Chương 52: Bởi vì không có giới hạn, làm sao em có thể thăm dò.
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Một ngày mới, Vệ Lai bị đánh thức bởi tin nhắn tràn đầy màn hình của nhóm bạn thân.
Tối qua trước khi ngủ vẫn luôn nghĩ xem làm thế nào để hôm nay tìm người đã khoanh vùng kia nói chuyện, nghĩ nhiều đến nỗi trong mơ cũng đang tìm nội gián.
Tiếng tin nhắn vẫn không ngừng, Vệ Lai sờ điện thoại qua xem, mới 6 giờ 25, cách chuông báo thức của cô còn năm phút nữa.
Kiều Tư Điền đang đi nghỉ dưỡng ở Nam bán cầu, Ân Lạc vừa hạ cánh xuống London, hai người nói chuyện nhiều k i n h khủng. Nếu như ở trong nước, qua hai tiếng nữa cũng không thấy hai người bọn họ dậy.
Kiều Tư Điền đ i ê n cuồng @cô:【Bé cưng mau dậy đi, mấy giờ rồi mà cậu vẫn ngủ thế!】
Ân Lạc:【Tên Chương k h ố n n ạn kia đi London rồi, tớ ngồi cùng chuyến bay với hắn ta!】
Vệ Lai @hai người:【Không biết bây giờ ở trong nước mới có mấy giờ sao?】
Kiều Tư Điền cười, cố ý nói:【Hả? Không phải 8 giờ 26 rồi sao? Chắc tớ học toán không giỏi nên tính sai thời gian, bé cưng cậu đừng trách tớ.】
Ân Lạc:【Tên Chương kh ố n n ạn kia đến London chắc chắn đi tìm Tiêu Đông Hàn, thủ đoạn của Tiêu Đông Hàn và chồng cậu ngang nhau.】
Gần đây trong vòng đang thảo luận Chương Nham Tân sẽ ứng chiến như nào, không ngờ anh ta đi tìm Tiêu Đông Hàn.
Cuối cùng Vệ Lai cũng biết được người hiểu anh mà anh nói là ai.
Kiều Tư Điền đang thưởng thức bữa sáng trên du thuyền, tận hưởng gió biển. Hơn 9 giờ, ánh mặt trời ngày một chói, cô ấy lấy kính râm đeo vào, gửi thẳng voice chat qua: “Bé cưng, nếu như ngày nào đó bọn họ đấu đá nhau cậu phải tránh xa ra một chút, đừng để bị thương, nếu không ai đi ăn lẩu cùng bọn tớ đây.”
Vệ Lai: “…”
Cuối cùng Ân Lạc cũng qua được cửa hải quan, ngồi lên xe nhà mình, tiện dùng voice chat, nói với Kiều Tư Điền: “Cậu ấy có thể trốn đi đâu được chứ? Trốn dưới gầm giường sao?”
Kiều Tư Điền bật cười: “Trốn trong lòng chồng cậu ấy, không phải cậu ấy là bé cưng sao.”
Nói xong lại cười một trận.
Ân Lạc quay lại chủ đề chính, nhẹ nhàng nhắc nhở Vệ Lai, Chu Túc Tấn thực sự rất m á u lạnh vô tình, không nể mặt bất cứ ai. Khi đó Triệu Liên Thân đắc tội anh, mấy công ty dưới danh nghĩa của ông ta đều bị Chu Túc Tấn cho phá sản.
“Bố tớ còn nói với tớ ông ấy có chứng kiến cuộc thương chiến đó.”
Vệ Lai đột nhiên nhớ lại bữa tiệc năm ngoái, lúc cô ngang nhiên nói mình đang hẹn hò với ông lớn Chu Túc Tấn, khi đó Triệu Nhất Hàm đã gửi cho cô một tin nhắn:
Cậu ta người này không dễ chọc vào, trên thương trường thủ đoạn độc ác, người đắc tội cậu ta cuối cùng đều sẽ phá sản, cái này là sếp của chị nói.
Hóa ra không phải bắn tiếng đe dọa.
Chả trách lúc cô nói anh là người tốt, anh chỉ cười một tiếng.
Vệ Lai cảm thấy xa lạ với cái tên Triệu Liên Thân này, hỏi Ân Lạc là ai.
“Cũng trong vòng Bắc Kinh. Cậu không nghe qua cũng là chuyện bình thường, ở vòng của họ đều là những ông chủ đứng đằng sau, tên sẽ không xuất hiện trên danh sách đại cổ đông.”
Ân Lạc nói toàn bộ những chuyện mình biết cho cô. Bà ngoại của Triệu Liên Thân và bà nội của Chu Túc Tấn là đồng nghiệp, lúc còn trẻ thường cộng tác với nhau làm các đề tài.
Nếu như không phải vì tầng quan hệ này, Chu Túc Tấn không thể nào bỏ qua dễ dàng như vậy.
Ban đầu Chu Túc Tấn cũng không nể mặt bà nội, bà nội tìm anh hai lần anh mới nương tay.
“Vậy nên bé cưng, cậu hiểu ý gì chưa?”
Kiều Tư Điền làm người phiên dịch: “Chính là bảo cậu đừng nhiều chuyện đấy.”
Cô ấy và Ân Lạc là người hiểu rõ nhất tình cảm của Vệ Lai đối với Chương Nham Tân, năm ngoái cô ấy đến cửa hàng trang sức mua dây chuyền, Vệ Lai đi cùng cô ấy. Người không dám tùy tiện bước vào hôn nhân vậy mà lại đến cửa hàng trang sức xem nhẫn cưới.
Nào là nhẫn cưới, nào là bỏ hết tiền ra để mua đồng hồ, nếu như không phải yêu sâu đậm, với tính cách của Vệ Lai làm sao có thể chủ động hăng hái đi bày tỏ tình yêu của mình.
Cô ấy dặn dò Vệ Lai: “Cho dù cậu có cầu xin cho Chương Nham Tân thì bắt đầu từ bây giờ bỏ ngay cái suy nghĩ ấy đi.”
Tin nhắn cuối cùng tự động phát, vừa mới phát xong Chu Túc Tấn đẩy cửa đi vào phòng ngủ.
Vệ Lai ngẩng đầu, anh nhìn qua.
Không cần thiết phải tắt đi, dù sao mấy chữ ‘Chương Nham Tân’ đã truyền đến tai anh.
Vệ Lai không trả lời tin nhắn nhóm nữa, còn tưởng anh đến công ty rồi.
Tin nhắn vừa rồi rất dễ gây ra hiểu lầm, bắt buộc phải giải thích: “Ân Lạc đi London, ngồi cùng chuyến bay với Chương Nham Tân, đoán là anh ta đi tìm Tiêu Đông Hàn, nói với em một tiếng. Lại nhắc đến Triệu Liên Thân…” Nói đến đây, nên dùng từ gì để hình dung cho chồng mình.
“Dù sao chính là bảo em đừng tham gia vào chuyện của anh và Chương Nham Tân. Không phải em muốn cầu xin cho anh ta.”
Cô nhìn vào đường nét sâu thẳm của anh, bình tĩnh xa cách như bình thường, căn bản không tài nào nhìn ra chút khác thường nào.
Chu Túc Tấn gật đầu, ý nói anh đã biết.
Anh đi vào phòng ngủ mục đích là đến phòng thay đồ lấy áo vest, lúc đi qua chân giường, nhìn cô một lúc mới nói: “Miễn là em, bất cứ lúc nào anh cũng nể mặt. Bao gồm cả chuyện của Chương Nham Tân.”
Làm sao cô có thể vì một người cũ mà cầu xin anh tha thứ, thái độ rất kiên quyết: “Chuyện này không cần.” Cô chuyển chủ đề hỏi sau lưng anh có còn đau không. “Hôm nay em sẽ cắt móng tay.”
Tối qua anh đã chạm đến chỗ sâu nhất của cô còn chưa chịu kết thúc, lúc cô gần như không chịu nổi nữa đã cào một đường lên lưng anh, vết cào có hơi sâu.
Sau khi xác nhận được sự yêu thích của anh, cô vô thức bắt đầu có chỗ dựa nên không sợ trong lòng anh.
Chu Túc Tấn nói: “Không sao.”
Không chỉ cào mà còn cắn xuống cổ anh mấy lần, ngăn cô nhưng không ngăn được.
“Chồng ơi, hôm nay anh vẫn đưa em đi làm sao?”
“Sáng nay anh có việc. Buổi chiều anh đến văn phòng em.”
“Ở cùng em cả buổi chiều sao?”
“Ừ.”
Vậy không cần anh đưa đi làm nữa.
Chu Túc Tấn vào phòng thay đồ, Vệ Lai từ trên giường đứng dậy.
Nhóm bạn thân lại @cô mấy lần: “Bé cưng, cậu đâu rồi?”
Vệ Lai nhanh chóng gõ chữ:【Bị chồng tớ bắt được rồi.】
Ân Lạc: “Đ m, cậu không sao chứ?”
Kiều Tư Điền: “Cậu không nhìn ra cậu ấy đang show ân ái à! Có cái r ắ m gì!”
Vệ Lai ném điện thoại lên giường, vào phòng thay đồ lấy quần áo mặc cho hôm nay. Cô rất tò mò về Triệu Liên Thân, nghe ngóng từ chỗ người khác không bằng hỏi trực tiếp thông tin từ anh sẽ chuẩn hơn.
Chu Túc Tấn đã lấy áo vest ở phòng thay đồ, đang mặc lên người.
Vệ Lai hỏi trước: “Chồng ơi, bây giờ anh đến công ty sao?”
Sau khi luật sư Hình nhận được điện thoại của anh, tối qua đã bay từ Bắc Kinh qua đây, hẹn 7 rưỡi gặp nhau ở công ty.
Chu Túc Tấn hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Có phải muốn hỏi anh về Triệu Liên Thân?”
“Ừ. Anh có thời gian không?”
“Hai mươi phút vẫn có.”
Vậy là đủ.
Vệ Lai muốn xác định tin đồn công ty Triệu Liên Thân bị phá sản có phải thật hay không, hay là do công ty Triệu Liên Thân không tồn tại được nữa đúng lúc thời điểm thương chiến diễn ra phá sản, vậy là mọi người tung tin đồn.
Chu Túc Tấn: “Công ty của cậu ta không có vấn đề, là anh ra tay.”
Anh không hề giấu diếm, ngược lại phản ứng của Vệ Lai chậm nửa nhịp: “Vậy chắc chắn là có nguyên nhân.”
Chu Túc Tấn lấy đồng hồ từ trên giá treo đồng hồ, đeo vào cổ tay, nói: “Chặn một dự án của anh, sau đó lại ở sau lưng cản trở một dự án khác của anh. Ngoài ra không có nguyên nhân nào khác.”
Anh cụp mắt nhìn cô: “Có chuyện gì muốn biết nữa không?”
“Vậy có mấy công ty dưới danh nghĩa anh ta bị phá sản?”
“Ba công ty.” Nếu như không phải bà nội và ông ngoại can ngăn, tổn thất của Triệu Liên Thân không chỉ dừng lại ở đây. Ông ngoại thấy anh hại Triệu Liên Thân một ngàn anh cũng tổn thất tám trăm, không tính toán, bảo anh dừng tay.
Vệ Lai ôm lấy eo anh, “Chả trách đều nói anh không dễ chọc. Thật ra em cũng sợ anh, chính là lúc mà chúng ta còn trong thời hạn hợp đồng giả làm bạn trai bạn gái.”
Chu Túc Tấn nhìn cô, hai tay vòng ra sau lưng cô, ôm cô vào trong lòng. Dây đeo đồng hồ vẫn chưa đóng, ngón tay anh đang mò mẫm đóng lại.
“Cái đấy của em không gọi là sợ.”
Vệ Lai ngẩng đầu: “Vậy gọi là gì?”
“Em đây là chột dạ sau khi được đằng chân lân đằng đầu, sợ anh không thỏa mãn em.”
Vệ Lai cười, không muốn thừa nhận.
Chu Túc Tấn phân tích tâm lý của cô lúc đó: “Em biết em đặc biệt ở trong lòng anh, nhưng không biết nhiều bao nhiêu. Vậy nên sẽ vô thức thăm dò xem giới hạn của anh với em nằm ở đâu.”
Anh nhẹ nhàng nhắc nhở, Vệ Lai mới đối diện với trái tim mình.
Trước đây ít nhiều cô sẽ chạy trốn.
Cô ôm chặt lấy anh: “Bây giờ em không thăm dò xem giới hạn của anh ở đâu nữa.”
Chu Túc Tấn nói: “Bởi vì không có giới hạn, làm sao em thăm dò được.”
Trái tim Vệ Lai đập thình thịch loạn nhịp, nhịp tim còn nhanh hơn lúc nhào bột nếp hôm qua.
Không hôn nhau, hơi thở là của riêng cô nhưng luôn cảm giác trái tim như thắt lại, thiếu oxy.
“Không còn chuyện gì nữa, anh mau đến công ty đi.”
Mãi cho đến khi Chu Túc Tấn rời khỏi nhà, trái tim cô vẫn chưa bình ổn lại.
…
Hôm nay Trình Mẫn Chi đến công ty trước con gái, sáng nay con gái định ngả bài với mấy người mình nghi ngờ. Sợ con gái bối rối khó chịu, nên bà đi qua đả thông cho con gái.
Không ngờ có người còn đến sớm hơn bà, chiếc Bentley biển số Tô Thành dừng dưới tòa nhà văn phòng, màu sắc khác với chiếc xe của Chu Túc Tấn.
Hôm qua Hạ Vạn Trình gọi điện cho bà, nói hôm nay đến công ty bàn chuyện hợp tác với siêu thị Tân Vọng.
Hạ Vạn Trình được tài xế nhắc, đẩy cửa xuống xe.
Trình Mẫn Chi duy trì nụ cười của mình: “Chủ tịch Hạ, sớm vậy sao?”
Hạ Vạn Trình cười: “Ở tuổi này rồi, không ngủ được.” Hôm nay ông dậy sớm hơn bình thường nửa tiếng, sau khi chạy bộ liền qua thẳng đây.
Đợi bà đi đến bên cạnh mình, hai người sánh vai đi lên tầng hai, ông quay mặt hỏi: “Bà ăn sáng chưa?”
Trình Mẫn Chi nhìn xuống bậc thang dưới chân, không nhìn ông, “Ăn rồi.”
Cả quãng đường đi nói toàn mấy chuyện thừa thãi.
Giống như trên đường đi học hỏi người ngưỡng mộ trong lòng, cậu đã làm bài tập chưa.
Trình Mẫn Chi giới thiệu với Hạ Vạn Trình văn phòng của bà, tự mình pha trà. Nghe thấy văn phòng bên cạnh có tiếng mở cửa, bà xin lỗi Hạ Vạn Trình, để trà mới pha lên bàn đi tìm con gái.
Hình như tâm trạng con gái tốt, đang pha cà phê.
“Mẹ, mẹ có muốn một cốc không?”
“Con uống đi, mẹ không uống quen Geisha.”
Vệ Lai nhấp một ngụm, câu nói không có giới hạn sáng nay của Chu Túc Tấn khiến tâm trạng cô vui vẻ từ sáng đến bây giờ.
Không phải lúc nào Trình Mẫn Chi cũng nhìn thấu con gái, ví dụ như bây giờ. Bà không thể nào xác định được con gái thực sự không có gánh nặng tâm lý, hay là dùng cà phê để xoa dịu bản thân.
“Lai Lai, hay là để mẹ tìm bọn họ nói chuyện đi.”
Vệ Lai: “Không cần, không phải mẹ nói để con xử lý chuyện này, mẹ phụ trách việc hợp tác với Tân Vọng sao.”
Trình Mẫn Chi an ủi con gái: “Mỗi người đều có lúc bất đắc dĩ, con đứng ở góc độ này nhìn người đ â m sau lưng trong lòng sẽ không khó chịu như vậy nữa.”
Vệ Lai muốn an ủi mẹ, kết quả lại bị mẹ nói ra suy nghĩ của mình, cô cười: “Mẹ con mình đúng là tâm linh tương thông.”
Mặc dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý vô số lần, nhưng đối diện với giây phút này trong lòng có đủ loại cảm xúc.
8 giờ 25 phút, văn phòng có tiếng gõ cửa.
Vệ Lai ngẩng đầu lên khỏi đống báo cáo, từ lúc ngồi xuống cho đến bây giờ, một số cũng không vào đầu.
“Sếp Dư, cô Khương mời vào.”
Một tiếng trước Dư Hữu Niên và quản lý Khương nhận được điện thoại của Vệ Lai, bảo bọn họ 8 rưỡi đến văn phòng của cô có chuyện quan trọng cần thương lượng với hai người.
Quản lý Khương vội vàng từ bên Giang Ngạn Vân Thần qua, “Có phải là thực phẩm tươi sống lại có thêm vấn đề gì không?”
Dư Hữu Niên: “Hôm nay không có vấn đề, tôi xem qua rồi.”
Vệ Lai nói: “Là chuyện khác. Hai người ngồi đi.”
Cô pha hai cốc trà, đóng cửa văn phòng lại. Thứ quý giá nhất trong văn phòng của cô chính là cái cửa cách âm này, đóng cửa lại mọi âm thanh bị chặn lại ở bên ngoài.
Chuyện Dư Hữu Niên có thể nghĩ đến chính là xây dựng hệ thống logistics của riêng mình. Hôm qua trở về ông suy nghĩ đến tận nửa đêm, cuối cùng thuyết phục bản thân, nói với Vệ Lai: “Cháu muốn xây dựng hệ thống logistics của riêng mình vậy thì làm đi, cùng lắm là những ngày này chúng ta tạm thời chịu khổ một chút, vượt qua mấy năm đầu là ổn rồi. Chúng ta đều ở bên cạnh cháu.”
Đúng lúc này Vệ Lai bê trà đã pha xong qua, tay dùng sức nắm chặt cốc trà trong tay, để hai cốc trà xuống trước mặt hai người, “Cảm ơn sếp Dư.”
Ngoại trừ quản lý Khương, người ở siêu thị lâu nhất chính là Dư Hữu Niên.
Quản lý Khương cũng bày tỏ thái độ ủng hộ cô: “Cho dù có khó khăn cũng không thể nào khó khăn bằng lúc mới mở cửa hàng đầu tiên được.”
Vệ Lai cười: “Cảm ơn cô Khương.”
Đi thẳng vào vấn đề chính, lời nói ở đầu môi nhưng nói ra lại vô cùng khó khăn: “Lỗ Mãn Ức cài người vào trong siêu thị của chúng ta, ở trong quản lý cấp cao.”
Hai người đều đang uống trà, nghe cô nói, Dư Hữu Niên bất ngờ, động tác uống trà của quản lý Khương hơi dừng lại, đều lần lượt ngẩng đầu nhìn cô.
Vệ Lai nói tiếp: “Không biết là ai, không nghe ngóng được, chỉ có Lỗ Mãn Ức biết. Đương nhiên, nếu như điều tra kỹ từng người một, thời gian lâu rồi đương nhiên sẽ lộ ra manh mối, nhưng quá tốn thời gian và sức lực, cháu không có nhiều thời gian như vậy. Nếu như làm vậy sẽ đúng ý của đối phương. Hai người chính là người mà mẹ cháu tin tưởng nhất,” Nói rồi cô nhìn về phía Dư Hữu Niên, “Đoàn đội công ty có nội gián, tìm ra nội gián cũng là công việc của bác, vậy nên chuyện này giao cho bác và cô Khương.”
Dư Hữu Niên kiểm điểm: “Là bác lơ là với công việc, bình thường cũng không nghĩ đến chuyện này.” Dừng một lát, “Cháu không lo lắng bác và cô Khương một trong hai người là nội gián sao?”
Vệ Lai cười: “Nói thật, cháu đã từng nghi ngờ. Nhưng nếu như thực sự là một trong hai người, cháu thừa nhận thất bại.”
Lúc nói chuyện mỗi người không khỏi nín thở.
Quản lý Khương chậm rãi đặt tách trà xuống: “Lai Lai, cô cảm thấy đoàn đội chúng ta sẽ không có người như vậy đâu. Mọi người trên có mẹ già dưới có con nhỏ, về nhà còn bận rộn với con cái, có phải là bên Phúc Mãn Viên tung hỏa mù, để nội bộ chúng ta hỗn loạn?”
Vệ Lai gật đầu: “Hoàn toàn có khả năng này.”
Dư Hữu Niên tiếp lời: “Tốt nhất là tung hỏa mù.” Ông nhấp mấy ngụm trà, “Nếu như không phải tung hỏa mù, tra ra được người này là ai, cháu định xử lý như thế nào?”
Vệ Lai: “Bác là tổng giám đốc, bác nói thế nào thì thế đó, không phải chuyện cháu quyết định, cháu không quan tâm.”
Dư Hữu Niên bảo cô chuyên tâm làm việc của mình, chuyện này giao cho ông.
Uống xong trà, bọn họ rời đi làm việc. Vệ Lai ngồi ở sô pha một lát, trợ lý đi vào dọn trà, nói với cô mấy câu nhưng cô không nghe.
Trình Mẫn Chi qua đây lần nữa, ngồi ở chỗ thành ghế sô pha, xoa đầu con gái.
Từ biểu cảm của con gái xem ra đã xác định được là ai.
“Là Dư Hữu Niên hay là cô Khương?”
Vệ Lai hoàn hồn: “Có lẽ là Dư Hữu Niên.”
Lúc nói tên Lỗ Mãn Ức, phản ứng của Dư Hữu Niên rõ ràng khác với cô Khương.
Trừ khi người đó phải có nội tâm mạnh mẽ như Chu Túc Tấn, nếu không làm chuyện xấu cho dù ngoài mặt có tỏ vẻ bình tĩnh đến đâu vẫn để lộ ra chút không tự nhiên.
Trình Mẫn Chi hỏi con gái: “Con định xử lý như thế nào?
“Để ông ấy tự mình xử lý. Nếu như ông ấy nhận lỗi từ chức, nhìn vào những công lao của ông ấy trong những năm qua, con sẽ không truy cứu tổn thất. Nếu như ông ấy lấy công chuộc tội, con cho ông ấy một cơ hội.”
Vệ Lai đứng dậy, ôm lấy mẹ, “Có thể là ông ấy có nỗi khổ riêng, mẹ đừng buồn.”
Trình Mẫn Chi mỉm cười: “Mẹ không sao.”
Cộng sự mười lăm năm, làm sao có chuyện không buồn.
Vệ Lai hiểu mẹ, mẹ quá trọng tình cảm, chỉ giả vờ không quan tâm, gượng cười.
Mẹ vừa rời đi, Trần Kỳ gõ cửa đi vào, tìm cô ký tên.
Vệ Lai ngồi xuống trước bàn, ra hiệu cho cậu ấy ngồi.
Trần Kỳ nhìn ra tâm trạng cô không tốt, “Sếp Dư vẫn không đồng ý việc xây dựng hệ thống logistics của riêng mình?”
Vừa rồi Dư Hữu Niên và quản lý Khương đi qua văn phòng cậu ấy, vẻ mặt hai người nghiêm nghị. Có lẽ là bất đồng quan điểm với Vệ Lai, hình như chia tay không vui vẻ.
“Bây giờ bọn họ ủng hộ rồi.” Chữ ký của Vệ Lai rồng bay phượng múa, cô đóng lại đưa cho cậu ấy.
Trần Kỳ nhận tài liệu, phát hiện Vệ Lai đang im lặng đánh giá mình.
Cậu ấy hỏi: “Có phải có chuyện gì không?”
Vệ Lai cười, nói: “Quả thật là có chuyện muốn cậu chỉ bảo.”
“Nói quá rồi.” Trần Kỳ chân thành nói, “Có chuyện gì cô cứ trực tiếp căn dặn.”
“Ở chỗ sếp cũ của mình anh đã từng gặp qua chuyện đối thủ cạnh tranh cài người vào tầng quản lý cấp cao của công ty mình chưa?”
Trần Kỳ vô thức mở tài liệu ra, mở ra lại đóng lại: “Có nghe nói, nhưng tôi chưa từng gặp, cũng có thể đó là cơ mật của công ty, đuổi việc xong sẽ không nói nguyên nhân với bên ngoài. Công ty lớn như vậy, tuần nào cũng có người từ chức nhậm chức, ai đến ai đi, ai đưa ra quyết định sai lầm đều là chuyện bình thường.”
Cậu ấy hỏi Vệ Lai, “Sao đột nhiên lại hỏi cái này? Siêu thị chúng ta có nội gián à?”
Vệ Lai gật đầu.
Trần Kỳ tỏ vẻ ngạc nhiên, lại nói: “Bình thường, siêu thị của chúng ta cuối năm ngoái bắt đầu bật lên, chắc chắn đối thủ cạnh tranh không hy vọng chúng ta phát triển lớn hơn.”
Dừng một lát, cậu ấy hỏi: “Cô phát hiện ra ai rồi à?”
“Ừ.”
Trần Kỳ đột nhiên bật cười: “Cô nhìn tôi như vậy có phải nghi ngờ tôi không?”
“Đúng vậy.”
Sắc mặt lạnh lùng thản nhiên, giọng điệu không phải nói đùa.
Động tác tay đóng tài liệu của Trần Kỳ có hơi dừng lại.
Vệ Lai nhìn thẳng cậu ấy: “Ai cử cậu đến?”
Trong chốc lát, không khí trong văn phòng đông cứng lại.
Trần Kỳ đóng tập tài liệu đang mở ra, đầu lưỡi đá vào răng mình.
Cậu ấy tò mò: “Sao cô phát hiện ra được?”
Vệ Lai nói: “Trực giác.”
Vẫn còn một số tài liệu cần phân tích, có điều cô không nhắc đến chuyện này.
Trần Kỳ thở phào, để tài liệu đã đóng lại sang một bên, hai tay bắt chéo nhau để ở phía trước, “Nếu như tôi không nói, chắc chắn cô sẽ không còn tin tưởng tôi nữa. Là chủ tịch Hạ.”
Đến lượt Vệ Lai ngạc nhiên: “Chủ tịch Hạ?”
“Ừ. Điều kiện ông ấy đưa ra cho tôi cô sẽ không ngờ được, chỉ có duy nhất một yêu cầu với tôi, đó chính là giúp sếp Trình phát triển siêu thị lớn hơn. Ông ấy nói mấy năm nay sếp Trình quá vất vả.”
Trần Kỳ đứng dậy: “Hôm nay chủ tịch Hạ ở đây, chúng ta cùng nhau giải bỏ hiểu lầm. Nếu không cô cho tôi vào danh sách đen nội gián, tôi có n h ả y xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.”
Hạ Vạn Trình vẫn ở văn phòng của Trình Mẫn Chi, hai người đang bàn bạc chuyện hợp tác. Vệ Lai gõ cửa đi vào, Trần Kỳ đi theo sau.
Trần Kỳ nhìn thấy Hạ Vạn Trình, trước tiên kiểm điểm bản thân trước, nói không giấu được, bị Vệ Lai phát hiện ra.
Hạ Vạn Trình ra hiệu hai người ngồi, cười nói: “Không trách cậu.”
Hạ Vạn Trình và Trình Mẫn Chi nhìn nhau một lúc rồi quay mặt đi.
Mấy người bọn họ nói chuyện, chỉ có Vệ Lai đang chìm đắm trong nghi ngờ của mình, trực giác của cô làm sao có thể sai được chứ?
Mãi đến chiều, cô vẫn cảm giác có chỗ nào đó không đúng.
Lẽ nào lo lắng nhiều quá bị chứng hoang tưởng rồi?
Cô mở cửa sổ thông gió, gió lạnh táp vào mặt thoải mái hơn chút.
Nếu như Mặc Địch sắp xếp người bên cạnh cô, không thể nào cài quản lý hay là giám đốc các bộ phận, Mặc Địch có tầm nhìn dài hạn.
Đường Chi không thể nào, cô ấy không có quyền quyết định.
Nghi ngờ lớn nhất là Trần Kỳ bây giờ đã bị phá bỏ.
Lúc đang thất thần, có tiếng gõ cửa.
“Có lạnh không?”
Giọng nói từ tính từ đằng sau truyền đến.
Vệ Lai đột nhiên quay người lại, cười nói: “Không lạnh.”
Sợ Chu Túc Tấn lạnh, cô đóng cửa sổ lại.
Vừa định bổ nhào vào lòng anh, đằng sau anh lại có một người đi vào. Trước hôm đi lĩnh chứng đã từng gặp qua ở công ty của bố, là cố vấn pháp luật riêng của Chu Túc Tấn, luật sư Hình.
“Chào luật sư Hình, mời ông ngồi.”
Cô nhìn Chu Túc Tấn: “Có phải có chuyện quan trọng gì không anh?”
Chu Túc Tấn vào thẳng vấn đề: “Bọn họ đều đang bàn tán về thỏa thuận trước hôn nhân của chúng ta, đoán em không có liên quan gì đến giá trị tài sản ròng của anh.”
Vệ Lai không sao: “Không sao, cho bọn họ bàn tán.” Có điều cô vẫn tò mò: “Anh định làm gì vậy?”
Chu Túc Tấn: “Chuyển một ít cổ phần của tập đoàn Khôn Thần sang cho em.”