Ngày mai vẫn còn yêu em – Chương 54

Chương 54: Say sóng?

Dịch: Anh Đào

Bạn bè của Tề Cận Châu mãi trưa mới đến, trong bữa tiệc sinh nhật trước đó của Tề Cận Châu từng gặp qua Bùi Ninh nên cũng coi như quen biết.

Ăn trưa đơn giản sau đó bọn họ ra biển.

Trong suốt chuyến đi bọn họ uống rượu và chơi bài.

Có người hỏi Bùi Ninh đi đâu rồi, từ lúc lên tàu không thấy cô đâu.

“Đang ngẩn ngơ bên ngoài.”

“Cảm giác cô ấy không giống bình thường.”

“Bây giờ cậu mới phát hiện ra sao? Lúc ăn cơm tôi đã cảm nhận được rồi.”

Mấy người nói chuyện với nhau sau đó không hẹn mà cùng nhìn về phía Tề Cận Châu, người đó bỏ điếu thuốc ngậm trên miệng xuống: “Rốt cuộc Bùi Ninh xảy ra chuyện gì vậy? Từ khi nào mà cậu có thời gian rảnh rỗi đưa người ta ra ngoài giải sầu rồi?”

Tề Cận Châu bỏ lá bài trong tay mình xuống, ván này vẫn là anh ta thắng.

“Ông bà cô ấy không còn nữa.”

“…Chả trách.”

Tề Cận Châu không chơi bài nữa, cầm một lon soda ra ngoài tìm Bùi Ninh.

Bùi Ninh bị gió biển trên boong tàu thổi, những đám mây trắng to, thấp như thể ở trong tầm tay.

Đột nhiên cô nắm chặt ngực lại, cảm thấy buồn nôn.

Cô… say sóng?

Vuốt nhẹ bụng, qua một lúc cảm thấy thoải mái hơn.

Lúc Tề Cận Châu đi đến boong tàu Bùi Ninh vẫn đứng bên lan can ngẩn ngơ.

“Đang nghĩ gì đấy?” Anh ta bước qua đó.

Bùi Ninh: “Nghĩ đến ông già và biển cả.”

Tề Cận Châu: “……..” Đưa nước cho cô rồi đi đến chỗ ô che nắng nằm xuống chiếc ghế trên boong.

Dạ dày Bùi Ninh lại bắt đầu khó chịu, cô mở lon nước ra uống mấy ngụm. Quay người đối diện với Tề Cận Châu hỏi anh ta vì sao không chơi bài.

“Nghỉ ngơi lúc.” Anh ta chỉ chỗ bên cạnh mình, bảo cô đi đến dưới ô, “Cô không nóng sao?”

Bùi Ninh lắc đầu, bây giờ cô đã không còn cảm giác gì với nóng lạnh, bị mặt trời chiếu cũng không cảm thấy nóng.

Đứng mệt cô đi qua đó ngồi, đi được máy bước lại cảm thấy buồn nôn.

“Sao vậy?” Tề Cận Châu thấy cô nhíu mày, còn nắm lấy ngực.

Bùi Ninh lại uống một ngụm nước, “Không sao hết, chỉ hơi say sóng.”

“Say sóng? Đây cũng không phải lần đầu tiên cô ngồi tàu, lần trước không phải vẫn ổn sao?” Tề Cận Châu hỏi: “Tối qua lại không ngủ?”

Giọng Bùi Ninh rất thấp, “Ừ.”

Tề Cận Châu nhìn cô mấy giây, thở dài: “Về phòng nghỉ ngơi đi, tàu dừng là ổn thôi.”

Bùi Ninh dựa lên ghế, không muốn động đậy một chút nào.

Tề Cận Châu đi lấy cho cô ít đồ ăn nhẹ và một cốc kem, “Cũng có thể là do đói.” Buổi trưa gần như cô không ăn gì, mấy ngày nay cũng chỉ ăn hoa quả.

Không biết là do tàu dừng hay là ăn chút đồ mà Bùi Ninh cảm thấy thoải mái hơn nhiều, không còn buồn nôn nữa.

