Bức thư tình gửi Vệ Lai – Chương 64

Chương 64: Không phải em nói anh là người tốt sao?

Dịch: Anh Đào.

Beta: HP.

Vệ Lai ôm anh rất lâu, không nói gì, cảm nhận độ ấm và hơi thở trên người anh.

Mãi đến khi đầu bàn chân kiễng đến mức bị tê cô mới buông anh ra.

Chu Túc Tấn sắp xếp hai xe, anh và Vệ Lai ngồi cùng một xe, Dư Hữu Niên và trợ lý ngồi một xe khác.

Mãi đến khi ngồi lên xe, Vệ Lai mới từ trong bất ngờ bình tĩnh lại.

Chu Túc Tấn nói với cô, Kiều Tư Điền về rồi, hỏi cô trước: “Mấy ngày này em đều làm việc sao?”

“Cũng không hẳn.”

Ở lại đây bảy ngày, trong đó có hai ngày không sắp xếp gì.

“Vậy em để dành ra một ngày, mời Kiều Tư Điền và đồng nghiệp của em đến vườn cây ăn quả của ông ngoại.”

Vườn cây ăn quả của ông ngoại cách Melbourne hơn hai trăm kilomet, lái xe rất nhanh.

Vệ Lai thắt dây an toàn, “Ông bà ngoại cũng ở bên này sao?”

“Ừ, qua đây sắp được nửa tháng rồi.”

“Vậy ngày kia em qua đó thăm ông bà.”

Trong thời hạn hợp đồng đi gặp phụ huynh, người thích cô nhất là dì và ông ngoại.

Vệ Lai dựa lưng vào ghế, nghiêng mặt nhìn anh, vừa rồi lúc đi ra ngoài cửa nhìn thấy anh, đột nhiên cô có cảm giác rằng mình vẫn ở trong giấc mơ trên máy bay chưa tỉnh dậy.

“Anh cũng đặt khách sạn chỗ em sao?”

“Không, anh đặt khách sạn gần đó.” Chu Túc Tán dặn tài xế lái xe, tiếp tục nói, “Bọn em đi công tác, em lại là bà chủ, ở cùng khách sạn với bọn em không tiện.”

Vệ Lai hiểu, anh đang quan tâm đến hình tượng bà chủ của cô.

Nếu như cô là nhân viên cũng không thích sếp của mình dẫn theo người yêu đi công tác.

Trước tiên đem hành lý về khách sạn mà trợ lý đã đặt, sau đó lại họp một cuộc họp ngắn với Dư Hữu Niên.

Ngày mai mới đi đàm phán hợp tác, hôm nay là thời gian hoạt động tự do. Chu Túc Tấn suy nghĩ chu toàn, sắp xếp xe và tài xế đi theo Dư Hữu Niên và trợ lý cả ngày.

Cô về phòng thay váy, đi xuống dưới lầu tìm Chu Túc Tấn.

Chu Túc Tấn đang ở bên xe gọi điện thoại, nói trước với ông ngoại ngày kia anh và Vệ Lai sẽ dẫn mấy người bạn qua vườn của ông hái anh đào, buổi trưa sẽ ở lại ăn cơm.

“Không phải con nói Vệ Lai tết phải tăng ca, không có thời gian đi chơi à?”

“Đang tăng ca ạ, cô ấy sang đây đề đàm phán hợp tác, biết ông và bà ngoại ở bên này nên muốn đi thăm hai người.”

Câu này rất có tác dụng với ông ngoại, ông hỏi có tổng cộng mấy người đến, cần chuẩn bị những nguyên liệu gì, có thứ gì không ăn được, để ông liệt kê danh sách gửi đi.

Trước khi cúp điện thoại, ông ngoại nói dì cũng ở vườn ăn quả, hôm qua vừa đến.

Vệ Lai đứng ở phía xa, đợi anh cúp điện thoại cô mới đi qua.

Trên đường phố xa lạ, anh lại ở bên cạnh cô, cảm giác này không ai có thể hiểu được.

Chu Túc Tấn mở cửa xe, dẫn cô đi vào trong khách sạn của anh.

