Chương 45: Lúc thất thần nhớ anh hai lần.
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Phải xử lý đồng hồ như nào hiện tại Vệ Lai vẫn chưa nghĩ đến.
Ngay tối chia tay cô đã bán lại chiếc đồng hồ, khi đó không còn bất cứ lưu luyến gì với Chương Nham Tân, chỉ là trùng hợp chiếc đồng hồ được bán lại cho Chu Túc Tấn.
“Anh có muốn nghe em giải thích không?” Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Chu Túc Tấn chỉ im lặng nhìn cô, không tiếp lời.
Khuôn mặt anh vô cảm, nhưng đáy mắt đã cố gắng hết sức để tỏ ra ấm áp.
Vệ Lai mất mấy giây để sắp xếp từ ngữ: “Lúc mới bắt đầu cảm thấy không cần thiết phải nói với anh, đồng hồ là anh bỏ tiền mua, không phải em chuyển sang tặng anh. Khi hợp đồng kết thúc trước thời hạn nghĩ rằng có lẽ sau đó chúng ta cũng không gặp lại nhau nữa. Đối với anh nó chỉ là một chiếc đồng hồ rất rẻ, hỏng cũng dễ sửa, thậm chí anh còn cảm thấy không đẹp.”
Nói rồi cô hơi dừng lại, “Vậy nên mới không nói với anh.”
Lúc tiếp tục nói, cô cụp mắt xuống không nhìn anh.
“Sau khi kết hôn không biết phải nói như nào, từ lúc lĩnh chứng đến bây giờ mới hơn hai mươi ngày, gặp mặt nhau cũng không dễ dàng gì. Lúc ở nhà bên Bắc Kinh có mấy lần muốn nói nhưng bởi vì em tham lam bầu không khí khi ấy, không muốn phá vỡ nên trì hoãn đến bây giờ.”
“Nếu như em biết Chương Nham Tân muốn mua lại đồng hồ, bất kể có như nào em cũng sẽ nói trước với anh.”
Vệ Lai lại ngẩng đầu lên: “Xin lỗi, để anh bị động trước mặt anh ta như vậy. Thậm chí còn khó chịu.”
Trước giờ Chu Túc Tấn không thích nghe giải thích, hôm nay kiên nhẫn nghe cô nói từng chữ một, cô giải thích nhiều như vậy nhưng anh phát hiện hóa ra thứ mình muốn nghe nhất không phải là những lời này.
Anh thả lỏng lực ở tay, hỏi: “Còn có điều gì muốn nói với anh không?”
Vệ Lai cảm nhận được rõ ràng vòng tay trên vai cô không còn chặt như trước nữa, “Có.”
Ánh mắt Chu Túc Tấn ra hiệu cho cô nói.
“Muốn anh ôm em thêm một lúc.”
Chu Túc Tấn nhìn cô trong chốc lát, không hỏi tiếp nữa, ôm chặt cô trong lòng, còn dùng sức hơn trước đó.
Tối nay không có tâm trạng ra ngoài ăn uống thịnh soạn, Vệ Lai định tự mình nấu, đúng lúc có thể giúp tâm trạng bình ổn trở lại.
“Anh muốn ăn gì? Em thử làm xem sao, chúng ta ăn tạm cái gì đó.”
Chu Túc Tấn cụp mắt: “Không phải mong chờ cả ngày hôm nay để cùng chúc mừng với anh sao?”
“Ừm.”
“Chút chuyện nhỏ này sẽ không đến mức khiến anh không có tâm trạng ăn cơm, đã đặt xong đồ ăn rồi.” Anh giơ tay nhìn đồng hồ theo thói quen, xem đã mấy giờ, trên tay trống không.
Đồng hồ đã tháo xuống.
Anh không để lại dấu vết: “Có lẽ sắp đưa đến rồi, anh về phòng làm việc trả lời email trước.”
Lúc nói câu này anh vẫn ôm chặt cô.
Sau khi cô buông tay ra khỏi eo anh, Chu Túc Tấn mới từ từ buông cô ra.
Vệ Lai ngồi trên sô pha yên tĩnh một lúc, lấy hộp đồng hồ rồi mở nắp, dùng đầu ngón tay kẹp lấy tấm thiệp ra. Đã không còn nhớ được tâm trạng của bản thân khi viết tấm thiệp này nữa.