Tề Cận Châu đưa cho cô một cái cần câu: “Đấu không?”

Bùi Ninh: “Chắc chắn tôi sẽ thua.” Mặc dù nói như vậy nhưng cô vẫn tập trung tinh thần thi đấu với Tề Cận Châu xem ai câu được nhiều hơn.

Mới bắt đầu hết sức chăm chú nhưng sau đó cô lại ngây ngẩn nhìn làn nước trong xanh.

Một trận gió biển thổi qua, tóc bay trong gió, có vài sợi tóc bị dính lên mặt.

“Lại đang nghĩ đến ông già và biển cả?” Tề Cận Châu nhìn cô.

Bùi Ninh hoàn hồn, cười: “Đang nghĩ đến hải yến.”

“…” Tề Cận Châu hỏi cô. “Bây giờ thoải mái hơn chút nào chưa?”

“Đỡ hơn rồi.” Đột nhiên cô ra hiệu cho anh ta: “Cá cắn câu rồi.” Cần câu của anh ta chùng xuống, dây câu căng lên.

Cô nói: “Xem ra con cá này không nhỏ đâu.”

“Không to lắm.”

“Phóng sinh đi.”

“Ừ.”

Hôm nay vận may Bùi Ninh không tốt, một con cá cũng không câu được.

Bạn của Tề Cận Châu cũng câu được không ít, có rất nhiều loài cá đẹp. Bọn họ lấy xô đổ đầy nửa thùng nước sau đó thả hai con cá vào bảo cô mang về khách sạn.

Hiếm lắm mới thấy Bùi Ninh cười được một lần: “Tôi cũng không phải trẻ con, phóng sinh đi.”

“Hôm nay để bọn chúng bầu bạn với cô đi, ngày mai cô mang chúng ra biển phóng sinh.”

“Cảm ơn.”

Tàu quay trở về, mặt trời đã ló rạng, mặt biển lấp lánh.

Hôm nay trời không có gió, biển dịu êm, trong xanh vô tận.

Bùi Ninh lại lấy một que kem khác ăn, cảm thán: “Biển thật là thần kỳ.”

Tề Cận Châu tiếp lời: “Tâm trạng tốt hơn chưa?”

Bùi Ninh nuốt kem xuống, cô không biết có phải là tốt hơn không, nỗi đau trong lòng tạm thời như bị tiêm thuốc mê.

Tề Cận Châu: “Vậy ngày mai lại tiếp tục ra biển.”

“Được thôi.”

Trở lại trên bờ Bùi Ninh lại buồn nôn, cô chậm rãi đi về phía trước.

Tề Cận Châu hỏi cô buổi tối có muốn ra ngoài chơi cùng họ không.

Bùi Ninh lắc đầu, cô không muốn đi đâu hết, rất mệt.

Chủ yếu là do dạ dày không thoải mái, cũng không có khẩu vị.

Tề Cận Châu cũng không miễn cưỡng cô, đưa cô về đến tận cửa khách sạn, đưa cái xô nhỏ cho cô: “Cô muốn ăn gì thì tự mình, nếu muốn ra ngoài chơi thì gọi điện cho tôi, tôi đến đón cô.”

Bùi Ninh vẫy tay với anh ta, xách xô nhỏ vào khách sạn.

Khi màn đêm buông xuống, bến cảng lại trở nên sôi động náo nhiệt, biển lại có một vẻ đẹp khác.

“Ninh Ninh.”

Bùi Ninh dừng hẳn lại, cô cho rằng mình bị ảo giác.

“Ninh Ninh.” Giọng nói gần hơn.

Bùi Ninh quay đầu lại, Diệp Tây Thành đứng trước mặt cô.

Anh vẫn mặc trang phục như thường ngày, quần tây áo sơ mi trắng, còn có khuy măng sét cô mua cho anh. Anh không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô.

Phong trần bụi bặm, nỗi mệt nhọc khó che giấu được.