“Em về ngủ trưa đi, buổi chiều anh lái xe đưa em đi ven biển.”

Điện thoại của Vệ Lai rung, trong nhóm plastic Kiều Tư Điền đang đi ê n cu ồ ng spam cô.

【Bé cưng!!】

【Mau giải thích vì sao cậu lại th a o t ú ng được Chu Túc Tấn nhà cậu!】

【Anh ấy chạy xa như vậy chỉ để đến sân bay đón cậu!】

Ân Lạc hoang mang:【Tình huống gì vậy?】

Kiều Tư Điền:【Không phải tớ đi đón bé cưng sao, gặp Chu Túc Tấn ở sân bay!】

Vệ Lai im lặng lủi mất.

Chẳng mấy chốc đã đến khách sạn Chu Túc Tấn ở, thang máy đi lên thẳng phòng tổng thống.

Vệ Lai khó hiểu, nhớ đến hôm quen Chu Túc Tấn, cô đến khách sạn trả anh đồng hồ, anh bảo cô để ở quầy lễ tân, cô muốn gặp mặt trả cho anh, trong điện thoại anh nói chuyện cô làm ra còn không ít.

“Sếp Chu?”

“Hửm?”

Chu Túc Tấn vừa cởi khuy măng sét vừa quay đầu nhìn cô, “Sao vậy?”

“Anh còn nhớ có lần anh nói với em là em gây ra không ít chuyện không?”

“Nhớ.” Chu Túc Tấn nhớ lại, “Có nói hai ba lần? Em muốn hỏi anh lần nào?”

“Tối đầu tiên chúng ta quen nhau.”

Chu Túc Tấn ôm cô, đặt cô ngồi ở trên tủ bên cạnh cửa sổ sát đất, quay người lại là có thể nhìn ra biển.

Anh hôn cô, “Sau đó không phải bảo chú Diêm đưa chìa khóa chiếc Cullinan rồi sao, lâu như vậy rồi vẫn tủi thân sao?”

Vệ Lai: “Không phải tủi thân, chỉ là đột nhiên em nhớ đến.”

Cô nắm lấy vai anh, “Lần này anh ở cùng em mấy ngày?”

“Vốn dĩ là định mười ngày.”

“Lại thay đổi rồi sao?”

Chu Túc Tấn gật đầu, “Ừ. Trước tiên ở cùng em bảy ngày, lịch trình của em sắp kết thúc lại sang châu Âu ở cùng em bốn năm ngày.”

“Sếp Chu, bốn năm ngày không được.”

Chu Túc Tấn đang định hôn cô lần nữa, đột nhiên dừng lại, đã rất lâu rồi cô không làm nũng như này với anh. Anh ngậm lấy môi cô, bế công chúa lên khỏi tủ, đi thẳng vào phòng tắm.

Nước từ vòi hoa sen men theo đường nét cân đối trên người anh thấm vào da cô, không rõ là mồ hôi hay nước trộn lẫn vào nhau, rơi xuống mặt cô.

Chu Túc Tấn: “Vẫn gọi anh là sếp Chu sao?”

“Chu Túc Tấn.” Cô ở trong lòng anh gọi.

Mặt Vệ Lai đầy nước, đầu ngón tay chạm lên yết hầu anh, nhẹ nhàng vuốt ve.

Chu Túc Tấn ôm cô trong lòng, chân cô mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững.

Đã nói chiều lái xe đưa cô đi dọc bờ biển, kết quả Vệ Lai ngủ một giấc đến tận lúc trời tối, chỉ đành đổi sang hôm khác.

Hôm sau, bọn họ hẹn nhau qua vườn cây ăn quả.

Chu Túc Tấn đi trước, để lại xe cho Vệ Lai.

Cuối cùng Kiều Tư Điền cũng gặp được cô: “Được tưới tắm tốt đấy.”

Vệ Lai: “….”

“Sếp Chu nhà cậu đâu?”

“Qua đó trước rồi.”

