Chương 51: Không thích sẽ không làm nhiều chuyện vì em như vậy.
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Trước kia chỉ có cô ta gây khó dễ cho Vệ Lai, từ khi nào đổi lại thành Vệ Lai hếch hàm vênh mặt sai khiến cô ta chứ.
Mặc Địch hừ lạnh hai tiếng, trực tiếp cúp điện thoại.
Lúc này thư ký gõ cửa đi vào, “Giám đốc Mặc…”
Tạm thời Mặc Địch không có tâm trạng xử lý chuyện công việc, ngắt lời thư ký, vẫy tay bảo ra ngoài.
Nếu như không kịp thời thông báo, thư ký không cách nào báo cáo hoàn thành công việc, chỉ có thể cắn răng nói: “Chủ tịch Mặc bảo cô qua đó.”
Mặc Địch nhướng mày: “Được, tôi biết rồi.”
Ngồi ở sô pha một lúc lâu mới bình tĩnh lại, đứng dậy đi đến tầng có văn phòng của bố.
Từ hôm mồng một tết đến giờ, trước đấy bố mẹ đã bị chọc giận, sau đó sự buồn rầu bao trùm cả căn nhà, tâm trạng bố không khá hơn là mấy.
Bố chỉ chiếc ghế trước bàn, bảo cô ta ngồi xuống.
Bố con với nhau không cần thiết phải vòng vo, ông trực tiếp hỏi con gái: “Con định tiếp tục với Chương Nham Tân hay là l y hôn?”
Lại bổ sung một câu: “Bố tôn trọng con.”
Mặc Địch không hề do dự: “Chưa từng nghĩ đến việc l y hôn. Dẫu sao truyện cười cũng để cho bọn họ xem rồi, l y hay không l y cũng không có gì khác biệt.”
Chủ tịch Mặc: “Con có thể vượt qua cánh cửa trong lòng mình là được.” Chuyển chủ đề, “Chu Túc Tấn đến Giang Thành rồi, lần này cậu ta thực sự nghiêm túc.”
“Bố, Chu Túc Tấn và Vệ Lai kết hôn, rốt cuộc có phải kết hôn đều vì mục đích riêng hay không?” Mặc Địch đã mất đi năng lực phán đoán, chỉ có thể cầu cứu bố mình.
Nếu như phải, lời uy h i ế p của Vệ Lai với cô ta chỉ là phô trương thanh thế, cô ta không cần coi trọng chuyện đó.
Chỉ sợ bản thân phán đoán sai, công ty khổ đủ đường.
Chủ tịch Mặc: “Chuyện này không quan trọng, quan trọng là Chu Túc Tấn sẽ nể mặt cô ấy. Từ lúc bọn họ đính hôn đến bây giờ, con còn không thấy sao?”
Mặc Địch im lặng, nội tâm đấu tranh kịch liệt.
…
Sau khi cuộc gọi kết thúc, Vệ Lai cũng không vội quay lại phòng họp, bình tĩnh đứng cạnh cửa sổ nhìn dòng xe qua lại ở bên ngoài, chuyên tâm phân tích Mặc Địch.
Dùng trăm phương ngàn kế để Lỗ Mãn Ức cài người vào trong siêu thị của cô, vậy bản thân Mặc Địch thì sao? Không nghĩ đến chuyện cài người của mình vào?
“Lai Lai?” Trình Mẫn Chi ra ngoài tìm con gái.
Trong phòng họp ồn ào, con gái đi nghe điện thoại hai mươi phút vẫn chưa quay lại.
Vệ Lai hoàn hồn, “Con đang suy nghĩ chuyện này.”
Cô hỏi mẹ, vấn đề hệ thống logistics thảo luận như thế nào rồi.
Trình Mẫn Chi: “Vẫn đang tranh luận.”
“Trần Kỳ và Đường Chi cũng cãi nhau rồi ạ?”
“Ừ.”
“Bình thường.” Bất đồng lớn như vậy, đều muốn làm theo suy nghĩ của mình, cãi nhau là điều không tránh khỏi.
Vệ Lai đẩy cửa sổ, gió lạnh và không khí trong lành từ bên ngoài tràn vào.
Trình Mẫn Chi cảm giác con gái có tâm sự, sợ hôn nhân của con gái có chuyện.
“Túc Tấn vẫn ở London sao?”