Diệp Tây Thành nhìn người phụ nữ trước mặt mình. Hôm nay cô mặc váy hai dây dài, bên ngoài còn khoác sơ mi trắng. Mái tóc dài bị thổi loạn, sắc mặt tiều tụy, nhợt nhạt.

Đến đây anh đã đi dọc bờ biển để tìm cô, đi suốt hai tiếng đồng hồ nhưng vẫn không tìm thấy. Tín hiệu điện thoại của Tề Cận Châu không tốt, anh vẫn không gọi được, chỉ có thể đi loanh quanh gần đó.

Lúc nhìn nhìn thấy bóng dáng của cô ở dưới bãi cát, sự cô đơn lạnh lẽo không thể nào nói ra được.

Gần hai tháng không gặp, tình cảm thân thiết trước đây giống như bị một tấm màng mỏng che lại, có cảm giác xa cách.

Bùi Ninh điều chỉnh lại hơi thở, cười nhẹ với anh, không nói bất cứ điều gì.

Không hỏi anh vì sao lại tìm được đến đây, cũng không giải thích bất cứ điều gì.

Giọng Diệp Tây Thành khàn khàn: “Hôm nay ra biển sao?”

Bùi Ninh gật đầu, còn đưa hai con cá cho anh xem.

Chỗ nay là sảnh lớn khách sạn, người qua lại tấp nập, Bùi Ninh theo anh đi đến khu nghỉ ngơi.

Diệp Tây Thành không dám nhắc đến bất cứ điều gì, liên quan đến ông bà một chữ anh cũng không dám nhắc tới, anh sợ cô sụp đổ, anh hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?”

Bùi Ninh còn im lặng hơn so với ban nãy, lắc đầu. Cô mệt, dạ dày còn khó chịu.

Gần đây hệ thống ngôn ngữ của cô vẫn luôn chậm nửa nhịp so với bình thường, một lúc sau cô mới nói: “Đến phòng em uống cà phê ngồi một lúc đi.” Nói xong cô xoay người đi về phía thang máy.

Giọng điệu khách khí khiến Diệp Tây Thành cảm giác bọn họ thực sự đã chia tay.

Giống như bạn bè lâu ngày không gặp nên đối xử lịch sự.

Đến phòng, Diệp Tây Thành đóng cửa muốn ôm cô nhưng Bùi Ninh lại về sau mấy bước, “Anh ngồi đi, em đi pha cà phê cho anh.” Cô đến tủ rượu lấy cốc.

Diệp Tây Thành sững sờ tại chỗ, cánh tay trống rỗng, trong lòng cũng trống rỗng.

Bùi Ninh pha cho Diệp Tây Thành một cốc cà phê, đối xử lịch sự như một vị khách, đặt cà phê trước mặt anh.

Cô ngồi xuống cầm một cái gối qua, tay còn lại ấn vào bụng mình.

Vừa rồi ngửi thấy mùi cà phê bụng cô lại cồn cào khó chịu.

Diệp Tây Thành chầm chậm khuấy cà phê, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cốc cà phê.

Nỗi đau trong lòng âm ỉ không dứt, anh cho rằng khi cô nhìn thấy anh cô sẽ khóc, sẽ làm loạn, sẽ tức giận với anh. Thậm chí còn điên cuồng trút hết nỗi đau lên người anh.

Nhưng không có.

Cô rất yên tĩnh, yên lặng gần như thờ ơ. Nỗi đau buồn trong ánh mắt cô còn lớn hơn sự trống rỗng của trái tim đã chết, trong mắt cô không có bất cứ điều gì, kể cả anh.

Bùi Ninh cũng nhìn chằm chằm cốc cà phê, bọn họ tách nhau ra sắp được hai tháng, hơn một tháng này cô vẫn đoán anh đang bận gì. Bận cạnh tranh thị trường với Doanh nghiệp Hi Hòa, bận cạnh tranh việc kinh doanh bến cảng với Hạng Dịch Lâm, bận giải quyết các vấn đề tiếp theo của vụ thu mua và sáp nhập EFG hay là bận những việc khác của Hoa Ninh.

Từ trước đến nay anh không có lấy một ngày nào thuộc về mình cô, từ trước đến nay đều không có.