Đặt hộp đồng hồ xuống, cô cầm tấm thiệp bước nhanh vào phòng làm việc.
Cửa phòng làm việc mở, trước khi bước vào cô gõ hai cái.
Chu Túc Tấn đang tập trung vào nhìn màn hình máy tính, không nhạy bén như mọi khi. Mãi đến khi cô bước đến cửa anh mới nghe được tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn cô: “Sao vậy?”
Vệ Lai chỉ giá sách của anh: “Em mượn máy hủy giấy của anh dùng một lát.”
Thỉnh thoảng anh mới dùng máy hủy giấy, nguồn chưa bật.
Cô bật lên, trực tiếp bỏ tấm thiệp chúc mừng vào trong máy, tấm thiệp biến thành một đống giấy vụn ngay tức khắc.
Đồng hồ cô vẫn chưa nghĩ ra được cách xử lý thỏa đáng nhất, anh thích sưu tầm đồng hồ và trân trọng đến mức người khác không cách nào hiểu được.
Cô không thể nào xử lý chiếc đồng hồ anh đã đeo nửa năm một cách đơn giản như vứt tấm thiệp vào máy hủy giấy.
“Anh làm việc đi.” Vệ Lai tắt máy, xoay người rời đi.
“Vệ Lai.”
Anh hiếm khi gọi đầy đủ tên cô như vậy.
Vệ Lai lại quay lại.
Chu Túc Tấn bình tĩnh: “Đưa đồng …” hồ cho anh.
Nói được một nửa lại sửa, “Anh tự mình lấy.”
Nói rồi, anh đóng hòm thư, đứng dậy.
Nhất thời Vệ Lai không đoán được anh muốn lấy đồng hồ làm gì, không hỏi nhiều, đi bên cạnh anh, cùng anh ra ngoài phòng khách.
Lúc trước ở nhà bên Bắc Kinh, lúc đi đường không phải nắm tay anh chính là nắm góc áo anh, hôm nay cô trầm lặng hơn nhiều. Chu Túc Tấn nhìn cô thêm mấy lần.
Đồng hồ và hộp đựng đều ở trên sô pha, anh cúi người nhặt lên, cẩn thận đặt vào trong hộp. Cất hộp đồng hồ vào trong túi, tạm thời cất trong tủ đựng đồ ở huyền quan, có không ít đồ anh tạm thời để trong đó.
Vệ Lai không đoán được ý anh: “Không phải bảo em xử lý sao?”
“Không cần xử lý nữa, anh mang về.” Chu Túc Tấn đóng cửa tủ lại, nói với cô: “Anh có nhiều tủ đựng, cũng dễ để chiếc đồng hồ này.”
Hốc mắt Vệ Lai đột nhiên ươn ướt, quay mặt đi chỗ khác.
Có tiếng chuông cửa, nhà hàng giao đồ ăn đến, Chu Túc Tấn đi qua mở cửa.
Vệ Lai nhân lúc anh ra lấy đồ, đi vào nhà vệ sinh điều chỉnh lại hô hấp, đợi lúc ngồi lại trước bàn ăn, không nhìn ra được đôi mắt mới ẩm ướt. Cô không ngờ được mình lại xúc động như vậy.
Đột nhiên nước mắt nói tới là tới, đã là lần thứ hai.
Lần đầu tiên là vào sinh nhật cô, hợp đồng kết thúc trước thời hạn, anh gửi tin nhắn cho cô: Lục An thường xuyên đến Giang Thành, sau này có bất cứ chuyện gì đều có thể tìm cậu ấy. Sau này mong mọi chuyện đều tốt đẹp.
Khi đó cô không khống chế được bản thân, đột nhiên bật khóc.
Chu Túc Tấn lấy một chai rượu vang đỏ ở trong tủ rượu ra, không tìm thấy cái mở nắp rượu đâu.
Vệ Lai biết vị trí, là cô dọn dẹp đã cất đi: “Em tìm cho anh.”
Chu Túc Tấn nhận lấy: “Sao em biết để ở đâu?”
Số lần cô đến đây chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“Hôm 29 tết em qua đây dọn dẹp, thuận tiện sắp xếp lại một ít đồ.” Cô nhìn anh mở rượu, lại nói: “Câu đối cũng là em dán, dán không đẹp, hơi lệch một chút.”