Nhắc đến Chu Túc Tấn, khóe miệng Vệ Lai nhếch lên: “Về rồi ạ, tối qua về rồi.”
Trình Mẫn Chi cũng vui cho con gái, chỉ cần tình cảm không xảy ra vấn đề gì là được. Bà hỏi con gái: “Xây dựng hệ thống logistics, bây giờ con có suy nghĩ gì?”
“Vẫn giống như trước đây. Hợp tác chiến lược với công ty logistics, xây dựng chuỗi hệ thống của riêng mình.” Vệ Lai đóng cửa sổ lại, cùng mẹ quay lại phòng họp.
Lúc hai người bước vào, tiếng tranh luận kịch liệt đột nhiên dừng lại.
Hôm nay họp cùng chín người, hơn một nửa không tán đồng việc xây dựng hệ thống logistics và nhóm giao hàng của riêng mình.
Dư Hữu Niên đặt cốc trà xuống, nhìn về phía Vệ Lai: “Sếp Lai của chúng ta có ý kiến gì không?” Nói rồi bất lực cười, “Có phải là không thay đổi suy nghĩ trước đó của mình hay không?”
Vệ Lai và Trần Kỳ đã đi gặp người phụ trách của công ty logistics, vẫn đang đợi tin tức của đối phương. Xem như đã quyết định muốn xây dựng hệ thống logistics của riêng mình, cho dù tất cả mọi người đều phản đối, có lẽ Vệ Lai vẫn sẽ kiên trì.
Vệ Lai cười: “Vẫn là sếp Dư hiểu tôi.”
Vừa dứt lời phòng họp càng yên lặng hơn.
Đường Chi bình tĩnh liếc nhìn Trần Kỳ, sắc mặt Trần Kỳ vẫn bình tĩnh, không nhìn ra cậu ấy đang nghĩ gì. Hôm nay là lần đầu tiên cô ấy cãi nhau với đồng nghiệp, phá vỡ kỷ lục.
Một mình cãi nhau cũng không thay đổi được kết quả, sếp đã đưa ra quyết định cuối cùng, cô ấy còn có thể nói gì nữa đây? Không thể nào tranh cãi với sếp trước mặt nhiều người như vậy.
Sau khi tan họp, Đường Chi không về phòng làm việc của mình mà đi đến chỗ Vệ Lai, tiện tay đóng cửa lại.
“Cô có biết nếu như xây dựng đội ngũ hệ thống logistics của riêng mình, giai đoạn đầu cần phải đầu tư vào đó bao nhiêu tiền không? Toàn bộ dây chuyền lạnh, còn có giao hàng ‘phục vụ tận nhà’….”
Vệ Lai ngắt lời: “Sao tôi lại không biết.”
Đường Chi đặt mông ngồi xuống sô pha, đặt tay lên trán thả lỏng.
Vệ Lai pha cà phê, bưng một cốc trước qua cho Đường Chi.
Đường Chi nghĩ không ra: “Rõ ràng trước đây chúng ta rất ăn ý.” Cô ấy bắt đầu nghi ngờ bản thân mình. “Là do bây giờ tôi quá bảo thủ sao?”
Vệ Lai ngồi xuống đối diện cô ấy: “Không phải cô bảo thủ. Chỉ là vị trí sẽ quyết định cô không thể liều lĩnh giống như trước nữa, trên vai có gánh nặng. Đầu tiên sẽ nghĩ đến rủi ro, nghĩ đến những kết quả xấu nhất, đương nhiên sẽ trở thành cái gọi là bảo thủ.”
Đường Chi thở dài: “Sau này lúc họp có phải sẽ ngày một khó chịu hơn không?”
Vệ Lai cười gật đầu, “Ừ. Số lần cãi nhau với người khác sẽ ngày một nhiều, nhìn ai cũng không vừa mắt, cảm thấy người khác cố ý đối đầu với mình.”
Đường Chi: “….”
Cà phê vừa đến bên miệng, bị Vệ Lai nói như vậy cô ấy dở khóc dở cười, không uống được.
Bây giờ vừa đói vừa mệt, cãi nhau không lại với Trần Kỳ, từ đầu đến cuối cô ấy vẫn luôn nín thở.
“Sớm biết phải cãi nhau thì sáng nay tôi đã mua thêm mấy cái sủi cảo hấp rồi.”
Vệ Lai có đồ ăn, đứng dậy đi đến bên bàn lấy bánh sừng bò đưa cho cô ấy.