Có lúc cô cũng muốn tùy hứng, muốn làm nũng, không muốn quan tâm đến bất cứ chuyện gì, để anh vui vẻ ở bên cô.

Nhưng tùy hứng xong rồi sao?

Anh vẫn phải giải quyết mớ hỗn độn đó, nói không chừng bởi vì cô tùy hứng mà anh phải bỏ ra nhiều thời gian hơn. Thậm chí anh còn phải chịu những lời chỉ trích gay gắt từ những cổ đông khác trong hội đồng quản trị.

Khoảng thời gian này chắc chắn anh đã cho người tiếp tục điều tra xem Thiệu Chi Quân và Diêu Hi có trao đổi gì bất thường hay không. Từ vẻ mặt trầm mặc đó của anh có thể nhìn ra không tra được bất cứ điều gì.

Sau hơn một tháng anh chịu nhiều đau đớn đến châu Úc tìm cô, nhất định là có lý do.

Bây giờ đầu óc cô chậm chạp nên cũng không nghĩ được lý do nào.

Bùi Ninh ngẩng đầu, “Anh… biết ông bà em mất rồi sao?”

Diệp Tây Thành nhìn cô, yết hầu lên xuống, không nói được lời nào.

Bùi Ninh cảm thấy đau nhói, cô không có cách nào nhắc đến ông bà, sau khi nhắc đến chuyện này trái tim cô lại đau nhói, cô thầm thở dài: “Cảm ơn anh đến thăm em.” Qua một lúc, cô lẩm bẩm: “Anh sợ sau khi em mất đi người nhà sẽ nghĩ quẩn đúng không? Không đâu.”

Diệp Tây Thành: “Em có người nhà.”

Lúc này Bùi Ninh vô cùng bướng bỉnh: “Không còn nữa rồi. Người nhà của em là ông bà, là bố mẹ. Anh, chú Diệp còn có dì Diệp là ân nhân của em, ân tình của mọi người có khả năng đời này em không có cách nào trả lại được.”

Những lời này vô cùng sắc bén và gây tổn thương.

Diệp Tây Thành xem như chưa nghe thấy nói với cô: “Ngày mai cùng anh đi London.”

Bùi Ninh siết chặt gối sau đó lắc đầu.

Diệp Tây Thành đứng dậy ngồi xổm trước mặt cô, cầm lấy tay trái cô muốn cô đeo nhẫn lên. Nhưng cô lại cuộn tròn ngón tay lại, không nói chuyện cũng không nhìn anh.

Diệp Tây Thành dỗ cô: “Em đeo nhẫn lên đi.”

Bùi Ninh dùng im lặng để từ chối anh, Diệp Tây Thành ôm cô vào lòng: “Anh biết em trách anh, trước tiên đeo nhẫn lên có gì thì từ từ tính sổ với anh có được không?”

Cuối cùng Bùi Ninh cũng nói chuyện: “Em không giận anh, cũng không trách anh, em chỉ trách bản thân mình. Nếu như nửa năm trước em không về nước thì tốt biết mấy.”

Vẻ mặt Diệp Tây Thành cứng đờ, anh không tức giận. Anh đồng ý làm nơi trút giận của cô, chỉ cần có thể trút ra là được.

Nước mắt Bùi Ninh lăn dài: “Trước đây người em hận nhất chính là Trang Hàm, từ trước đến nay chưa có một ai có thể khiến em ghê tởm như vậy, ngay cả mẹ Hạng Dịch Lâm em cũng không hận như vậy, nhưng bây giờ người em hận nhất chính là bản thân mình. Từ trước đến nay em chưa bao giờ hối hận bất cứ chuyện gì, nhưng về nước em hối hận rồi.”

Cô không kìm được, khóc nức nở.

Diệp Tây Thành ôm lấy cô, trái tim bị những lời nói tàn nhẫn của cô xuyên qua.

Cô hối hận về nước, vậy cũng hối hận khi tái hợp lại với anh.