Một người không nắm chuẩn được độ cao, chỉ có thể dán dựa vào cảm giác.
Sáng nay lúc Chu Túc Tấn đến nhà nhìn thấy câu đối ở cửa, tưởng là quản gia dán, không để tâm.
Sau khi khui chai vang đỏ, anh đưa dụng cụ mở nắp cho cô để cô cất đi.
Một đồ vật dùng để khui rượu khiến anh cảm nhận được cô đã dần dần xem đây như là nhà mình, sẽ cất giữ đồ đạc theo sở thích của riêng mình.
Vệ Lai nhìn chai rượu, cô không hiểu lắm về vang đỏ, chỉ quen thuộc với những loại bán trong siêu thị nhà mình.
“Rượu vang đỏ này sản xuất từ đâu vậy?”
“Rượu ông ngoại anh làm ở nhà máy của riêng mình, không bán ra bên ngoài.”
Chả trách chưa từng nghe qua tên rượu này.
Chu Túc Tấn rót ly đầu tiên cho cô, “Uống không quen lại mở cho em chai khác.”
Vệ Lai chỉ có yêu cầu cao với cà phê, không nghiên cứu rượu vang đỏ, uống vào thấy cũng không khác gì các loại khác.
Lúc ăn cơm không ai nói gì, cho dù có giả vờ bình yên ngoài mặt, tâm trạng vẫn bị ảnh hưởng bởi hành động ngày hôm nay của Chương Nham Tân.
Ăn cơm xong, Chu Túc Tấn tiếp tục tăng ca.
Trước tết, Vệ Lai qua đây dán câu đối có tiện mang theo hai hành lý quần áo và đồ dùng cá nhân của mình, khi đó vẫn chưa kịp thu dọn, vừa hay hôm nay có thể g i ế t thời gian.
Sau khi thu dọn xong tất cả đồ dùng, cửa phòng làm việc vẫn đóng chặt, Vệ Lai không làm phiền Chu Túc Tấn, xả nước nóng ngâm bồn.
Bồn tắm ở bên này không ngắm được khung cảnh ngoài cửa sổ, cô cố gắng để bản thân không thất thần. Xem xét lại tình hình kiểm tra cửa hàng hôm nay và lập kế hoạch huy động vốn sau giờ tan làm.
Mấy ngày trước Dương Trạch đã liệt kê danh sách những công ty đầu tư có quan hệ với Chu Túc Tấn và những ông lớn Bắc Kinh cho cô. Sau khi xem xong cô đã trực tiếp từ bỏ vốn ở vòng Bắc Kinh, những tổ chức đầu tư có thực lực, ông chủ đằng sau về căn bản đều là những người trong vòng của anh.
Cô quyết định thử ở vòng Thượng Hải.
Gần 11 giờ, Chu Túc Tấn đi vào phòng ngủ, nhìn thấy cô đang sửa gì đó, “Vẫn chưa ngủ sao?”
Vệ Lai cất tài liệu đi, lắc đầu: “Đợi anh ngủ cùng.”
Chu Túc Tấn theo thói quen tháo đồng hồ, đặt tay phải lên cổ tay trái mới nhận thức được chuyện gì, ngón tay sờ vào khuy măng sét, bình tĩnh cởi xuống.
“Trong nhà không có bao.” Anh đi đến bên cạnh giường, vừa cởi khuy măng sét vừa thương lượng với cô, “Tối nay anh ngủ ở phòng ngủ phụ, em ngủ một mình ở phòng ngủ chính có được không?”
Không phải bởi vì lý do không có bao, đáy lòng vẫn còn tức giận, cuộc sống vợ chồng giữa anh và cô không nên mang theo những cảm xúc tức giận này.
Chu Túc Tấn thuận thế đặt hai khuy măng sét lên tủ đầu giường của cô: “Tối mai anh quay lại đây.”
Vệ Lai gật đầu, cho anh thời gian tiêu hóa cảm xúc.
Nếu như đổi thành cô đeo chiếc đồng hồ anh tặng bạn gái cũ, người bạn gái đó còn là người phụ nữ anh yêu đến mức muốn kết hôn như vậy thì hiện tại không chỉ là vấn đề đổi phòng ngủ, có thể cô còn quay về căn hộ của mình để bình tĩnh lại.