Đường Chi không khách sáo, mở ra ăn cùng cà phê nóng.
Hôm nay đắc tội Trần Kỳ, lần sau nếu có quyết định quan trọng, người cô đắc tội nói không chừng sẽ là Dư Hữu Niên.
Điện thoại ở trên bàn rung, là điện thoại của Mặc Địch.
Vệ Lai nhìn thời gian, 11 giờ 5 phút, muộn mười lăm phút. Muốn có cơ hội nhưng vẫn còn cao cao tại thượng, cô ấn tắt không nghe.
Sau khi Đường Chi ăn như hổ đói, ăn hết hai chiếc bánh sừng bò, Mặc Địch lại gọi điện đến.
Vệ Lai nhấn nghe: “Cảm thấy miễn cưỡng, ấm ức cô có thể không cần tìm tôi.”
Vì lợi ích của công ty, Mặc Địch nén giận.
Vệ Lai dựa vào góc bàn, bình tĩnh nói: “Điều kiện lúc 11 giờ và 10 giờ 50 không giống nhau nữa, ngoại trừ khiến Phúc Mãn Viên thất bại gấp đôi ra thì còn phải giúp tôi nghe ngóng người ông ta cài vào siêu thị chúng tôi là ai.”
Đường Chi đang định mở chiếc bánh sừng bò thứ ba, im lặng, đột nhiên mắt mở to.
“Ngại quá, cái này tôi không làm được. Trước đó tôi hỏi cậu nhưng cậu ấy qua loa cho xong, lại hỏi nữa cậu ấy sẽ nghi ngờ.”
Vệ Lai suy nghĩ một lúc, nói với điện thoại: “Cô cũng sắp xếp người ở chỗ tôi nhỉ?”
Mặc Địch cười: “… Đúng. Quản lý cửa hàng bên Giang Ngạn Vân Thần là người của tôi, ngoại trừ Dư Hữu Niên, trưởng bộ phận mua hàng cũng vậy. Tôi còn sắp xếp Đường Chi và Trần Kỳ.”
Lúc này, câu trả lời đánh lừa dư luận là an toàn nhất.
Vệ Lai không trả lời. Mặc Địch không chỉ hiểu rõ những nhân viên cũ của siêu thị nhà cô mà những người mới đến cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
Mặc Địch đã nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình, bình tĩnh đối phó với những nghi ngờ của Vệ Lai: “Kiểu vu oan giá họa này là cô muốn công ty nhà tôi phá sản, tôi cũng không có cách nào nhận. Tôi cũng không thể nào tùy tiện vu oan cho bất kỳ ai được. Cô nói thử xem, tôi nên vu oan cho Đường Chi hay là cho Trần Kỳ, hay là Dư Hữu Niên trên có mẹ già, dưới có con nhỏ đây?”
Cô ta làm sao có thể thừa nhận mình đã cài người, nếu không Vệ Lai sẽ thêm điều kiện ngày một nhiều. Lỡ như chọc giận Vệ Lai, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn việc công ty bị liên lụy.
Vệ Lai bình tĩnh: “Cô rất hiểu tầng quản lý cấp cao siêu thị nhà tôi nhỉ?”
Mặc Địch trả lời không chút sơ hở: “Không còn cách nào, cậu tôi quan tâm đến siêu thị nhà cô. Hơn nữa, cô còn là tình đ ị c h của tôi, phải sống tốt hơn cô, đương nhiên sẽ hứng thú với những gì cậu ấy nói.” Không thể tiếp tục nói chuyện, nói nhiều sai nhiều, “Tổn thất gấp đôi, thành giao, cũng mong cô nhớ những gì mình đã nói.”
Cô ta trực tiếp cúp điện thoại.
Vệ Lai khóa điện thoại ném lên bàn, suy nghĩ cẩn thận lại cuộc đối thoại vừa rồi với Mặc Địch.
“Cô gọi điện với ai vậy?” Đường Chi không quan tâm việc ăn bánh sừng bò nữa, “Siêu thị chúng ta còn có nội gián à?”
“Ừ. Lỗ Mãn Ức cài người vào, không biết là ai.” Vệ Lai không giấu cô ấy chuyện gì, “Điện thoại của Mặc Địch.”