Anh giữ lấy mặt cô, lau nước mắt rồi dịu dàng dỗ cô: “Đừng giữ mọi chuyện trong lòng,nói ra sẽ tốt hơn.”

Ông và bà rời đi sắp được một tháng, cô cũng bị giày vò suốt một tháng liền. Bùi Ninh nói ra hết những lời khiến cô ngạt thở và sụp đổ.

“Em vẫn luôn cho rằng lúc ông bà rời đi sẽ không có một chút tiếc nuối nào. Mấy ngày đầu sau khi ông bà rời đi mặc dù em khó chịu nhưng cũng khá hài lòng. Bởi vì điều mà họ lo lắng nhất là em không có nơi để trở về, sẽ bị người khác bắt nạt nhưng em có anh, có chú Diệp và dì Diệp ông bà liền yên tâm.”

Vậy mà mọi chuyện không phải như vậy.

Sau khi đưa ông bà đi, cô dọn dẹp lại đồ đạc trong phòng ông bà.

Tủ sách trong thư phòng của ông đều là báo và tạp chí, cô không nỡ vứt đi nên đã sắp xếp chúng gọn gàng lại theo ngày tháng để làm kỉ niệm. Có một tờ báo rơi ra, nó thuộc tin tức về tài chính, cô cầm lên nhìn xem nó thuộc số báo nào để cất lại vào bên trong.

Kết quả lại nhìn thấy tin tức liên quan đến tập đoàn Hoa Ninh, tiêu đề rất dễ thấy.

Nhìn lại nội dung, da đầu cô căng ra.

Một số giám đốc điều hành của Hoa Ninh bị sa thải, giám đốc điều hành mới Bùi Ninh cũng bị công ty sa thải, chia tay với tổng giám đốc Hoa Ninh.

Cô nhớ khoảng thời gian cô từ chức trên bản tin tài chính có một số thông tin sai lệch về cô. Rõ ràng là cô tự từ chức lại xuyên tạc thành cô bị công ty sa thải.

Ban đầu kênh chính thức của Hoa Ninh cũng thanh minh cô chủ động từ chức là vì lý do cá nhân.

Sau đó bộ phận quan hệ công chúng của công ty đã tìm người rút hết lại các bài báo có liên quan, mọi chuyện cũng coi như yên ổn.

Nhưng những tin tức trên báo không được thu hồi lại cũng chả có ai để trong lòng.

Từ trước đến nay cô chưa bao giờ xem báo ở quê nhà, không ngờ được phần tin tức tài chính cũng chiếm một phần lớn, tất cả đều là những tin tức nóng hổi trong ngày.

Mỗi ngày ông sẽ đọc báo để giết thời gian, tờ báo này được rơi ra từ trong một tập báo khác, có lẽ ông đọc nó không chỉ một lần.

Diệp Tây Thành nghe được những lời này giống như có ai đó bóp lấy cổ mình, anh không thở nổi. Nỗi đau đó ăn mòn các khớp xương.

Anh dùng sức nắm lấy cánh tay cô: “Sao lại không nói với anh?”

Mắt Bùi Ninh đẫm lệ: “Nói gì chứ?”

Lúc đầu cô cho rằng là Diệp Nhuế hoặc Diêu Hinh cố ý làm ra mấy chuyện buồn nôn như vậy nhưng sau khi điều tra cô mới biết là không phải, đó đều là những tin tức nóng hổi hàng ngày trên báo. Tất cả đều là vô tình, nào biết được ông còn đọc tin tức tài chính. Bình thường ông không có hứng thú với mấy tin tức tài chính này, có thể là tập đoàn Hoa Ninh nên ông mới chú ý đến chúng.

Ông nội sớm đã biết cô bị “sa thải” không đi làm. Vậy mà ngày nào cô cũng đi làm đúng giờ, lúc ăn cơm còn thỉnh thoảng nói đến mấy chuyện ở công ty.

Từ trước đến giờ ông không nói thẳng ra, đều phối hợp diễn với cô.

Chú ý tá nói bà nội chắc chắn không biết chuyện này bởi vì báo ngày nào cũng là tận tay chú đưa cho ông xem. Sau đó ông còn đặc biệt bảo chú cất mấy tờ báo này ở một chỗ tránh để bà nhìn thấy.