“Vậy anh ngủ sớm đi, đừng thức muộn quá.”
Chu Túc Tấn coi như không có chuyện gì đáp một tiếng, đi vào phòng thay đồ lấy quần áo ngủ.
Vệ Lai tắt điện thoại, nằm xuống gối.
Ánh mắt dõi theo anh từ cửa phòng thay đồ đến cửa phòng ngủ, anh đưa tay tắt đèn hộ cô.
“Chu Túc Tấn.” Đột nhiên Vệ Lai ngồi dậy.
Đây là lần thứ hai cô gọi thẳng tên anh.
Tay Chu Túc Tấn dừng trên công tắc, nhìn cô: “Sao vậy?”
Vệ Lai vội vàng xuống giường, chạy chân trần về phía anh.
“Không sao. Em ôm anh thôi.” Cô ôm lấy eo anh, trước giờ chưa từng dùng sức như vậy, “Chồng ơi, ngủ ngon. Sáng mai anh có đưa em đi làm không?”
“Có thể. Mau lên giường nằm đi.”
Vệ Lai ngẩng đầu, thấp giọng nói: “Anh ôm em về giường.”
Cả tối nay cô đều không làm nũng, Chu Túc Tấn đưa áo ngủ trong tay cho cô cầm. Anh cúi người, vòng tay qua eo cô bế kiểu công chúa.
Không phải lần đầu tiên được anh ôm như này trong lòng nhưng trái tim Vệ Lai vẫn không khỏi đập nhanh.
Chu Túc Tấn đặt người xuống giường, lấy chăn qua đắp cho cô, “Ngủ đi.” Anh tắt đèn ở đầu giường cho cô, cầm lấy áo ngủ của mình đi thẳng sang phòng tắm phòng ngủ chính.
Sau đó, Vệ Lai nghe được tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Anh tắm ở phòng ngủ chính có lẽ là vì quen, tiện, vẫn phải quay về phòng ngủ phụ. Cô vội chợp mắt, không muốn anh có lựa chọn khó khăn.
Nước từ vòi hoa sen chỉ hơi âm ấm nhưng xối lên người anh lại lạnh.
Chu Túc Tấn cố ý điều chỉnh nước về mức thấp nhất, dùng nước lạnh làm tỉnh táo đầu óc.
Lúc ra ngoài Vệ Lai nằm nghiêng, hô hấp đều đặn, nhìn giống như đã ngủ.
Chu Túc Tấn đã từng nhìn qua dáng vẻ sau khi cô ngủ, không căng thẳng như bây giờ. Anh không qua phòng ngủ phụ nữa, nằm xuống bên cạnh cô, tắt đèn.
Vệ Lai sờ thấy tay anh, nhẹ nhàng nắm lấy.
Không nằm dựa về phía anh, tạm thời ngủ cách xa.
…
Chiều tối ngày hôm sau, Bentley và Cullinan cùng lúc đến Giang Thành.
Chu Túc Tấn bảo chú Diêm lái chiếc Phantom của Lục An đi trả, Lục An không có xe đi, cả ngày hôm nay không ra ngoài, hỏi chú Diêm xem Chu Túc Tấn ở đâu, sau khi biết được ở công ty, anh ta liền lái đến chi nhánh công ty tập đoàn Giang Thành ở nội khu.
Khuyên bảo Chu Túc Tấn cần có dũng khí, Lục An đến dưới lầu công ty trước tiên châm một điếu thuốc, tiện tay mở cửa xe ra lấy gạt tàn. Nhìn thấy một điếu thuốc chưa hút suýt nữa bị vò nát anh ta bàng hoàng.
Tài xế chắc chắn sẽ không lãng phí như vậy, có lẽ là Chu Túc Tấn muốn hút thuốc nhưng trong xe không có bật lửa.
Lục An không quan tâm mình đang hút thuốc, dập điếu thuốc gọi điện cho Chu Gia Diệp.
“Chu Túc Tấn phá vỡ giới hạn, hút thuốc rồi.”
“Hút thuốc?” Chu Gia Diệp cũng bất ngờ.
Chu Túc Tấn trước giờ không hút thuốc, bất kể là ai đưa anh cũng không hút, chưa từng phá lệ.