“…..!” Đường Chi bất ngờ, nhưng so với chuyện Lỗ Mãn Ức cài người vào siêu thị của họ thì cô ấy còn bất ngờ hơn chuyện một người kiêu ngạo như Mặc Địch vậy mà lại cúi đầu với Vệ Lai.
Có lẽ là Mặc Địch sợ Chu Túc Tấn, ở dưới mái hiên nhà người ta không thể không cúi đầu.
“Vậy bây giờ làm thế nào? Lỗ Mãn Ức đó làm việc rất mờ ám.”
Mấy ngày nay công việc của Vệ Lai quá tải, vẫn chưa nghĩ ra được cách giải quyết nào tốt hơn.
Đường Chi: “Tôi cũng về giúp cô nghĩ xem làm sao để tìm được người đó.”
Cô ấy an ủi Vệ Lai, tự mình làm bà chủ chính là như vậy, ngày nào cũng có một đống rắc rối, đừng nghĩ ngày nào đó sẽ được thoải mái.
Mặc Địch dù sao cũng đã giành Chương Nham Tân, cho dù có tò mò nội dung cuộc điện thoại của Mặc Địch, cô ấy cũng không dám hỏi nhiều.
…
11 rưỡi trưa, Chu Túc Tấn rời khỏi văn phòng đi đến nhà hàng ven sông, anh hẹn Hạ Vạn Trình ăn cơm ở đó.
Lúc anh vẫn còn ở London, Hạ Vạn Trình gọi điện thoại cho anh. Trong điện thoại anh đã nói rõ, nếu như là nói chuyện thay Chương Nham Tân anh không có thời gian ăn bữa cơm này.
“Không liên quan đến Chương Nham Tân.”
Như vậy anh mới dành ra thời gian.
Gặp mặt không cần hàn huyên, Chu Túc Tấn cởi áo khoác ngoài ngồi xuống.
Hạ Vạn Trình ra hiệu cho nhân viên phục vụ không cần ở lại phòng bao, cửa đóng lại, ông cười nói: “Ai mà ngờ được bữa tiệc năm ngoái của bác không chỉ tác thành cho cuộc hôn nhân của cháu và Vệ Lai mà còn có thể tác thành cho cuộc hôn nhân của chính mình.”
Chu Túc Tấn cười không nói gì.
Hạ Vạn Trình nói lần này ông ấy đến Giang Thành là vì chuyện hợp tác của siêu thị Vệ Lai và Tân Vọng, bàn bạc cũng tàm tạm.
“Siêu thị Tân Vọng?”
“Ừ, chuỗi siêu thị cộng đồng ở Tô Thành, Vệ Lai không nói với cháu?”
Chu Túc Tấn nói: “Không, bọn cháu rất ít nói chuyện công việc.”
Hạ Vạn Trình nói ngắn gọn về chuyện hợp tác, tiện hỏi: “Vậy chuyện của con bé với Phúc Mãn Viên cháu cũng không quan tâm?”
“Không quan tâm.” Chu Túc Tấn lại bổ sung: “Nhưng có thể đoán được một ít.”
Nghe thấy anh không quan tâm, ít nhiều Hạ Vạn Trình cũng hơi bất ngờ: “Bác còn tưởng rằng cháu âm thầm sắp xếp người giúp đỡ Vệ Lai.”
“Sẽ không.” Chu Túc Tấn nói, “Quy mô siêu thị không lớn không nhỏ, vừa vặn để cô ấy rèn luyện. Trực tiếp giúp đỡ cô ấy còn không bằng đưa cho cô ấy một công ty đã có hoạt động kinh doanh ổn định dưới danh nghĩa của cháu.”
Hạ Vạn Trình không tiếp lời, cầm ly rượu lên cụng ly với anh.
Từ lúc ngồi xuống ăn cơm nói mười câu thì có tám câu liên quan đến Vệ Lai.
Nói từ chuyện siêu thị Phúc Mãn Viên đến thỏa thuận trước hôn nhân của Vệ Lai.
Hạ Vạn Trình nghe được chuyện thỏa thuận gì đó từ chỗ đám tiểu bối trong nhà, tất cả đều tò mò Chu Túc Tấn có nhiều giá trị tài sản ròng như vậy thì trong bản thỏa thuận trước hôn nhân sẽ quyết định như thế nào.
“Ký thỏa thuận thật à?”
Chu Túc Tấn gật đầu: “Ký rồi.”
Hóa ra tin đồn không phải không có căn cứ.
Thân là trưởng bối đương nhiên Hạ Vạn Trình sẽ không nhiều chuyện, hỏi nội dung của bản thỏa thuận là gì.
Sau khi đĩa hoa quả được bưng lên, Chu Túc Tấn chỉ ăn nho mẫu đơn.
Hôm nay Hạ Vạn Trình hẹn ăn cơm không phải là để ôn lại chuyện cũ, có một số chuyện chỉ có Chu Túc Tấn mới có thể giúp ông. Rất khó mở miệng, nên trong bữa ăn chỉ có thể nói sang chuyện khác.
Hoa quả sau bữa ăn đã được mang lên rồi, nếu còn không nói cũng không được, “Cháu nói bóng gió hỏi Vệ Lai giúp bác, ấn tượng của con bé với bác như thế nào, không phải ấn tượng trên phương diện làm ăn.”
Trình Mẫn Chi để ý con gái nhất, thái độ của Vệ Lai với ông sẽ quyết định xem ông có hy vọng không. Nói xong bản thân cũng cảm thấy ngại ngùng đến mức bật cười, đời này ông chưa bao giờ quan tâm bản thân mình như thế nào trong mắt người khác.
Chu Túc Tấn không hề có ý nói đùa, trả lời: “Được, cháu hỏi giúp bác.”
Sau khi nói tạm biệt với Hạ Vạn Trình ở dưới đại sảnh của nhà hàng ven sông, ngồi lên xe, chiếc Bentley lái thẳng đến cửa hàng chính của siêu thị Vệ Lai.
Chu Túc Tấn dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, sau một hồi suy nghĩ, anh mở mắt cầm điện thoại, nhắn tin riêng cho cố vấn pháp lý, hỏi số điện thoại của luật sư Hình.
Điện thoại đổ chuông.
Anh liếc nhìn khung cảnh con phố đang lùi dần bên ngoài cửa sổ, tình cờ đi ngang qua cửa hàng có siêu thị Vệ Lai, biển hiệu cửa hàng mới làm, rất khang trang.
Bên kia luật sư Hình nghe máy: “Sếp Chu, có gì dặn dò ạ?”
Chu Túc Tấn; “Ngày mai hoặc ngày kia ông đến Giang Thành một chuyến.”
Chiếc Bentley chạy êm ru, tấm chắn phía sau không hạ xuống, có điều chú Diêm cũng nghe không hiểu cuộc điện thoại này đang gọi cho ai, lại đến Giang Thành làm gì.
Hai mươi phút sau, xe dừng lại ở bãi đỗ xe cửa hàng chính của siêu thị.
Trước khi xuống xe, Chu Túc Tấn nói với chú Diêm, 5 rưỡi qua đón anh.
Ở trên tầng hai, Vệ Lai đang cắm đầu phân tích tài liệu từ khi siêu thị có người Lỗ Mãn Ức sắp xếp vào, vừa mới nhận được mười phút trước từ mẹ. Cô đã nói sự thật với mẹ, dù sao thì mẹ cũng hiểu Lỗ Mãn Ức và nhân viên nhà mình hơn cô.
Làm thế nào để phán đoán nhanh và chính xác, cần có sự giúp đỡ từ mẹ.
Hết ba tiếng đồng hồ mẹ mới gửi lại cho cô được ít tài liệu có ích này.
Cửa văn phòng cô gần như không đóng, liếc mắt là có thể nhìn được ra bên ngoài.
“Chào buổi chiều sếp Chu.”
Ngoài cửa đột nhiên có giọng nói của Đường Chi, cô ấy đang chào hỏi người khác, đối phương không trả lời.
Đơn vị cung ứng không chỉ có một người họ Chu, không biết là người nào. Lúc nghe thấy hai tiếng sếp Chu, Vệ Lai vô thức ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.
Cảm thấy không thể nào là Chu Túc Tấn, trong lòng lại mong chờ là anh.
Tiếng bước chân đến gần, bóng dáng cao lớn và lạnh lùng xuất hiện trong tầm mắt.
“Sao anh lại đến đây?” Vệ Lai nói chuyện vốn dĩ đã nhẹ nhàng, bây giờ còn dịu dàng hơn.
Cô theo thói quen đóng tài liệu lại, nhanh chóng xếp các loại tài liệu trên bàn chồng lên nhau.
“Không cần dọn.” Chu Túc Tấn đi qua, cởi áo khoác ngoài để lên ghế của cô.
Vệ Lai hỏi lại lần nữa: “Sao anh lại đến đây?”
Chu Túc Tấn ngồi xuống đối diện cô, nói: “Trước đây đã đồng ý với em, nếu như em có thắc mắc về hoạt động kinh doanh có thể hỏi anh. Buổi chiều anh không có việc gì, vấn đề rủi ro anh kiểm tra cho em.”
Câu nói của anh đột nhiên kéo cô lại hồi ức lúc hai người còn trong thời hạn hợp đồng. Anh nói tất cả tài nguyên và quan hệ của anh đều để cô tùy ý lợi dụng. Tối đó, trong điện thoại cô hỏi anh, anh có tính bản thân trong đống tài nguyên và quan hệ đó không, anh nói không tính.
Vệ Lai nhìn thẳng vào anh: “Có câu hỏi em vẫn muốn hỏi lại lần nữa.”
Chu Túc Tấn không đi rót nước, cầm lấy cốc nước của cô, “Em hỏi đi.”
“Sếp Chu, tài nguyên và các mối quan hệ của anh có bao gồm anh trong đó không?”
Chu Túc Tấn nhìn cô: “Anh đã chủ động đến văn phòng của em rồi, em nói xem có bao gồm không?” Dừng một chút anh lại nói: “Khi đó không đồng ý làm cố vấn kiểm soát rủi ro cho em, vẫn ghi nhớ trong lòng sao?”
“Không phải vẫn luôn nhớ.” Vệ Lai đứng dậy, muốn vượt qua bàn hôn anh, cửa văn phòng không đóng, cô ra hiệu cho anh đi đóng cửa.
Chu Túc Tấn đoán được cô muốn làm gì, “Vẫn đang trong giờ làm việc.”
Ánh mắt Vệ Lai không từ bỏ.
Giằng co mấy giây, Chu Túc Tấn đứng dậy: “Không được vượt quá nửa phút.”
Vệ Lai hiếm khi nghe theo lời anh, “Ừ.”
Chu Túc Tấn khóa trái cửa, lúc xoay người lại Vệ Lai đã đi qua, hai tay vòng lên cổ anh. Anh cúi đầu hôn cô, không tính thời gian nhưng nửa phút không dài mấy.
Cô tập trung hôn đáp lại anh, anh hôn cô mạnh mẽ đến mức khiến cô gần như không thở được. Một tay nắm chặt lấy cổ áo anh, một tay thử sờ yết hầu anh.
Ngón tay vừa chạm vào nơi nhọn nhất của yết hầu, Chu Túc Tấn nắm lấy đầu ngón tay cô, không cho phép cô sờ loạn nữa.
Nụ hôn rời khỏi môi cô một lát, lại tiếp tục hôn sâu.
Tay phải của anh nắm các đầu ngón tay trái của cô. Lúc hôn, ngón cái của anh không khỏi nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay cô.
Hơi thở của Vệ Lai ngưng trệ, cô không ngờ được đầu ngón tay mình ở trong tay anh mà lại nhạy cảm như vậy. Cô lùi về phía sau, kết thúc nụ hôn này.
Chu Túc Tấn buông tay cô ra, chỉnh lại mái tóc dài của cô. Đi qua mở cửa, anh nhìn đồng hồ, đã hơn ba phút trôi qua.
Vệ Lai áp bàn tay lên má, không biết là do mặt quá nóng hay là mu bàn tay quá lạnh.
Cô dùng tay còn lại lật mấy trang tài liệu, “Em vẫn còn tài liệu phải nghiên cứu.”
Hai chân Chu Túc Tấn bắt chéo dựa vào sô pha, “Em tiếp tục đi, chiều nay anh ở đây không đi đâu, có vấn đề gì có thể hỏi anh bất cứ lúc nào.” Dừng lại một lát, “Cố gắng tự mình suy nghĩ, đừng sợ sai lầm.”
Vệ Lai gật đầu, anh ngồi ở bàn đối diện, cách cô mấy bước chân, có anh ở bên cạnh trái tim của cô cũng yên ổn hơn.
Mãi cho đến khi xem xong tất cả tài liệu, cô dựa vào phán đoán của mình phân tích, không hỏi anh một chữ nào. Sau này, những tình huống tương tự sẽ xảy ra thường xuyên hơn, cô phải học cách tích lũy kinh nghiệm.