Mấy ngày đó trong lòng ông rốt cuộc có cảm giác gì?

Vừa phải giấu bà, sớm biết cô chịu tủi thân nhưng lại không thể làm gì.

Bị Hoa Ninh sa thải cũng đồng nghĩa với việc cắt đứt hoàn toàn với nhà họ Diệp, nhưng ông bà vẫn bảo cô rằng sau này sẽ có một gia đình nhỏ với Diệp Tây Thành.

Bà nội ra đi trong lòng thanh thản nhưng ông ra đi lại mang theo đầy nuối tiếc.

Cô không trách ai chỉ trách bản thân mình.

Cô hỏi mình hết lần này đến lần khác, nếu như lúc đầu cô không trở lại có phải mọi chuyện sẽ không như bây giờ?

Ít ra thì ông vẫn còn hy vọng, từ đầu đến cuối ông vẫn cho rằng cô và Hạng Dịch Lâm ở bên nhau và sắp kết hôn, cũng biết rằng nhà họ Diệp vẫn luôn đối xử tốt với cô.

Ông yên tâm, yên tâm mọi chuyện.

Nhưng bây giờ thì sao?

Cô cắt đứt với nhà họ Diệp, chia tay với Diệp Tây Thành.

Trong lòng ông khó chịu biết bao, bởi vì sau khi ông bà rời đi cô chỉ còn lại một mình, sẽ không còn ai thương cô.

Ông hẳn không muốn rời đi nhưng cơ thể không cho phép.

Lúc rời đi ông đang nghĩ gì?

Cô không thể nào biết được nữa.

Lúc lái xe từ Calgary đến Mexico, một mình cô một đường. Lúc đạp chân ga xuống cô cách thiên đường vô cùng gần, cô muốn nói với ông rằng cô sống rất tốt, cô và Diệp Tây Thành không hề chia tay.

Nhưng ông không thể nghe được cô nói bất cứ điều gì nữa.

Diệp Tây Thành hôn lên những giọt nước mắt của cô, “Anh xin lỗi.”

Bùi Ninh không còn sức để nói, cô quay mặt đi, một lúc sau mới nói: “Diệp Tây Thành, mấy năm này… em thực sự rất mệt mỏi, không thể nào đi tiếp được nữa, để em đi, có được không?”

Cô muốn sống một cuộc sống đơn giản, tránh xa những mưu mô tính toán này.

Mấy năm qua cho dù có khó khăn thế nào cô cũng không oán giận hay bỏ cuộc.

Bởi so với hầu hết mọi người cô vô cùng may mắn.

Nếu không có nhà họ Diệp cô sẽ không thể nào nhìn thấy được sự hùng vĩ của thế giới này.

Cô bước vào một tầng lớp khác, nhìn thấy những phong cảnh khác nhau, quen biết thêm được nhiều người bạn thú vị.

Từ đầu đến cuối cô vẫn luôn biết ơn những cuộc gặp gỡ, ngay cả khi là những cản trở.

Cô cũng trở thành mẫu người mà cô muốn trở thành, ngoại trừ những nỗi đau không thể tránh khỏi. Từ đầu đến cuối cô vẫn là một người may mắn.

Chỉ là giây phút này cô đột nhiên cảm thấy rất mệt.

Diệp Tây Thành không tiếp lời, vẫn luôn ôm cô.

Sau một hồi im lặng Bùi Ninh nhẹ giọng nói: “Anh yên tâm, em sẽ không nghĩ quẩn đâu. Bây giờ em phải sống tốt hơn trước ông bà mới yên tâm.”

Cô cố gắng hết sức kiềm chế nước mắt: “Nếu như thực sự nghĩ không thông em đã không đến đây nghỉ ngơi cùng Tề Cận Châu. Trở về New York em sẽ tìm việc, anh không cần lo lắng cho em đâu.”

Bụng cô ngày càng không thoải mái, cả người đều lo lắng bồn chồn.