Lục An mở cửa sổ cho bay mùi khói, “Cậu ấy ở công ty, vốn dĩ em muốn đến khuyên cậu ấy, đừng mâu thuẫn với Vệ Lai nữa.” Bây giờ không dám khuyên nữa.
Lo sợ mình sẽ không giúp được việc mà còn gây thêm phiền phức.
“Anh xem cậu ấy bị chọc tức thành cái dạng gì rồi.”
Chu Gia Diệp: “Cậu về đi, hai đứa sẽ không cãi nhau gay gắt đâu.”
Người em trai này của anh muốn sáp nhập Tân Minh là bởi vì đã làm thằng bé mất mặt vào hôm mùng một tết, thằng bé tức giận nhưng hút thuốc không phải vì tức giận.
Lục An không về, khóa xe lên lầu.
Đến cũng đến rồi, xem thử Chu Túc Tấn đã bình tĩnh lại chưa, nhưng khuyên thì không khuyên nữa.
Văn phòng tầng 26, Lục An gõ cửa đi vào.
Chu Túc Tấn đang nghe điện thoại, không đeo bất cứ chiếc đồng hồ nào.
Người ở bên kia điện thoại là Hạ Vạn Trình, trước tiên xin lỗi, xin lỗi thay bố của Chương Nham Tân. Ông và bố Chương là bạn bè tốt nhiều năm, bạn tốt mở miệng nhờ giúp đỡ, ông không có cách nào từ chối.
Rốt cuộc Chương Nham Tân và Chu Túc Tấn đã xảy ra chuyện gì, bố Chương không rõ sự tình, hỏi cũng không hỏi ra.
“Bởi vì Vệ Lai sao?” Hạ Vạn Trình hỏi thẳng.
Chu Túc Tấn bình tĩnh nói: “Chủ tịch Hạ, đều đã qua rồi.”
Chuyện ngày hôm qua, hôm nay anh không muốn nhắc lại nữa.
Anh không muốn nể mặt, cho dù là Hạ Vạn Trình cũng không phải ngoại lệ.
Hạ Vạn Trình nhìn Trình Mẫn Chi ở phía xa, thấp giọng nói: “Bác không quan tâm người khác, bác muốn biết bây giờ Vệ Lai như thế nào. Năm mới mà, hai đứa đừng cãi nhau.”
Nhắc đến Vệ Lai, Chu Túc Tấn nói nhiều thêm mấy câu: “Cô ấy không sao, không cãi nhau.” Biểu chiều một nhân viên mới nhậm chức ở siêu thị bọn cô hẹn bàn chuyện.
Không cãi nhau là được, Hạ Vạn Trình yên tâm.
Chu Túc Tấn cúp máy, hỏi Lục An tối nay có hẹn không, cùng nhau ăn cơm.
“…. Không có hẹn.” Lục An cẩn thận hỏi: “Cậu không về nhà à?”
Chu Túc Tấn để điện thoại xuống, “Vệ Lai không có nhà, ra ngoài cùng đồng nghiệp rồi.”
Lục An gật đầu, câu này cuối cùng cũng khiến cho hai người có cảm giác là một cặp rồi.
Hôm nay không dẫn theo tài xế, ai lái xe người đó đến nhà hàng ven sông.
Lúc chờ thang máy, có người nhận ra anh: “Sếp Chu, chúc mừng năm mới, anh đón tết ở Giang Thành sao? Bé cưng Vệ Lai nhà tôi đâu, không đi cùng anh sao?”
Kiều Tư Điền kéo chồng mình chào hỏi với anh.
Chu Túc Tấn nhận ra người trước mặt, bạn thân trong hội ăn lẩu của Vệ Lai, có tham gia tiệc đính hôn của bọn họ, tên không có ấn tượng lắm.
Anh gật đầu, “Cô ấy hẹn đồng nghiệp ăn cơm. Thay tôi gửi lời hỏi thăm đến chủ tịch Kiều.”
Kiều Tư Điền cười, “Được, tôi cảm ơn sếp Chu thay bố tôi.”
Hai chiếc thang máy đến cùng một lúc, Chu Túc Tấn và Lục An đi vào một chiếc khác.
Cửa thang máy đóng lại, Lục An hỏi: “Quan hệ của cô ấy và Vệ Lai rất tốt sao? Xưng hô với Vệ Lai thật sự thú vị.”
Chu Túc Tấn có tin nhắn đến, không trả lời.
