Chương 65: Tặng quà cho anh.
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Viên Hằng Nhuệ g h e n tị bình đẳng với mỗi người Vệ Lai thích, từ Chương Nham Tân đến Chu Túc Tấn, từ chiếc đồng hồ đến cửa hàng Giang Ngạn Vân Thần của siêu thị Vệ Lai.
Pha xong cà phê, Vệ Lai gọi anh ta qua.
Anh ta đi đường vòng xa như vậy đến văn phòng cô chỉ là muốn uống một cốc cà phê này.
Luật sư lấy hợp đồng mua bán mặt tiền ra, bảo cô xem qua.
Vệ Lai ngồi xuống, nghiêm túc xem từng thông tin cơ bản.
Viên Hằng Nhuệ đã đọc từng chữ trong hợp đồng, còn xem kĩ hơn cả dự án, không có vấn đề gì. Đương nhiên anh ta sẽ không nói cho Vệ Lai.
“Tuần này Chu Túc Tấn qua đây sao?”
“Không qua, ngày mai anh ấy tham dự diễn đàn cao cấp tài chính hai ngày, tôi qua đó.”
Ngày kia là ngày 20 tháng 5, nhưng khai mạc diễn đàn sẽ không suy nghĩ đến chi tiết này.
Tuần trước anh qua đây thăm cô, đã tổ chức 5.20 sớm cho cô.
Cô mang hợp đồng qua bảo anh đích thân ký, cảm giác có nghi thức tặng quà, toàn bộ những việc sau đó sẽ ủy quyền cho luật sư đi xử lý.
Viên Hằng Nhuệ ngồi nửa tiếng, nói chuyện xong, không thể không cáo từ.
Nửa tiếng đối với anh ta còn nhanh hơn nửa phút, chớp mắt đã qua.
Trước khi rời đi lại nhìn văn phòng cô một lượt, lần sau đến không biết là khi nào.
Từ tòa nhà văn phòng đi ra, anh ta lại đi đến siêu thị Vệ Lai ở bên cạnh mua mấy bao thuốc.
Vệ Lai cất hợp đồng, trợ lý đến hỏi cô ăn ở nhà ăn hay là đóng gói mang về giúp cô.
“Một lát nữa tôi đến nhà ăn, cô đi trước đi, không cần đợi tôi.”
Cô gửi email trả lời Triệu Liên Thân, liên quan đến việc mở cửa hàng mới của Vệ Lai – Bách Đa có giữ lại quầy sách miễn phí hay không, cô vẫn kiên trì với quyết định của mình.
【Bây giờ trong ngành cạnh tranh khốc liệt như vậy, nếu như không ấp ủ tình cảm và văn hóa doanh nghiệp của riêng mình, con đường sẽ ngày càng hạn hẹp hơn, cũng dần dần quên đi ý định ban đầu, Vệ Lai – Bách Đa sẽ không tồn tại được lâu. Nếu như sếp Triệu muốn kiếm tiền nhanh, coi như tôi chưa nói gì.
Bây giờ các cửa hàng mới mở đều bị hạn chế về diện tích, việc bố trí phòng tự học miễn phí trong mỗi cửa hàng là không thiết thực nữa, điều này tôi rất rõ. Nhưng việc thiết kế thêm góc cà phê miễn phí và quầy sách ba mươi mét vuông là hoàn toàn có thể làm được, đặc biệt là đối với những cửa hàng vừa mới tiến vào thị trường. Có nơi có thể ngồi uống cà phê nghỉ chân, cảm giác mua sắm hoàn toàn khác nhau.
Sách không cần quá nhiều, mỗi bàn sẽ để khoảng mười hoặc tám cuốn, tất cả các cửa hàng ở trong khu vực sẽ thường xuyên đổi sách cho nhau. Để sách lưu thông, giá thành thực tế cũng không tăng thêm là bao.
Khi tôi tiếp quản siêu thị Vệ Lai đã muốn để quầy sách miễn phí trở thành danh thiếp riêng của siêu thị, ở chỗ Vệ Lai – Bách Đa tôi vẫn hy vọng có thể tiếp tục như vậy.】
Vừa gửi email đi, thoát khỏi hòm thư đi ăn cơm, lúc chờ thang máy gặp Trần Kỳ.
Chào hỏi nhau, “Sao hôm nay cậu cũng muộn thế?”
Trần Kỳ cười: “Nghe điện thoại nên chậm trễ.”
Nhận điện thoại của Mặc Địch, cô ta nói sau này sòng phẳng, không cần liên lạc nữa.
Bây giờ nghĩ lại những ngày làm nội gián chỉ cảm thấy bản thân quá đ i ê n, nếu như quay lại lúc đó, có lẽ cậu ấy vẫn sẽ mạo hiểm.
Bản tính không thay đổi, chỉ là bị Vệ Lai nắm thóp bảy phần.
Về mặt dùng người có thể là do cô chịu ảnh hưởng từ Chu Túc Tấn, từ đầu đến cuối để cậu ấy và Dư Hữu Niên kiểm soát lẫn nhau, không ai phục ai.
Cổ phần của Dư Hữu Niên không nhiều hơn cậu ấy, nhưng quyền hạn lại lớn hơn, bắt buộc khiến cậu ấy phải nghe lời Dư Hữu Niên.
“Lượng truy cập quảng cáo sếp Vệ có suy nghĩ gì không?”
Hệ thống giao hàng, phân phối và mua sắm trên nền tảng đã được xây dựng, hầu hết các cửa hàng đều được bố trí. Đội ngũ mua hàng mới thành lập được xếp vào top đầu trong ngành, hiện nay lượng phản hồi về chất lượng sản phẩm của người tiêu dùng với Vệ Lai – Bách Đa khá tốt. Nhưng muốn lọt vào top 30 sẽ mãi không đủ, bắt buộc phải chuyển hướng lượng truy cập để thu hút được sự chú ý và quan tâm của người tiêu dùng.
Quảng cáo truyền thống không đạt được hiệu quả truy cập mà bọn họ muốn.
Thang máy dừng lại, hai người bước vào nói chuyện.
Vệ Lai đưa ra ý tưởng: “Từ chất lượng sản phẩm, chúng ta sẽ tích cực truyền bá thương hiệu ở các phương diện “phục vụ tận nhà” và quầy sách miễn phí của Vệ Lai – Bách Đa. Sau đó từ Vệ Lai – Bách Đa có thể tìm ra một thứ mà mọi người có hứng thú quan tâm muốn đào sâu hơn, độ quan tâm sẽ đến.”
Trần Kỳ cười: “Đây là ý tưởng của công ty quan hệ công chúng.”
Vệ Lai: “Tiếp sau đó chúng ta cần phải hợp tác với công ty quan hệ công chúng chuyên nghiệp, bọn họ có tài nguyên truyền thông trong tay, biết phải làm thế nào.”
Trần Kỳ nhớ đến bảng quảng cáo ngoài trời mà Triệu Liên Thân làm đối diện tòa nhà Khôn Thần, mỗi phút quả thực rất tốn tiền, nhưng hiệu quả quảng cáo thực tế cậu ấy không đánh giá.
Dù sao cũng là Triệu Liên Thân tự móc tiền túi của mình ra, không phải tiền của Vệ Lai – Bách Đa.
Ở cổng siêu thị gặp Hạ Vạn Trình, ông vừa đến Giang Thành.
Ngày kia là 20 tháng 5, vì sao qua đây không cần phải nói.
“Chủ tịch Hạ, đã lâu không gặp.” Vệ Lai cười chào hỏi.
Thật ra cũng không lâu, tuần trước mới gặp xong.
Hạ Vạn Trình gật đầu, nói: “Bác qua đây tìm sếp Trình nói chút chuyện.”
Giấu đầu hở đuôi, đến bản thân còn cảm thấy xấu hổ.
“Vậy bác bận đi.” Vệ Lai chỉ về phía nhà ăn, “Cháu đi ăn cơm trước đây.” Cùng Trần Kỳ đi qua.
20 tháng 5 siêu thị bọn họ cũng có hoạt động, khu bánh nướng có một số bánh ngọt được giảm giá 5.2 và cũng sẽ cho tung ra loại bánh ngọt phiên bản giới hạn ngày 5.20.
Lục An còn đặc biệt gửi tin nhắn hỏi cô, bánh ngọt giảm giá 5.2 vị như thế nào, định mua nhiều thêm chút.
Anh ta tự cười nhạo chính mình, nói mọi hứng thú trong cuộc sống này đều nằm ở những phiếu giảm giá, sự kiện giảm giá của siêu thị Vệ Lai và Vệ Lai – Bách Đa.
Ăn cơm xong, về văn phòng thấy Triệu Liên Thân đã trả lời email của cô.
【Muốn giữ lại quầy sách miễn phí vậy thì giữ đi, còn chuyện cô vận hành Vệ Lai – Bách Đa như thế nào tôi không tham gia, chỉ đưa ra ý kiến của cá nhân tôi.】
Anh ta chỉ là một doanh nhân thuần túy chứ không phải doanh nghiệp, trước giờ không ôm ấp tình cảm, trong mắt chỉ có lợi ích.
Ngày 20 tháng 5, khu vực Hoa Bắc có ba cửa hàng cùng nhau khai trương.
Tối nay Vệ Lai bay qua đó trước, cho đến hiện tại, Vệ Lai – Bách Đa đã có chín mươi sáu cửa hàng trên toàn quốc. Mỗi một cửa hàng ở mỗi thành phố cô đều đi kiểm tra.
Ngày 19 hôm đó là thứ bảy, Ninh Như Giang nghỉ ngơi không đến công ty, nhận được điện thoại của Vệ Lai nói chiều nay muốn đến thăm bà.
Mấy ngày gần đây thời tiết ấm hơn, sau một đêm đã vào hạ, bàn trà lại được chuyển vào trong sân.
Hôm nay bầu trời trong xanh như mới được gột rửa, trên trời có mấy đám mây bồng bềnh trôi. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua kẽ lá bạch quả xanh mướt, lơ thơ rơi xuống chiếc bàn gỗ màu óc chó sáng màu.
Ninh Như Giang không ngủ trưa, cùng đầu bếp làm bánh anh đào và bánh ăn kèm trà.
Gần 4 giờ, bánh đã làm xong, lại chuẩn bị thêm một ít anh đào và nho mẫu đơn ra đĩa. Nghe ngoài cửa có tiếng xe, bà bảo dì pha một ấm trà Giang Thành.
Cầm ô, ra ngoài sân tứ hợp viện đón người.
Vệ Lai dừng xe, ôm một bó hoa hồng Ecuador.
“Dì.” Cô cười gọi.
Lần trước gặp nhau là ở vườn cây ăn quả bên Úc của ông ngoại, chớp mắt đã ba tháng rưỡi trôi qua.
Ninh Như Giang thân thiết: “Lúc nào cũng mong con đến, hôm nay phải nói chuyện cùng dì.”
Bà nhìn xe, là chiếc xe Bentley trước đó cháu ngoại hay dùng, vừa rồi Vệ Lai từ ghế lái đi xuống, “Sao Túc Tấn không sắp xếp tài xế cho con chứ.”
Vệ Lai đưa hoa cho dì, cầm lấy ô, “Anh ấy không biết con qua đây ạ.” Khoác tay dì đi vào trong sân tứ hợp viện.
Xem ra mâu thuẫn của hai đứa đã hoàn toàn được giải quyết, tâm trạng của Ninh Như Giang lúc này cũng giống như bầu trời, trong trẻo và mềm mại.
Bà bảo Vệ Lai ngồi xuống bàn, “Bánh này đích thân dì làm đấy, vẫn còn nóng, nhân lúc nóng con ăn thử một miếng đi.”
Vệ Lai không khách sáo, trên bàn có chuẩn bị khăn ướt, lau tay xong liền cầm một miếng bánh hoa anh đào.
Ký ức chợt ùa về, lần đầu tiên đến nhà dì ở trong sân ăn bánh điểm tâm, bởi vì cảm thấy vị bình thường nên cô chỉ ăn nửa miếng, nửa còn lại là Chu Túc Tấn ăn nốt hộ cô.
“Dì ơi, bánh anh đào thực sự là do dì làm sao ạ?”
“Thật đấy, con thấy thế nào?”
“Ngon hơn mua ạ.”
Ninh Như Giang cười tươi như hoa, nói đùa: “Đợi nghỉ hưu rồi dì sẽ mở quán bánh ngọt.”
Vệ Lai: “Vậy con sẽ mở quán trà ở bên cạnh.”
Ninh Như Giang cười haha.
Trước đó đến nửa miếng cũng không ăn hết, hôm nay Vệ Lai ăn hết hai miếng.
Ninh Như Giang đẩy đĩa hoa quả qua: “Hôm nay mới hái đó, con ăn thử đi.”
Vệ Lai vừa ăn hoa quả vừa ngắm cảnh tượng trong sân, cảm giác khác hoàn toàn với mùa thu.
“Dì, sau này con và Chu Túc Tấn chụp ảnh cưới, con muốn chụp một bộ ở chỗ này của dì.”
Ninh Như Giang rất thích: “Một bộ sao đủ, ít nhất phải chụp bốn bộ, xuân hạ thu đông cảnh nào cũng có.” Bước vào sân, cảnh có thể chụp quá nhiều.
Vệ Lai cũng không nói khi nào chụp, nhưng cho dù lúc nào chụp cũng xem như đã chủ động nhắc đến. Bà đi vào phòng khách tìm kéo, cùng Vệ Lai cắm hoa vào bình.
Nói nói cười cười, chưa bao giờ cảm thấy ở chung với tiểu bối mà lại thoải mái như vậy.
Ăn cơm tối ở nhà dì xong Vệ Lai mới rời đi.
Lần này qua đây không đặt khách sạn, chiếc Bentley một đường tiến thẳng vào biệt thự của Chu Túc Tấn.
Bây giờ Bentley dùng cho bộ phận Vệ Lai – Bách Đa ở bên Bắc Kinh dùng, có điều gần như là xe chuyên dụng của cô.
Địa chỉ văn phòng của Vệ Lai – Bách Đa là ở tòa nhà của Công nghiệp Bách Đa, miễn phí thuê.
Hôm nay qua đây mới biết Triệu Liên Thân đã trực tiếp đặt biển quảng cáo ở đối diện tòa nhà Khôn Thần, từ văn phòng của Chu Túc Tấn là có thể nhìn thấy. Anh ta đây là h ậ n không thể nào treo biển quảng cáo lên mặt Chu Túc Tấn.
Tối nay Chu Túc Tấn không về nhà, diễn đàn hội nghị cấp cao buổi tối còn có tiệc tối, ngày mai còn tiếp tục hội nghị. Tối nay ban tổ chức sẽ sắp xếp chỗ ở.
Trước khi cô đến đã nói với quản gia, trong biệt thự đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cho cô.
Dựa vào bồn tắm, lần đầu tiên ngắm nhìn cảnh đêm ở sân sau vào đầu hè.
【Chu Túc Tấn.】
Lúc ngâm bồn đột nhiên rất nhớ anh, gửi tin nhắn tên anh cho anh.
Chu Túc Tấn vẫn đang ở tiệc rượu, lúc này mọi người không ở chỗ của mình, tụ tập thành nhóm nhỏ ở cùng nhau. Anh đang cúi đầu xem điện thoại, Mẫn Đình ở bên cạnh hỏi: “Cậu chặn nhóm à?”
“Không.”
“Nhiều người @cậu như vậy mà cậu không trả lời, tưởng là cậu chặn nhóm.”
“Đang trả lời tin nhắn Vệ Lai.”
Mẫn Đình chụp ảnh màn hình trong nhóm mở ra cho anh xem.
Là một câu quảng cáo: Vệ Lai – Bách Đa liên vạn gia.
Lục An ngồi bên cạnh ôm trán, không dám qua đó nói với Chu Túc Tấn. Không biết nên khen Triệu Liên Thân có tài hay là chê anh ta quê mùa, vì để thêm tên của mình lên đó mà nghĩ ra một câu quảng cáo như vậy.
Chu Túc Tấn nhìn câu quảng cáo, trực tiếp phớt lờ, nói với Mẫn Đình: “Tôi ra ngoài gọi điện thoại.”
Ra bên ngoài sảnh tiệc, anh bấm số gọi cho Vệ Lai.
Bây giờ cô không gọi anh là sếp Chu nữa, bất kể lúc nào cũng đều gọi tên anh.
Vệ Lai ra khỏi bồn tắm, quấn lấy áo choàng tắm của anh.
Điện thoại rung, cô mở loa ngoài để lên kệ rửa mặt, nhìn vào gương bôi kem dưỡng.
“Em bận xong rồi sao?” Giọng nói trầm thấp của anh truyền ra từ micro, hơi vang vọng lại trong phòng tắm.
Ở trong phòng anh trả lời điện thoại của anh, cảm giác đó vô cùng kỳ lạ, Vệ Lai trả lời anh: “Ừ, em ở nhà, vừa tắm xong.”
“Hôm nay sớm vậy sao?”
“Không tăng ca nên về sớm.” Cô kìm lại sự phấn khích của mình.
Chu Túc Tấn luôn cảm giác có chỗ nào không đúng, “Em ở nhà bên Giang Ngạn Vân Thần sao?”
Hô hấp của Vệ Lai không khỏi căng thẳng hơn: “Không, sao anh lại hỏi như vậy?”
Chu Túc Tấn nói: “Trong điện thoại của em yên lặng hơn bình thường.”
Là một kiểu im lặng trống trải, không giống như ở căn hộ.
Vậy mà anh lại có thể nghe ra sự khác biệt nhỏ đó, trái tim Vệ Lai đập thình thịch. Sợ anh đoán trúng, nếu như anh biết cô ở nhà bên Bắc Kinh, muộn thế nào anh cũng sẽ quay về.
Sáng sớm mai anh còn có hội nghị, đi đi về về như vậy rất mệt.
Cô vội vàng di dời sự chú ý của anh: “Chu Túc Tấn.”
“Anh đang nghe, sao vậy?”
“Nhớ anh rồi.”
Từ trước tết có mâu thuẫn cô không còn nói ba chữ này nữa, thỉnh thoảng cũng sẽ nói với anh mấy lời thân mật nhưng giọng điệu không tự nhiên. Rào cản vẫn luôn ở đó, nhìn không thấy sờ không được.
Giọng điệu vừa rồi cuối cùng cũng quay lại trước đây.
Ngày mai Chu Túc Tấn không đi được, thấp giọng nói: “Diễn đàn kết thúc anh đến thăm em.”
“Được.” Vệ Lai tìm cớ cúp điện thoại, “Anh bận đi, trong nhóm công việc của em có tin nhắn.”
Một đêm này cô tỉnh lại mấy lần, lần nào cũng vì mơ thấy anh sau đó đột nhiên tỉnh lại.
Sau khi mở mắt phản ứng lại đây là biệt thự của anh, lại yên ổn ngủ tiếp.
Trước đây rất hiếm khi mơ đến anh, hôm nay hết giấc mơ này đến giấc mơ khác đều là anh.
Ngày hôm sau mới 7 giờ, chuông báo thức còn chưa kêu đã bị điện thoại của mẹ làm tỉnh.
Rất ít khi mẹ gọi điện cho cô lúc cô nghỉ ngơi, hơn nữa còn sớm như này.
Cô có một linh cảm: “Alo, mẹ, mẹ sao vậy ạ?”
Trình Mẫn Chi nghe được giọng con gái còn hơi ngái ngủ, liên tục tự trách: “Con xem cái trí nhớ của mẹ này, quên mất hôm nay con không đi làm.”
“Không sao ạ, dù sao con cũng sắp dậy rồi, buổi chiều còn phải đi đến cửa hàng.” Nghe giọng của mẹ, không phải chuyện gấp, trong lòng cô bình tĩnh hơn.
“Mẹ, có chuyện gì vậy ạ, mẹ nói đi.”
Khi đó con gái và Chu Túc Tấn ở bên nhau, đã nói với bà đầu tiên, bà cũng muốn chia sẻ niềm vui này với con gái.
Trình Mẫn Chi: “Sáng nay Hạ Vạn Trình tỏ tình với mẹ rồi.”
Chuyện trong dự đoán, Vệ Lai vui mừng thay mẹ: “Tỏ tình như nào vậy ạ?”
Vành tai Trình Mẫn Chi đỏ lên, cười nói: “Cái này không nói với con.”
Cách xa như vậy Vệ Lai vẫn cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của mẹ, cô nói với mẹ: “Mẹ, thích thì ở bên nhau đi, bỏ lỡ rồi sẽ không gặp được nữa.”
“Vậy mẹ sẽ ở bên ông ấy.” Trình Mẫn Chi cảm động rơi nước mắt.
Tất cả những thứ xảy ra trước đây, sáng nay cảm thấy thật thoải mái.
Cả sáng nay Vệ Lai chìm đắm trong niềm vui của mẹ, của cả chính mình.
Ăn cơm trưa trước sau đó vội chạy đến diễn đàn của hội nghị thượng đỉnh. Cô đã hỏi Lục An, buổi trưa bọn họ có hai tiếng rưỡi nghỉ ngơi.
Đợi ở bên ngoài hội trường nửa tiếng, Lục An gửi tin nhắn cho cô:【Bọn tôi đã ăn cơm xong, về phòng nghỉ rồi, bây giờ cô có thể gọi điện cho Chu Túc Tấn.】
Lục An cũng không biết chuyện gì, cũng không hỏi nhiều.
Chu Túc Tấn vừa ngồi xuống sô pha, điện thoại rung, Lục An nhìn thấy anh cầm điện thoại nghe máy.
Vệ Lai ổn định hô hấp, trước tiên hỏi anh mấy vấn đề về kiểm soát rủi ro.
Hỏi xong lại nói chuyện mấy câu.
Chu Túc Tấn hỏi: “Em ăn cơm chưa?”
“Em ăn rồi, buổi chiều còn phải đi kiểm tra cửa hàng.” Vệ Lai nói chuyện khác so với ngày thường, “Có biết bây giờ em đang ở đâu không?”
Chu Túc Tấn: “Bên ngoài hội trường sao?”
Vệ Lai vừa ngạc nhiên vừa thất vọng: “…. Sao anh đoán trúng này vậy?”
Chu Túc Tấn không biết trả lời như thế nào, chỉ đoán như vậy.
“Đang ở bãi đỗ xe nào vậy? Anh đi đón em.”
Vệ Lai lấy tập hồ sơ ở trong túi ra: “Em đến đưa quà cho anh, phải về ngay, không đến hội trường chỗ anh nữa.”
Chu Túc Tấn đã bước ra khỏi phòng VIP, “Không sao, những người trong phòng nghỉ em đều quen. Dẫn em vào xem thử, sau này Vệ Lai – Bách Đa làm ăn lớn rồi, cơ hội em tham gia các buổi diễn đàn sẽ nhiều hơn.”
“Không làm phiền bọn anh chứ?”
“Không ảnh hưởng, không nói chuyện hợp tác.”
“Vậy anh không cần ra đây, em qua đó tìm anh, phòng VIP số mấy vậy?”
Chu Túc Tấn không nói, ra ngoài hội trường đợi cô.
Buổi chiều Vệ Lai còn phải đi kiểm tra các cửa hàng, mặc áo blazer màu trắng, bên trong là áo sơ mi màu nâu phối với quần cạp cao, chiếc eo uyển chuyển thon gọn.
Chiếc áo này là Chu Túc Tấn mua, bao gồm cả áo sơ mi, cô thích màu này.
Một năm bốn mùa, trang phục của cô không thể thiếu những gam màu hạt dẻ, cà phê, vàng nâu. Bởi vì màu sắc gần giống nhau, mỗi thương hiệu lại có sự khác nhau về màu sắc nên anh thường xuyên không phân biệt được, nhưng chỉ cần là những màu này, anh nhìn thấy kiểu nào hợp đều sẽ mua cho cô.
Trong tay cô cầm một tập hồ sơ, Chu Túc Tấn tưởng là chiều cô đi kiểm tra cửa hàng cần dùng nên không quan tâm nhiều.
Ở những trường hợp trang trọng như này, những cái ôm thân mật khi gặp nhau không phù hợp.
Vệ Lai đi đến trước mặt anh, kéo cà vạt của anh, kéo thẻ khách mời của anh, lại nắm lấy góc áo vest.
Động tác nắm góc áo của cô khiến Chu Túc Tấn đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian trong hợp đồng.
Anh cụp mắt nhìn cô, để cô có thể kéo và nắm toàn bộ mọi thứ một lần nữa.
“Em đến lúc nào vậy?”
Anh hỏi thời gian cô đến Bắc Kinh, Vệ Lai trả lời qua loa: “Em vừa mới đến.” Cô buông góc áo của anh ra, cùng anh đi vào trong hội trường.
Vào trong phòng VIP, nói chuyện cùng mọi người.
Ông chủ lớn tập đoàn Lạc Mông cũng ở đây, bởi vì Thực phẩm Lạc Mông cũng là một trong những đối tác của Vệ Lai – Bách Đa, vậy nên cũng nói mấy câu chuyện công việc.
“Hôm nay không phải có mấy cửa hàng khai trương sao?”
Vệ Lai gật đầu: “Đúng vậy, ba cửa hàng. Buổi chiều qua đó kiểm tra, tiện đường đi qua bên này nên đến thăm sếp Chu nhà tôi.”
Ông chủ Lạc Mông: “Là đến thăm người nào đó suýt bị khẩu hiệu quảng cáo chọc đi ê n à.”
Vệ Lai: “….”
Chu Túc Tấn im lặng nhìn anh ta.
Anh ta coi như không có chuyện gì, quay sang nói chuyện với Lục An bên cạnh về thẻ hội viên của Vệ Lai – Bách Đa.
Vệ Lai ngồi xuống bên cạnh Chu Túc Tấn, lấy hợp đồng trong tập hồ sơ đưa cho anh, “Tặng quà cho anh.”
Chu Túc Tấn bất ngờ, mở hợp đồng mua bán ra xem.
Sô pha ngồi đầy người, nghe thấy hai chữ tặng quà đều quay mặt sang nhìn.
Lục An tò mò nhất: “Quà gì vậy?” Nói rồi anh ta đứng thẳng người dậy qua nhìn.
Những người khác trong phòng nghỉ đều không hiểu lắm về mặt tiền này, nhưng anh ta hiểu, vì thường xuyên qua bên đó mua đồ, “Vệ Lai, đây không phải mặt tiền cửa hàng Giang Ngạn Vân Thần bọn cô sao?”
“Ừ.” Vệ Lai cười nói: “Siêu thị đó ban đầu mở vì sếp Chu, không thể nào tặng riêng siêu thị nên tặng mặt tiền cho anh ấy. Mặt tiền ở đây, siêu thị sẽ mãi luôn ở đó.”