“Hôm nay em mệt cả một ngày rồi, bây giờ em muốn nghỉ ngơi.” Sau đó lại nói: “Cảm ơn anh đã đến thăm em.”

Cô thực sự muốn chia tay với anh, Diệp Tây Thành giả vờ như không hiểu, bây giờ cái gì anh cũng chiều theo cô: “Em có thể làm việc ở New York, em muốn làm việc ở đâu cũng được. Em mệt rồi thì nghỉ ngơi, anh dỗ em ngủ.”

Bùi Ninh lắc đầu đẩy anh, không đẩy mạnh.

“Buông em ra.” Cô dùng hết sức thoát khỏi cái ôm của anh.

Diệp Tây Thành sợ cô bị kích động nên lập tức buông cô ra, ngồi trở lại ghế sô pha bưng cà phê lên nhấp một ngụm. Vị đắng khó nuốt, anh uống hết cốc cà phê.

Bùi Ninh cảm giác như mình đang ở trong địa ngục, đau khổ tột cùng.

Trong lòng khó chịu, cơ thể cũng khó chịu. Muốn nôn nhưng lại không nôn được, bây giờ chỉ muốn nằm trên giường.

“Anh về phòng nghỉ sớm đi.” Cô đứng dậy mở cửa phòng.

Cô đây là muốn anh rời đi.

Diệp Tây thành nhìn cô, ánh mắt cô đờ đẫn nhưng lại xen lẫn sự thờ ơ, nỗi đau buồn di chuyển nơi đáy mắt. Yết hầu anh chuyển động, cuối cùng nghẹn ngào nói: “Sáng sớm ngày mai anh sẽ bay đến London, em chăm sóc tốt cho bản thân mình. Muốn ở ngoài chơi bao lâu cũng được, chơi mệt rồi thì về Bắc Kinh.”

“Không về nữa, về sau em sẽ định cư ở New York.” Giọng điệu Bùi Ninh rất bình tĩnh: “Về sau… anh gặp được người đối tốt với anh mà anh cũng thích người đó thì kết hôn đi. Em cũng vậy, khi tìm được người phù hợp em sẽ kết hôn. Đừng lo lắng cho em, em cũng sẽ không nhớ về anh nữa.”

Ánh mắt Bùi Ninh vẫn luôn dõi theo bóng lưng của Diệp Tây Thành cho đến khi anh biến mất ở góc hành lang.

Đóng cửa, nước mắt không khống chế được nữa rơi xuống.

Cô tưởng rằng mình sẽ không thấy đau nữa nhưng trái tim tê liệt vẫn cảm nhận được một loại đau đớn khác.

Trong chiếc xô bên cạnh cửa, hai chú cá nhỏ vẫn đang vô tư bơi lội.

Tắt đèn, đầu Bùi Ninh đau, trái tim cũng đau, bụng khó chịu không nói rõ cảm giác gì. Trước đây cô bị viêm ruột thừa nhưng cảm giác không giống bây giờ, cô nghi ngờ liệu có phải mình sắp chết rồi không.

Hơn một giờ sau cô mê man chìm vào giấc ngủ, cảm giác đã ngủ say lại biết mình còn thức.

Lần nữa mở mắt là hơn 2 giờ sáng.

Cô mở cửa sổ nhìn biển cách đó không xa, một mảng yên tĩnh.

Trước đó tùy hứng trút ra với Diệp Tây Thành dường như trong lòng đã thoải mái hơn chút.

Đối mặt với gió biển cô hít một hơi thật sâu. Cô mở vali lấy ra một túi hồ sơ đựng đầy mảnh giấy vụn, trước đó cô đã xé nát bản báo cáo điều tra có liên quan đến Thiệu Chi Quân và Diêu Hi. Lúc đó cô muốn từ bỏ, từ bỏ tất cả mọi thứ, không thèm quan tâm đến chuyện của Hoa Ninh nữa, trực tiếp quay về New York.

Nhìn chằm chằm đống giấy vụn này một lúc, cô đổ chúng ra rồi xếp chúng lại với nhau.