【Chồng ơi, anh ở đâu vậy?】
Chu Túc Tấn dùng một tay gõ chữ: 【Đi ăn cơm với Lục An ở nhà hàng ven sông. Gặp một người bạn họ Kiều của em.】
【Là Kiều Tư Điền.】
Cô ấy chính là chị em plastic họ Kiều của cô.
Vệ Lai vừa về đến nhà, cô đã nói chuyện với Trần Kỳ cả một buổi chiều về những vấn đề đang tồn tại hiện nay của siêu thị, tiếp sau đó phải cải thiện như nào.
Buổi tối trong nhà Trần Kỳ còn có việc, ăn cơm đơn giản sau đó đi về.
Cô tiếp tục nói chuyện với Chu Túc Tấn: 【Có phải Kiều Tư Điền rất ngạc nhiên khi thấy anh ở Giang Thành không?】
【Ừ.】
【Ngày nào Kiều Tư Điền cũng khoe khoang trong nhóm chồng cô ấy tốt với cô ấy như nào, gần đây em hơi bận nên hơi khiêm tốn, ngày mai em không bận nữa rồi.】
Chu Túc Tấn: “……”
【Anh mau đi ăn cơm đi.】Vệ Lai kết thúc cuộc trò chuyện.
Thấy Chu Túc Tấn cuối cùng cũng nói chuyện xong, Lục An hỏi: “Có phải cậu có ý định hợp tác với chủ tịch Kiều không?” Nếu không sẽ không đột nhiên hỏi thăm sức khỏe chủ tịch Kiều.
Chu Túc Tấn: “Có ý định này.”
“Tìm một công ty hợp tác có thực lực ngang với tập đoàn Tân Minh, hiện nay tập đoàn Giang Ngạn không kiềm chế được Tân Minh.” Lục An xem thực đơn, tùy ý gọi mấy món.
Anh ta và Chu Túc Tấn ăn cơm về cơ bản đều nói chuyện công việc, có thể ăn no là được.
Hai người nói chuyện đến 10 giờ mới rời khỏi nhà hàng.
Chu Túc Tấn về nhà đèn trong nhà vẫn sáng, phòng khách không có ai, anh tìm ở phòng ngủ chính. Vệ Lai đã tắm, đang dựa vào đầu giường nhìn báo cáo in ra, trên tủ đầu giường để một lọ nhỏ thuốc mắt.
“Sao anh về muộn vậy?”
Giọng cô mang theo làm nũng và oán trách.
“Nói chuyện quên mất thời gian. Lần sau anh sẽ chú ý.” Chu Túc Tấn cúi người xuống ôm cô, định dỗ cô, lấy bản báo cáo từ trong tay cô, “Xem mãi mắt không mỏi sao?”
Vệ Lai ôm lấy cổ anh: “Mỏi, không xem lại thất thần. Lúc thất thần nhớ anh hai lần.”
Yết hầu Chu Túc Tấn khẽ chuyển động, một tay đặt bên gối cô, tay còn lại ôm cô.
Vệ Lai áp một bên má vào mặt anh: “Có phải anh vẫn còn để ý chuyện hôm qua không?”
Chỉ giải thích đơn giản cô sẽ không tin.
Chu Túc Tấn không nói gì, áp mười ngón tay lên gối, cúi đầu hôn xuống môi cô.
Hơi thở lạnh lẽo của anh chiếm đoạt lấy hơi thở của cô, điều duy nhất Vệ Lai có thể cảm nhận được là nhiệt độ ấm áp của môi và lưỡi anh, khiến cô mềm như nước.
Chu Túc Tấn hôn cằm cô, di chuyển xuống phía dưới, hôn lên chiếc cổ mềm mại, thanh tú của cô.
Hương thơm thoang thoảng của cô vương trên môi anh.
Trước giờ chưa từng hôn một cách dịu dàng lâu như vậy.
Tay Vệ Lai dán chặt vào lòng bàn tay anh, dùng sức nắm chặt, vuốt ve.
Cơn đau nhói xuyên thấu từng tấc da tấc thịt.
Chu Túc Tấn ngẩng đầu khỏi cổ cô, kéo cô ôm vào lòng, lúc này mới trả lời cô: “Chuyện hôm qua đã qua rồi. Sau này tuần nào anh cũng đến Giang Thành thăm em.”