Nửa tiếng trước, Chu Túc Tấn xử lý email ở trên điện thoại, sau đó dành ra hơn một tiếng để tìm hiểu lịch sử phát triển của tất cả các cửa hàng trong hệ thống siêu thị Vệ Lai.
5 rưỡi, Vệ Lai đúng giờ tan làm.
“Hôm nay chúng ta về nhà ăn, lần trước nói muốn gói thang viên cho anh ăn, hôm nay bù lại.”
Chu Túc Tấn hỏi: “Có phiền không?”
“Không phiền.” Vệ Lai tắt máy tính, “Nhân thang viên bà nội em làm xong từ lâu rồi, chỉ cần làm vỏ bột gạo nếp, cùng lắm là hơn nửa tiếng sẽ xong.”
Chu Túc Tấn nghe thấy chỉ cần nửa tiếng nên tùy cô.
Trong nhà không có bát đựng bột, Vệ Lai xuống siêu thị tầng dưới mua một cái mang về.
Về đến nhà, cô vào phòng bếp, bắt đầu bận rộn.
Chu Túc Tấn mở tủ rượu, bỏ mấy chai rượu mang từ London trong chuyến đi lần này vào tủ.
“Người Phúc Mãn Viên sắp xếp đã khoanh vùng được chưa?” Chu Túc Tấn bỏ hết rượu vào tủ, đóng cửa tủ lại hỏi.
Vệ Lai lấy nhân thang viên và bột nếp từ trong tủ lạnh ra, sắp xếp lại từ ngữ mới nói: “Ngoại trừ một vài người ra thì đã khoanh vùng được mấy người. Trực giác mách bảo Mặc Địch cũng sắp xếp người ở bên cạnh em.”
Chu Túc Tấn từ bên phía tủ rượu đi qua, “Khi em nghi ngờ điều gì, có tám chín phần là đúng.”
Đột nhiên Vệ Lai ngẩng đầu nhìn anh.
Chu Túc Tấn hỏi: “Sao vậy?”
Cô cổ vũ bản thân dũng cảm, sau đó mới nói: “Bây giờ em đang nghi anh thích em.” Nói xong, cô nhìn vào đôi mắt bình tĩnh của anh, “Nghi ngờ của em đúng hay là sai?”
Chu Túc Tấn: “Không cần nghi ngờ. Không thích em sẽ không làm nhiều chuyện vì em như vậy.”
Trái tim Vệ Lai đập thình thịch, đột nhiên không biết phải làm gì với bột gạo nếp ở trong tay.
Chu Túc Tấn lấy một chiếc bát thủy tinh trong suốt ở bên cạnh và bột mì cần làm, nhẹ nhàng đặt lên bàn kính trước mặt cô.
Vệ Lai đổ bột vào trong bát thủy tinh, ở với anh lâu đã học được cách bình ổn tâm trạng nhanh chóng. Chí ít thì trên mặt vẫn làm ra vẻ bình tĩnh, nói một câu vô nghĩa phá vỡ sự im lặng: “Xem ra trực giác của em khá chính xác.”
Nhìn bằng mắt thấy bột nếp đã gần đủ, đậy kín túi lại rồi để sang một bên, lấy nước đã chuẩn bị sẵn cho vào.
Cô vừa cho nước vừa nói: “Vậy anh phải thích nhiều một chút, hy vọng điều ước đêm giao thừa của em sớm có thể thành hiện thực.” Điều ước vào 0 giờ đêm giao thừa của cô là, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ rất yêu cô.
Chu Túc Tấn bình tĩnh ‘ừ’ một tiếng.
Không để ý, Vệ Lai cho nhiều nước, nước ở trong bát đã ngập bột gạo nếp….
Chu Túc Tấn, “Không sao.”
Anh mở gói bột gạo nếp ra tiếp tục đổ bột vào trong bát, mãi đến khi lượng nước trong bát trung hòa với bột, trở thành một khối bột nếp mềm mại.
Tạp dề của Vệ Lai bị lỏng, Chu Túc Tấn giơ tay, buộc chặt lại dây tạp dề đằng sau cho cô.
Sau mấy phút ái muội, bầu không khí trong bếp đã quay lại chủ đề chính.
Vệ Lai nói: “Vậy ngày mai em tìm người đó nói chuyện.” Không có cách nào tốt hơn làm một được hai, bằng cách hỏi trực tiếp người đó.