Trước lúc mặt trời mọc tất cả mảnh giấy đều được gắn lại với nhau.

Có tiếng gõ cửa.

“Bùi Ninh?” Là Tề Cận Châu.

Bùi Ninh xoa xoa thái dương, đầu đau như búa bổ.

“Bùi Ninh?”

“Đến đây.”

Cô nhanh chóng thay quần áo, rửa mặt qua sau đó đi mở cửa, “Chào buổi sáng.” Hỏi anh ta, “Vẫn muốn đi ngắm bình minh sao?”

Tề Cận Châu: “Ừ.” Cả đêm hôm qua cô không ngủ, anh ta sợ cô ở một mình buồn chán nên gọi cô đi ngắm bình minh, thực ra anh ta buồn ngủ chết đi được.

Bùi Ninh liếc nhìn cái xô, “Đi thôi, đi phóng sinh cá.”

Tề Cận Châu đi đằng sau cô, nhìn bóng lưng cô độc của cô, nhưng lời nói đến miệng lại nuốt xuống.

Đêm qua bạn bè chơi bài ở phòng anh mãi 3 rưỡi mới về. Lúc anh ta tiễn bọn họ rời đi nào biết được lại gặp Diệp Tây Thành ở lối đi, Diệp Tây Thành ở phòng kế bên anh ta.

Diệp Tây Thành không nhìn thấy anh ta, vội vội vàng vàng lấy hành lý rời đi, đoán là để bắt kịp chuyến bay.

Ra khỏi khách sạn là có thể nhìn thấy biển, bọn họ đi bộ trên đó.

“Diệp Tây Thành đến tìm tôi, anh ấy vậy mà tìm được tôi ở đây.” Đột nhiên Bùi Ninh nói với Tề Cận Châu.

Đương nhiên Tề Cận Châu sẽ không nói với cô rằng trước đó anh có nhắn trong nhóm là Tết này không về, muốn đến Sydney ra biển câu cá với Bùi Ninh. Nào biết được ngay trong đêm đó Diệp Tây Thành liền bay đến đây.

Anh ta nói: “Chỉ cần muốn tìm sẽ không có chuyện không tìm được.”

Bùi Ninh không tiếp lời, Tề Cận Châu cùng cô chậm rãi đi ra biển.

Đến chỗ nước nông Bùi Ninh đổ nước và hai con cá nhỏ trong xô ra biển.

Hai con cá nhỏ vui vẻ cùng nhau bơi đi, chẳng mấy chốc đã không thấy đâu.

Bùi Ninh xoa bụng, lại bắt đầu cảm thấy khó chịu, thậm chí còn khó chịu hơn hôm qua.

Tề Cận Châu hỏi cô: “Cô say sóng đến tận bây giờ sao?”

Bùi Ninh: “… Có thể là do gần đây ăn uống không khoa học.”

Tề Cận Châu nghe cô nói vậy liền ra hiệu quay về: “Chúng ta về khách sạn ăn sáng trước đi, hoặc là cô đặc biệt muốn ăn gì để tôi bảo bạn đi mua.”

Thật ra Bùi Ninh không cảm thấy đói lắm: “Chỉ muốn ăn sữa chua, những cái khác không muốn ăn.”

Lúc này nơi mặt trời mọc mặt biển rực rỡ tia sáng, trong phút chốc mây mù nhuộm vàng đỏ tím.

Hào quang tỏa sáng, vô cùng tráng lệ, cả mặt biển đều ánh vàng.

Một ngày nắng đẹp lại bắt bắt đầu.

Lời của bé Đào: Vậy là hai anh chị thật sự “chia tay” và bắt đầu ngược nha, nhưng mà ngược ít lắm có mấy chương thôi à. Mà mọi người có nghĩ chị Ninh như cái điều mà tôi đang nghĩ hay không…..

3 Comments

  1. Anhnguyen272868

    ❤️❤️❤️❤️❤️❤️

  2. vgd180888

    thương chị Ninh của tôi quá 😭😭😭

  3. Thảo

    Sau mình không thấy chương 55 vậy ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *