Chương 53: Đủ để cho người khác biết rằng mọi chuyện anh làm là để em vui.
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Chu Túc Tấn tặng cổ phần của Khôn Thần cho cô là chuyện Vệ Lai chưa từng nghĩ đến.
Cho dù đó chỉ là một phần nhỏ cổ phần nhưng cũng là một khối tài sản khổng lồ chứ đừng nói là một ít.
Bình thường đại cổ đông của Khôn Thần chỉ cần có một biến động nhỏ sẽ thu hút sự chú ý, lần này quyền nắm giữ cổ phần sẽ có sự thay đổi lớn. Hơn nữa Chu Túc Tấn còn tặng chỗ cổ phần này cho cô – một người vợ kết hôn vì có mục đích riêng, khó mà tưởng tượng được cuộc thảo luận sẽ sôi nổi đến mức nào.
Vệ Lai giơ tay sờ chai nước, mở ra uống một ngụm lớn, nhất thời vẫn khó mà tiêu hóa được tin tức khiến cô bất ngờ này. Chu Túc Tấn ngồi đối diện cô, cô nhìn anh: “Anh định tặng em bao nhiêu vậy?”
Chu Túc Tấn: “Không tính là nhiều.” Anh lại nói, “Nhưng đủ để người khác biết mọi chuyện anh làm đều khiến em vui.”
Vệ Lai đưa cốc nước cho anh, trong lòng thầm nghĩ, có chuyện anh không chiều em, cũng khiến em không vui.
Có điều bây giờ luật sư Hình đang ở bên cạnh, cô chỉ oán thầm mấy câu này trong lòng.
Chu Túc Tấn nhìn đồng hồ, cô đã trì hoãn năm phút, anh hỏi cô: “Có thể nào ký tên không? Thủ tục tương đối phức tạp, em ký tên xong luật sư Hình còn vội quay về xử lý.”
Vệ Lai gật đầu, ngồi xuống bên cạnh sô pha.
Luật sư Hình không nói nhiều, trực tiếp đưa cho cô một xấp tài liệu cần ký.
Trước tiên Vệ Lai xem hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, sợ mình hoa mắt, cô cẩn thận đếm lại từng con số 0. Tổng cộng được tặng ba mươi sáu triệu cổ phiếu, tỷ lệ sở hữu là 0,31%.
Chỗ tặng cô đã được cân nhắc toàn diện, không ảnh hưởng đến quyền kiểm soát tập đoàn của anh trong bất kỳ trường hợp nào, sẽ không ảnh hưởng đến lợi ích của các đại cổ đông khác, cũng không gây ra biến động giá cổ phiếu.
Bởi vì anh và Vệ Lai là vợ chồng nên tất cả các đại cổ đông đều nhất trí thông qua kế hoạch chuyển nhượng của anh.
Sau tết bận nên rất lâu rồi không quan tâm đến Khôn Thần.
Trong đầu Vệ Lai vẫn đang nhớ lại lần trước mình quan tâm đến giá cổ phiếu của Khôn Thần là lúc nào. Khi đó, giá cổ phiếu hình như là hơn hai trăm, cụ thể giá như nào cô không nhớ.
Chu Túc Tấn hơi hếch cằm, nhấp một ngụm nước, ra hiệu cho luật sư Hình: “Nói giá cổ phiếu cụ thể của Khôn Thần cho cô ấy.”
Vệ Lai: “…..”
Luật sư Hình im lặng cười, mở điện thoại ra.
Vệ Lai rất nghiêm túc tính giá trị tài sản ròng hiện tại của mình, nếu như tính theo giá cổ phiếu ngày hôm qua, giá trị tài sản ròng bây giờ của cô sắp bằng bố Mặc Địch.
Đương nhiên thực lực về các phương diện khác và nguồn tài chính toàn diện không thể nào so sánh được với người ta, nhưng con số về giá trị tài sản ròng sắp đuổi kịp đối phương đã thỏa mãn rồi.
Cô ký hết những giấy tờ cần ký xong đưa cho luật sư Hình, “Tiếp sau đó vất vả cho luật sư Hình.”
Luật sư Hình: “Việc tôi nên làm.”
Chuyến bay trở về của ông ấy là vào chiều tối, mang theo tất cả giấy tờ đã ký vội vàng đến sân bay.
Vệ Lai đóng bút đứng ở trước cửa sổ, lại mở cửa sổ ra cho gió thổi vào.
Giống như là một giấc mơ, đến cả trong mơ cũng không dám nghĩ đột nhiên mình lại có nhiều tiền như vậy.
Đột nhiên cô quay mặt nói với Chu Túc Tấn: “Chồng ơi, đợi siêu thị phát triển lớn hơn, lúc đó có tiền rồi, em tặng anh một món quà, có thể anh phải đợi thêm mấy năm nữa.”
Chu Túc Tấn bảo cô đóng cửa sổ lại, trả lời cô: “Không vội, anh đợi em.”
Vệ Lai nghe lời anh đóng cửa sổ lại, bảo anh chuẩn bị trước tâm lý: “Có điều món quà đó đối với anh mà nói có thể hơi nhỏ, không đáng là gì, nhưng đối với em vô cùng quý giá, ý nghĩa không giống nhau.”
Chu Túc Tấn: “Đối với anh cũng quý giá.”
Trong lòng Vệ Lai ấm áp, cô quay lại bàn làm việc, đẩy ghế ngồi ở bên cạnh anh.
Chu Túc Tấn bảo cô không cần đẩy ghế, “Anh qua đó ngồi.” Anh kéo ghế của mình đến bên cạnh cô, ở giữa có một khoảng cách phù hợp, không ảnh hưởng đến cô làm việc.
Vệ Lai không định làm việc, mấy ngày nay đầu óc làm việc quá tải, làm gì hiệu suất cũng rất thấp, rất dễ mắc sai lầm.
Cô nói với Chu Túc Tấn tiến độ điều tra nội gián của siêu thị. Vốn dĩ đã khoanh vùng Trần Kỳ, ai ngờ được đấy lại là người Hạ Vạn Trình sắp xếp đến để giúp đỡ mẹ.
Chu Túc Tấn không cảm thấy kỳ lạ về chuyện Hạ Vạn Trình sắp xếp người vào siêu thị. Trưa hôm qua lúc ăn cơm, Hạ Vạn Trình bất ngờ vậy mà anh lại không quan tâm đến siêu thị Vệ Lai, không sắp xếp người giúp đỡ Vệ Lai.
Nhắc đến Hạ Vạn Trình, anh vẫn nhận ủy thác: “Chủ tịch Hạ định theo đuổi mẹ, em nghĩ thế nào?”
Vệ Lai đang viết hai chữ Trần Kỳ lên giấy trong vô thức, đột nhiên bút dừng lại. Cô ngẩng đầu nhìn anh, trước giờ anh đều không chủ động hỏi chuyện của người khác, hơn nữa còn là người nhà.
“Có phải chủ tịch Hạ muốn biết thái độ của em với ông ấy không?”
“Ừ.” Chu Túc Tấn thẳng thắn, “Anh hỏi hộ ông ấy.”
“Anh nói với chủ tịch Hạ, chỉ cần mẹ em thích, em không có bất cứ ý kiến gì.” Vệ Lai viết chữ ‘Trần Kỳ’ lên giấy, lại viết thêm mấy chữ ‘phó giám đốc’ đằng sau.
Chu Túc Tấn liếc nhìn tờ giấy trên bàn cô, “Đang chìm trong nghi ngờ của mình sao?”
Vệ Lai cười: “Có thể là bởi vì Lỗ Mãn Ức lần lượt cài hai người vào, em bị chứng hoang tưởng ám ảnh.” Cô lại viết thêm một câu Trần Kỳ phó giám đốc, người chịu trách nhiệm sàng lọc các đơn vị cung ứng hàng đầu ở mặt sau.
…
Giữa tháng 4, thông tin tập đoàn Khôn Thần công bố rất rõ ràng, tỷ lệ sở hữu cổ phần của Chu Túc Tấn giảm bớt, danh sách cổ đông có thêm tên của một người.
Tin tức này truyền ra toàn bộ vòng Giang Thành như đất bằng dậy sấm.
Lỗ Mãn Ức gọi điện cho cháu gái, buổi trưa cùng nhau ăn cơm.
Mặc Địch làm gì có tâm trạng ăn cơm, nhưng vẫn đồng ý.
Lỗ Mãn Ức cũng không có tâm trạng ăn cơm, tìm một nhà hàng gần công ty của cháu gái.
Chu Túc Tấn tặng cổ phần cho Vệ Lai, điều này là gì không cần nói cũng hiểu.
“Người cậu cài vào siêu thị Vệ Lai nửa đường hối hận, trả lại toàn bộ số tiền như ban đầu cho cậu. Nói Vệ Lai đã nghi ngờ ông ta từ tháng 2, khi đó ông ta không dám hấp tấp liên lạc với cậu, lùi đến mấy ngày trước.”
Dư Hữu Niên lúc trả tiền cho ông nói như này: Vệ Lai đã nghi ngờ rồi, tôi không có gan đắc tội Chu Túc Tấn, định lấy công chuộc tội, coi như chuyện này chưa từng xảy ra.
Lấy Chu Túc Tấn ra trấn áp ông ta, ông ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Lỗ Mãn Ức u u ấ t: “Làm sao Vệ Lai đoán được người cậu cài vào?”
Mặc Địch lừa cậu mình: “Nói không chừng Vệ Lai căn bản không phát hiện, là người đó sợ hãi không muốn làm nội gián nữa, lại sợ đắc tội cậu bị cậu uy h i ế p, chỉ có thể lấy cớ này lừa cậu.”
Lỗ Mãn Ức đột nhiên bừng tỉnh: “Cháu nói như vậy cũng có lý.”
Ông ta nhíu mày, việc Chu Túc Tấn tặng cổ phần làm ông ta bối rối, bây giờ đầu óc không như trước đây, đến cả chuyện này cũng không nghĩ đến. Nhưng bây giờ có Chu Túc Tấn chống lưng cho Vệ Lai, ông ta chỉ có thể xem chuyện Dư Hữu Niên như chưa từng xảy ra.
Mặc Địch im lặng ăn, không nói gì nhiều.
Người cô ta cài vào cũng bị Vệ Lai nghi ngờ, nhưng mối nghi ngờ dễ dàng bị loại bỏ, từ giờ trở đi đã an toàn.
…
Giữa tháng 4, Chu Túc Tấn có nhiều cuộc họp tập trung, đàm phán cũng nhiều, không dành ra được thời gian đến Giang Thành.
Anh tỏ ý xin lỗi với Vệ Lai, tháng 5 sẽ ở với cô thêm một tuần.
Vệ Lai không muốn anh cảm thấy áy náy, cười nói: “Anh qua đây em cũng không có thời gian, mặc dù siêu thị bọn em không to, nhưng em còn bận hơn anh.”
Chu Túc Tấn nghe thấy tiếng cô tắt máy tính, vô thức nhìn đồng hồ, sắp 10 giờ, “Muộn như này em mới về sao?”
Bởi vì anh không có ở nhà, vậy nên về nhà sớm hay muộn cũng không khác gì nhau, đều tăng ca.
Vệ Lai cầm áo khoác, khóa cửa đi xuống, giọng nói của anh từ bên kia truyền lại: “Lúc xuống cầu thang chú ý một chút.”
“Không sao, đèn vẫn còn sáng.”
Vệ Lai bước xuống cầu thang, nhớ đến lần đầu tiên anh đến văn phòng của cô. Chính là đi trên những bậc cầu thang này, cô đi chậm sau anh hai bước, đột nhiên anh quay đầu lại tìm cô.
Tầng dưới siêu thị vẫn chưa đóng cửa, từ thứ sáu đến chủ nhật siêu thị mở cửa đến 10 giờ, bình thường đến 9 rưỡi.
“Chồng ơi em lên xe rồi.”
Nói chúc ngủ ngon, Vệ Lai tắt máy, khởi động xe.
Lúc thắt dây an toàn cô liếc nhìn lên khu văn phòng ở tầng hai, tất cả văn phòng đều đã tắt đèn.
Vừa mới nhấn ga, có hai người đi ra khỏi cửa cầu thang, vừa đi vừa nói chuyện, là Dư Hữu Niên và Trần Kỳ.
Vệ Lai hạ kính cửa sổ xuống, đợi hai người đi đến gần chào hỏi với họ: “Hai người cũng về muộn như này sao?”
Dư Hữu Niên nói: “Giám đốc Trần tìm bác để hiểu hơn về cổ phần của Bách Giai và Công nghiệp Bách Đa, muốn cân nhắc hơn lựa chọn của mình.”
Tìm các đơn vị cung ứng hàng đầu huy động vốn, đồng thời với việc huy động vốn là đang lựa chọn đối tác chiến lược. Bên kia sẽ có cổ phần của siêu thị Vệ Lai, đối với sự phát triển lâu dài của siêu thị, không thể không suy nghĩ cẩn trọng.
Trước mắt dự định hợp tác với hai công ty, Thực phẩm Lạc Mông đã quyết định, Trần Kỳ đang do dự giữa Cổ phần Bách Giai và Công nghiệp Bách Đa. Hai công ty này chỉ có tên là gần giống nhau còn lại không có bất cứ liên hệ nào.
Thực lực của hai công ty là ngang nhau, bên nào cũng có ưu và khuyết điểm.
Trần Kỳ nói với Vệ Lai: “Hai công ty này trước đây tôi có từng tiếp xúc qua, có điều chỉ tiếp xúc với phó tổng giám đốc quản lý, không quen với ai ở bên trên.”
Cậu ấy do dự: “Hơi khó chọn.”
Vệ Lai hỏi cậu ấy: “Trong lòng cậu hướng về bên nào?”
Trần Kỳ nói thật: “Công nghiệp Bách Đa.”
Vệ Lai nói: “Tôi cũng hướng về Bách Đa.”
Dư Hữu Niên đều có ấn tượng tốt về hai công ty này, “Chuyện này còn có gì cần suy nghĩ chứ, vậy chọn Bách Đa đi.”
Nói rồi ông ấy cười: “Chúng ta đang mở cuộc họp ở bãi đỗ xe đấy.”
Ngày mai là thứ bảy, Vệ Lai bảo hai người về nhà nghỉ ngơi, đối tác đã quyết định, thứ hai tuần sau sẽ đẩy lên.
Về căn hộ của mình, thay giày xong đứng ở huyền quan một lúc, lấy điện thoại ra đặt vé tàu cao tốc chuyến sớm nhất đến Bắc Kinh ngày mai.
Ngày hôm sau, ngồi lên xe cô nói với mẹ, cuối tuần nghỉ ở nhà hai ngày không đến công ty.
Trình Mẫn Chi:【Con cứ thư giãn đi.】
Vệ Lai báo cáo tiến độ huy động vốn với mẹ, xác định sẽ chọn Thực phẩm Lạc Mông và Công nghiệp Bách Đa. Cô tự mình kiểm tra, sẽ không có vấn đề gì.
Khi loa thông báo chỉ còn cách hai trạm nữa, trong lòng đột nhiên căng thẳng khó tả.
【Chú Diêm, hôm nay cháu đến thăm Chu Túc Tấn, không có thẻ ra vào biệt thự, cũng không rõ cách liên lạc với quản gia, làm phiền chú gửi danh thiếp của quản gia cho cháu ạ. Đúng rồi, cháu không nói với Chu Túc Tấn cháu qua đây.】
Bảo chú Diêm giữ bí mật hộ cô.
Chú Diêm đang lái xe, không cách nào xem được tin nhắn.
Buổi trưa Chu Túc Tấn có buổi xã giao, lúc này đang trên đường đưa anh đến khách sạn.
Ngồi lên ghế sau, Chu Túc Tấn đang cúi đầu điều chỉnh lịch trình ngày mai, cố gắng đẩy xuống buổi chiều. Tiệc xã giao hôm nay Dương Trạch cũng đi, anh dặn dò Dương Trạch ngồi ở ghế lái phụ: “11 giờ tối nay tôi bay đến Giang Thành, sáng mai sẽ quay lại sớm, sẽ đến công ty trước 2 giờ, bên cậu cũng điều chỉnh đi.”
Dương Trạch: “… Vâng.”
Gần đây làm việc liên tục, bay đi bay lại như vậy làm sao có thể chịu được chứ.
Cậu ấy quay đầu lại, nhiều lời: “Sếp Chu, anh chịu được sao?”
“Không sao.” Chu Túc Tấn rời khỏi bảng lịch trình, đồng ý đến thăm cô chắc chắn cô sẽ mong chờ anh, có thể không thất hẹn sẽ cố gắng không thất hẹn.
Đến dưới hầm đỗ xe, chú Diêm dừng xe lại, chờ Chu Túc Tấn xuống xe chú ấy mới lấy điện thoại ra xem.
Sau khi xem xong vội mở cửa, “Sếp Chu.”
Chu Túc Tấn quay người lại, chú Diêm vội cởi dây an toàn đi xuống. Tối nay Chu Túc Tấn bay đến Giang Thành, nói không chừng sẽ đi thẳng từ công ty đến sân bay, chú ấy không có cách nào giấu hộ Vệ Lai, đưa điện thoại qua.
Xem xong, yết hầu Chu Túc Tấn hơi chuyển động, đưa điện thoại trả lại chú Diêm.
Sau khi kết hôn cô chỉ đến đây một lần, quên không đưa thông tin của quản gia cho cô. Trước đấy cô đều lái xe của anh vào, lần này không có xe nên cô không vào được biệt thự.
Vào thang máy, anh gọi điện thoại cho quản gia bảo đi đón người.
Rất nhanh thang máy đã dừng lại, đến tầng có tiệc xã giao, anh không vào phòng bao, ra hiệu cho Dương Trạch vào trước.
Vệ Lai không nhận được câu trả lời của chú Diêm, nhưng lại nhận được điện thoại của Chu Túc Tấn.
Chu Túc Tấn rất ít khi giải thích, hôm nay sau khi máy kết nối, hiếm khi anh giải thích hộ chú Diêm: “Không phải chú Diêm không giữ bí mật hộ em. Tối nay anh sẽ đến thăm em, chú ấy sợ anh không về nhà mà đến thẳng sân bay.”
“Có phải anh định ngồi chuyến nửa đêm đến Giang Thành không?”
Chu Túc Tấn hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Không sao, anh bay vòng quanh thế giới quanh năm. Yêu xa hơn một nghìn kilomet, đối với anh không xa.” Hỏi cô, “Em đến đâu rồi.”
Vệ Lai nói với anh khoảng mấy giờ sẽ đến trạm, “Anh bận đi, em tự mình về nhà.”
Mọi người trong phòng bao đều đang đợi anh, Chu Túc Tấn nói ngắn gọn: “Quản gia đi đón em, buổi chiều chỉ có thể để em tự mình sắp xếp.”
Về đến nhà, Vệ Lai bỏ hành lý xuống, đi thay quần áo mặc ở nhà.
Trên đường đi đón cô, quản gia có mua anh đào tươi và nho xanh, cô chỉ thích ăn hai loại này. Nhàn rỗi không có việc gì làm, cô lấy anh đào ra làm mứt.
Để mứt vào tủ lạnh trời cũng tối.
Trong sân có xe đi vào.
Vệ Lai gần như lao ra khỏi nhà bếp, hai tuần mong ngóng cuối cùng cũng gặp được anh.
“Vốn dĩ có thể bất ngờ hơn nữa.” Cô bổ nhào vào trong lòng anh.
Chu Túc Tấn: “Không ít, đã nhận được trong tin nhắn của chú Diêm rồi.”
Anh cúi đầu hôn cô, ở trong sân.
Vệ Lai hôn không tập trung, luôn lo lắng dì và quản gia sẽ đột nhiên từ trong biệt thự đi ra.
Chu Túc Tấn rời khỏi môi cô, nắm tay cô vào trong nhà.
Ăn cơm xong Chu Túc Tấn lại tăng ca thêm hai tiếng nữa, dành thời gian để sáng mai ở cùng cô.
Trong phòng tắm, Vệ Lai gội đầu xong bắt đầu xả nước vào bồn, trước khi vào bồn tắm cô tìm điều khiển từ xa.
Không thường xuyên ở đây nên không quen thuộc với từng vị trí, tìm một lúc mới thấy.
Tắt đèn, dựa vào thành bồn tắm để nhìn rõ hơn khoảng sân sau bên ngoài từ cửa kính sát đất.
Cách ba tháng, khi đó sân sau phủ một màu bạc nhưng bây giờ đã tràn ngập cảnh sắc mùa xuân. Nhớ lần đầu tiên đến biệt thự, trùng hợp lần đó là cuối thu, sân sau như một bức tranh sơn dầu, tràn đầy màu sắc.
Ngâm một lúc mới nhớ ra quên cho tinh dầu, Vệ Lai nhặt một viên hương hoa nhài ở trên kệ thả vào trong nước.
Phòng tắm trong phòng ngủ chính vô cùng rộng rãi, vòi hoa sen nằm chéo sau bồn tắm. Cô quay lưng về phía đó, nghe thấy tiếng vòi hoa sen mở, cô không quay đầu.
Cô đã tắt đèn tường, chỉ còn đèn trong gương trước mặt còn sáng, ánh sáng mờ vừa phải.
Đây là lần đầu tiên cô và Chu Túc Tấn dùng chung phòng tắm.
Vệ Lai vẫn luôn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn lâu đến mức mà cổ mỏi, thu hồi tầm mắt, lấy tay ấn vào cổ. Không mang điện thoại vào cùng, chỉ có thể ngắm nhìn phong cách trang trí của phòng tắm để g i ế t thời gian.
Phòng tắm bên này khác với nhà ở Giang Thành, bên Giang Ngạn Vân Thần ấm cúng hơn. Phong cách phòng tắm ở bên này rất phù hợp với tính cách của anh, tối giản, khiêm tốn nhưng lại cao cấp.
Nếu như nhìn kỹ, khắp nơi đều là sự xa hoa lạnh lẽo.
Không biết qua bao lâu, vòi hoa sen tắt, tiếng nước cũng dừng lại.
Chu Túc Tấn trước khi ra ngoài dặn cô: “Vệ Lai? Đừng ngủ đấy.”
Lúc này Vệ Lai mới quay đầu lại, anh đã mặc áo choàng tắm, đã thắt dây xong, cô nói: “Không ngủ.”
Anh vừa xắn tay áo choàng tắm vừa đi về phía cửa, anh gọi cô: “Chồng ơi.”
Chu Túc Tấn quay người lại: “Có phải là muốn anh sấy tóc hay là lấy quần áo cho em không?”
“Không phải.” Cô đã quen tự mình sấy tóc, quần áo đã lấy trước khi đi tắm, “Em hơi khát.”
Chu Túc Tấn: “Anh đi rót nước.”
“Để ở bên đầu giường em là được.”
Cửa phòng tắm đóng lại, Vệ Lai bước từ trong bồn ra.
Vừa mặc áo hai dây vào, váy còn chưa được kéo xuống Chu Túc Tấn bê nước vào.
Vệ Lai kéo váy xuống mấy lần, cầm lấy cốc trong tay anh, uống một hơi hết hơn nửa cốc nước. Lúc uống nước nắm lấy áo choàng tắm của anh, không cho anh đi.
Chu Túc Tấn ôm cô vào lòng, kéo váy ngủ bên kia của cô xuống, thấy cô uống nhiều nước như vậy, “Lần sau đừng ngâm bồn lâu như vậy.”
Nước từ trên tóc anh rơi xuống cổ, Vệ Lai giơ tay muốn lau giúp anh, theo phản xạ Chu Túc Tấn nắm lấy ngón tay cô, hiểu lầm tưởng cô muốn sờ yết hầu của anh.
“Em chỉ muốn lau giúp anh.” Vệ Lai đưa cốc cho anh, ở trong lòng anh làm nũng, “Không phải chuyện gì anh cũng làm cho em vui sao, cũng không phải lần nào cũng chiều em. Sờ yết hầu anh anh cũng không cho.”
Chu Túc Tấn nhìn cô: “Có muốn thử lại lần nữa không? Lần này chiều theo em.”