“Chu Túc Tấn người này đúng là biết đối xử, tớ đến sân bay đón cậu nhưng bị hụt, hôm nay anh ấy liền dành toàn bộ thời gian cho tớ.” Kiều Tư Điền đóng cửa xe lại, “Gửi lời cảm ơn của tớ đến sếp Chu nhà cậu, cảm ơn đã quan tâm đến dự án nhà tớ.”

Bố nói, Khôn Thần đã đầu tư thêm vốn vào dự án nhà họ.

Hơn hai tiếng sau, xe đến vườn cây ăn quả.

Tối qua Vệ Lai gọi video với ông bà ngoại, hôm nay lại gặp cũng đỡ mất tự nhiên hơn.

Chào hỏi xong, cô cùng Kiều Tư Điền và Dư Hữu Niên đi đến vườn hái anh đào.

“Ông ngoại anh ấy nhìn có vẻ không dễ nói chuyện. Ánh mắt sắc bén, khí thế dọa người.” Kiều Tư Điền theo Vệ Lai đi vào sâu vườn ăn quả.

Vệ Lai cảm thấy vẫn tốt, có thể là lần trước đã gặp nhau rồi.

Cô lo lắng nhất là sau này không ứng phó được khi gặp bố Chu Túc Tấn.

Chu Túc Tấn đi ở đằng sau, nói chuyện cùng Dư Hữu Niên.

Lúc ngắt, âm thanh rất nhỏ, không nghe được tiếng cười nói.

Anh tham gia cùng, tất cả mọi người nói chuyện không được tự nhiên.

Chu Túc Tấn đưa anh đào vừa hái cho Vệ Lai: “Anh đi xem dì đang làm gì, em hái cùng mọi người đi.”

Vệ Lai cảm nhận được ba người đều rất thận trọng, “Được, hái xong em đi tìm anh.”

Đi xuyên qua vườn cây ăn quả, ở giữa lối đi có một bãi cỏ rộng mênh mông, bà ngoại đã tự xây dựng một khu vườn để thư giãn. Bên hàng rào gỗ trồng rất nhiều hoa, đung đưa trong gió.

Ninh Như Giang đang che ô làm nước ép anh đào, thấy cháu ngoại đi đến, bà đưa một cốc cho cháu ngoại.

Cháu trai cả nghe nói bà cũng đang ở Úc, bảo bà tìm Chu Túc Tấn nói chuyện.

Chu Túc Tấn ngồi xuống ghế bên cạnh, “Ông bà ngoại đâu ạ?”

“Đang làm việc ở trong vườn cây ăn quả, không nhàn rỗi được.” Ninh Như Giang lại lấy thêm mấy viên đá bỏ vào cốc, thấy nước ép anh đào sắp tràn ra ngoài.

“Có muốn dì giúp đỡ không? Mặc dù không có kinh nghiệm nhưng có thể đưa ra ý kiến giúp con.”

Chu Túc Tấn cầm cốc nước ép lên, “Là anh con hay là mẹ con nói với dì?”

“Anh con.”

“Không cần, tự con giải quyết.” Anh trả lời vấn đề đầu tiên.

Ninh Như Giang sợ anh giải quyết không kịp, quan hệ vợ chồng dễ dàng nguội lạnh.

Nếu như hai đứa đều bận, tết vẫn phải đi công tác dài ngày.

“Dì là người ngoài, có thể nhìn rõ vấn đề hơn con.”

Chu Túc Tấn: “Giữa con và Vệ Lai không chỉ có một vấn đề, những gì nói ra không phải là tất cả, đều dựa vào cảm giác của con.”

Ninh Như Giang tôn trọng ý kiến của cháu, không động tay lung tung.

Bà quan tâm hỏi: “Vì sao lại mâu thuẫn? Có tiện nói cho dì không?”

“Yêu xa, không gian riêng tư, còn có rất nhiều.”

Ninh Như Giang lo lắng không yên: “Vậy vấn đề không gian riêng con định giải quyết như thế nào, thỏa hiệp?”

Chu Túc Tấn: “Không cần thỏa hiệp, trước đó là con không giải quyết tốt.” Thực ra Vệ Lai vẫn luôn tôn trọng thói quen và sở thích của anh, không gian riêng tư không phải nguồn gốc của mâu thuẫn.

Nếu như không có vấn đề yêu xa, cảm giác an toàn và tình cảm anh dành cho cô không đủ nhiều. Trước đây với tính cách của cô, cho dù có thế nào cũng không làm phiền công việc của anh, còn để cho anh nhiều không gian riêng hơn, chỉ khi nào anh không bận mới dính lấy anh.

Nhưng trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã rõ, mãi đến hai ngày vừa rồi anh mới hiểu được bản chất của một số mâu thuẫn.

Ninh Như Giang cười: “Không dễ dàng gì, có thể khiến con học được cách suy nghĩ lại chuyện đã qua.”

“Cũng không gọi là suy nghĩ lại chuyện đã qua, quan hệ vợ chồng xảy ra mâu thuẫn con phải giải quyết.”

Lúc này ông cụ Ninh đi ra, hai người dừng cuộc nói chuyện lại.

Chu Túc Tấn đặt cốc nước ép xuống, đứng dậy, lấy một chiếc ghế ở xa và mở ô lên.

Ông cụ Ninh nhìn con gái và cháu ngoại: “Sao ta đến rồi hai đứa không nói nữa?”

Ninh Như Giang đã quen trêu bố mình: “Vậy mới nói, bố chính là vấn đề đấy, vì sao bố đến bọn con liền không nói nữa.”

Ông cụ Ninh cởi găng tay làm việc ra, “Bố thấy bọn con không muốn ăn cơm nữa rồi.”

Ninh Như Giang cười haha, đưa nước cho bố.

Câu đầu tiên ông cụ Ninh nói với Chu Túc Tấn là: “Gần đây có chọc mẹ con giận không?”

Ninh Như Giang trả lời thay cháu ngoại: “Thằng bé bận chuyện công việc, bận giải quyết yêu xa, không giống trước nữa rồi ạ.”

Ông cụ Ninh xem như hài lòng, hỏi anh sao gần đây lại bắt đầu quan tâm đến việc đấu giá đồng hồ, rất lâu rồi cháu ngoại không đấu giá mua đồng hồ.

Chu Túc Tấn nói: “Là đồng hồ kiểu nữ ạ.”

Thu thập một số đồng hồ liên quan đến bầu trời sao cho Vệ Lai, chiếc tủ đựng đồng hồ bên Giang Ngạn Vân Thần cũng đang được định chế, tặng quà sinh nhật năm nay cho cô.

Lần này đến châu Âu cùng cô anh cũng mua một cái ở bên London.

Mua những món đồ khác anh đều ủy thác cho đội ngũ chuyên nghiệp đi mua, chỉ có đồng hồ đều là đích thân anh đến tận nơi.

Hôm đó lúc đang đấu giá mua, anh gặp Tiêu Đông Hàn.

Tiêu Đông Hàn đổi chỗ với người ta, ngồi xuống cạnh anh, không khỏi chế nhạo: “Mùng hai tết vừa qua đây, lần này ở bao lâu? Định định cư ở London à?”

Chu Túc Tấn bỏ bảng đấu giá xuống nói: “Vệ Lai qua đây công tác.”

“Đặc biệt đi cùng cô ấy à?”

“Ừ.”

Tiêu Đông Hàn cười nhạt, nói, “Xem ra thực sự chọc giận cô ấy rồi.” Anh ta liếc nhìn bảng đấu giá trong tay Chu Túc Tấn, đó là một chiếc đồng hồ dòng Vast Universe dành cho nữ, với dải ngân hà tỏa sáng rực rỡ, có các vì sao và mặt trăng đan xen vào nhau.

“Tặng quà cầu hòa à?”

“Đồng hồ là quà sinh nhật tặng cô ấy. Vệ Lai gần như đã tha thứ cho tôi rồi.”

“……”

Tiêu Đông Hàn cười một tiếng, trước đây cậu ta hiếm quan tâm ai tha thứ. Ai cậu ta cũng chẳng quan tâm.

Mời bọn họ đến trang viên của anh ta làm khách mời, “Hiếm khi đến một chuyến, phải để tôi làm tốt cương vị chủ nhà chứ.”

Chu Túc Tấn trực tiếp từ chối: “Lần sau đi. Lần này Vệ Lai qua đây đàm phán hợp tác, lần đầu tiên cô ấy tiếp xúc, còn phức tạp hơn cô ấy dự kiến, thời gian không thoải mái.”

Lịch trình ở châu Úc, cô tưởng bảy ngày có thể dành ra được hai ngày, kết quả chỉ dành ra được ngày đó đến vườn cây ăn quả. Sau đó vẫn luôn nói chuyện với bên đối tác, buổi tối đều tăng ca.

Tiêu Đông Hàn rảnh rỗi không có việc gì, hỏi: “Hợp tác gì? Muốn mở rộng siêu thị đến châu Âu sao?”

“Không phải, đàm phán hợp tác mua sắm với bên nước ngoài.”

“Có công ty kinh doanh liên quan dưới danh nghĩa Tập đoàn Tiêu Ninh, không phải cậu không biết.”

Chu Túc Tấn chỉ ‘ừ’ một tiếng.

Tiêu Đông Hàn cười: “Xem ra không muốn dùng tài nguyên của cậu.”

Chu Túc Tấn: “Cô ấy vẫn luôn không dùng.”

Buổi đấu giá bắt đầu, hai người dừng nói chuyện, không hẹn mà cùng nhau nhìn về phía sản phẩm đấu giá.

Chiếc đồng hồ nữ đó Chu Túc Tấn dùng giá cao đấu giá lại.

Rời khỏi hiện trường buổi đấu giá, anh trực tiếp đi đến khách sạn Vệ Lai ở đợi cô. Sáng sớm cô và Dư Hữu Niên cùng trợ lý đã đến tổng bộ của nền tảng mua sắm đã hẹn trước.

Đợi gần hai tiếng nhóm người mới quay lại.

Vệ Lai nhanh chân bước đến khu nghỉ ngơi, “Anh đợi bao lâu rồi? Sao không gọi điện cho em?”

Chu Túc Tấn: “Anh cũng không có việc gì.” Hỏi cô đàm phán thế nào.

“Lợi nhuận bị ép, quá thấp, ngày mai lại đi xem bên khác.” Vệ Lai ngồi xuống, cầm cốc cà phê của anh lên uống một ngụm, im lặng đặt về, quả thực uống không quen.

Chu Túc Tấn yên lặng một lúc, nhìn cô: “Tập đoàn Tiêu Ninh có kinh doanh liên quan, em có muốn cân nhắc không? Cũng không chắc có thể hợp tác thành công, thêm một cơ hội lựa chọn.”

Vệ Lai không trả lời ngay, trong lòng đang suy nghĩ sắp xếp từ ngữ thế nào.

“Không phải đột nhiên khách sáo với anh, trước giờ em đều không loại bỏ tài nguyên của anh, anh là lựa chọn cuối cùng của em.” Cô nắm chặt ngón tay anh, “Tiền mừng tuổi anh cho em em đều nhận rồi, nếu như thực sự cần em sẽ không hỏi mượn tiền của người khác.”

Chu Túc Tấn: “Nếu như ngày mai bên đó vẫn kiểu tạm chấp nhận, em tự mình liên hệ với tập đoàn Tiêu Ninh bàn chuyện, anh không ra mặt.”

Vệ Lai thoải mái đồng ý: “Được.”

Có điều may mắn không tệ, ngày thứ hai nói chuyện rất hòa hợp, đạt được hợp tác ngay trong ngày hôm đó.

Giữa tháng 5, Vệ Lai – Bách Đa đạt được hợp tác chiến lược với ba nền tảng mua sắm bên nước ngoài, mở cửa hàng mới ở bên khu vực Hoa Bắc, tất cả đều diễn ra thuận lợi.

Trưa ngày thứ sáu, hôm đó Chu Túc Tấn nhận được điện thoại của Lục An, bảo anh đứng ở bên cửa sổ, nhìn phía đối diện.

“Có chuyện gì cậu cứ nói thẳng.” Anh không có thời gian rảnh rỗi.

Lúc này Lục An đang ở văn phòng của Chu Gia Diệp, nhàn nhã nhấp một ngụm cà phê, “Tôi trực tiếp nói không bằng cậu trực tiếp xem.”

Chu Túc Tấn bỏ bút xuống, còn chưa đi đến bên cửa sổ đã nhìn thấy mấy mấy bảng quảng cáo của Vệ Lai – Bách Đa chiếu trên một màn hình quảng cáo lớn ở bục chéo tòa nhà đối diện.

Điện thoại rơi vào im lặng rất lâu.

Lục An cẩn thận hỏi: “Cậu nhìn thấy chưa?”

Anh ta không dám nói với Chu Túc Tấn, Vệ Lai – Bách Đa bố trí năm cửa hàng trên đường Chu Túc Tấn đi làm tan làm, trái phải đều có, cố ý không nhìn thấy cũng khó.

Chu Túc Tấn nói với điện thoại: “Không phải cậu quen biết ông chủ tòa nhà đó à? Tìm người giảm giá cho Triệu Liên Thân.”

Lục An: “…..”

Chu Túc Tấn cúp điện thoại, ngồi xuống bàn làm việc.

Có tiếng gõ cửa, Chu Gia Diệp đẩy cửa đi vào.

Anh qua đây để xem Chu Túc Tấn, chuyện đã đến nước này, chỉ có thể tự mình tiêu hóa.

“Triệu Liên Thân là như vậy, cũng không phải ngày đầu tiên em quen cậu ta.”

Chu Túc Tấn cầm bút lên, “Không sao.”

Sự chú ý của Chu Gia Diệp đã bị cây bút đó phân tán, anh cũng có một chiếc bút giống hệt, là do hồi nhỏ ông ngoại tặng hai người, đặc biệt dùng để luyện thư pháp. Bởi vì là bút thấm mực kiểu truyền thống, mỗi lần thấm mực đều rất phiền phức, bây giờ rất ít dùng.

“Sao đột nhiên tâm huyết dâng trào dùng bút trước đây rồi?”

Chu Túc Tấn chỉ nói: “Luyện chữ.”

Chu Gia Diệp lại hiểu thành ngày nào Triệu Liên Thân cũng gây rắc rối, bây giờ anh cần dùng bút luyện chữ để tĩnh tâm.

“Tập đoàn Tân Minh, em… cứ thế bỏ qua à?” Anh không chắc chắn lắm, trực tiếp hỏi chính chủ.

“Mọi chuyện của Chương Nham Tân đều là quá khứ.” Chu Túc Tấn chuyên tâm viết lên mặt sau của tài liệu dự án bị bỏ, sau khi đi làm đã quen với nét chữ rồng bay phượng múa, không tìm được cảm giác viết từng nét một.

Lúc này, trong văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Tân Minh ở Giang Thành, tiếng kim rơi cũng nghe thấy được.

Mười phút trước, Chương Nham Tân nhận được điện thoại của Tiêu Đông Hàn, chỉ có một câu: Để cho cậu đường lui là Chu Túc Tấn nể mặt Vệ Lai, tự thu xếp ổn thỏa.

Sau khi cúp máy, anh ta vẫn nhìn chồng tài liệu trên bàn thất thần.

Hôm nay Mặc Địch đến văn phòng anh ta tìm anh ta đi ăn cơm, hỏi anh ta có chuyện gì nhưng từ đầu đến cuối anh ta đều im lặng.

Vốn dĩ cô ta rất vui vẻ, tập đoàn Tiêu Ninh không xuống tay t à n n hẫn với bọn họ. Từ khi Chương Nham Tân đắc tội với Chu Túc Tấn đến nay, hơn một năm qua vòng Giang Thành đều đang đợi chuyện cười của bọn họ. Dẫu sao không ai hy vọng thực lực đối phương mạnh hơn mình, chỉ mong tập đoàn Tân Minh phá sản.

Bây giờ mặc dù không còn huy hoàng như trước nhưng cũng coi như là an toàn vượt qua khủng hoảng, không làm trò cười cho ai.

“Rốt cuộc là sao vậy?” Cô ta không khỏi lo lắng.

Chương Nham Tân cuối cùng lên tiếng: “Không có gì. Cô đi ăn cơm đi, tôi còn có chuyện.” Anh ta cầm chìa khóa, điện thoại cũng không mang, sải bước rời khỏi văn phòng.

Bây giờ không muốn gặp ai, chỉ muốn tìm một nơi để yên tĩnh.

“Chương Nham Tân, anh đi đâu?”

Anh ta không trả lời.

Mặc Địch cầm điện thoại của anh ta đuổi theo, tức giận nhưng lại sợ xảy ra chuyện gì, chỉ có thể an ủi bản thân nhẫn nhịn.

Xuống dưới lầu, Chương Nham Tân đã lái xe rời đi.

Anh ta không mang điện thoại, không có cách nào gọi điện, lần đầu tiên cô ta cảm thấy bất lực tận cùng.

Vì tò mò, cô ta mở khóa màn hình, nhập thử sinh nhật Vệ Lai, vậy mà mở được.

Vẫn ghim wechat Vệ Lai lên đầu, hơn nữa chỉ ghim cô lên đầu. Lịch sử trò chuyện vẫn dừng ở tối hai người chia tay, hóa ra anh ta cũng biết nói những câu tình cảm.

Mỗi một chữ đều giống như lưỡi d a o đ â m cô ta, không xem tiếp được, thoát khỏi wechat.

Điện thoại rung, tưởng là Chương Nham Tân, nhìn lại, là điện thoại của mình, là cậu gọi tới.

Lỗ Mãn Ức chất vấn cháu gái: “Sao con lại ra tay với siêu thị của cậu?”

Đầu Mặc Địch “bộp” một tiếng, Vệ Lai lợi dụng cô ta xong rồi, giao dịch kết thúc, trực tiếp nói chân tướng với cậu.

“Con đẩy siêu thị của cậu vào đường c h ế t, không lưu tình chút nào. Hồi nhỏ là ai ngày ngày đưa đón con đi học, ai đi họp phụ huynh thay bố mẹ con, con bị bệnh là ai nửa đêm đưa con đến bệnh viện, con đều quên rồi có đúng không!”

Hốc mắt Mặc Địch chua xót, nhưng cô ta có thể làm thế nào.

Sau đó cậu nói gì bên tai cô ta đều ù ù, không nghe rõ.

Vừa cúp điện thoại, điện thoại có tin nhắn đến, là Vệ Lai:【Hóa ra Trần Kỳ là do cô sắp xếp.】

Mặc Địch thở dài, lúc này không thể nào thừa nhận, nếu không Trần Kỳ sẽ không thể nào tự đánh mà khai, nếu không sự nghiệp của cậu ta hoàn toàn xong.

Nhìn vào tư thế bành trướng của Vệ Lai – Bách Đa, Vệ Lai và Triệu Liên Thân có lẽ đã hòa giải, đạt được hợp tác.

Cô ta trả lời Vệ Lai:【Cô nói phải tôi liền nhận.】

Vệ Lai:【Không phải tôi nói, chứng cứ nói là cô.】

Lại gửi thêm một tin nhắn:【Cô đoán xem chứng cứ là ai gửi cho tôi?】

Trái tim Mặc Địch đập thình thịch, câu trả lời đã bật ra nhưng vẫn không dám tin.

Vệ Lai:【Lỗ Mãn Ức.】

Mặc Địch dùng sức cắn môi, cô ta không nên để ý như vậy, nhưng trong lòng giống như thiếu một mảnh nào đó, cảm giác đó buồn không tả được.

Vệ Lai:【Không có lần sau, tự giải quyết ổn thỏa đi.】

Cô xóa số của Mặc Địch và Lỗ Mãn Ức, không nói với Mặc Địch là Trần Kỳ đã sớm ph ả n bội.

【Không để Tân Minh phá sản là bởi vì em sao?】Cô gửi tin nhắn cho Chu Túc Tấn.

Rất nhanh Chu Túc Tấn đã trả lời cô: 【Ừ. Là một đoạn ký ức của em, anh không thể nào khiến nó quá khó coi được. Không phải em nói anh là người tốt sao? 】

Vệ Lai đột nhiên cảm động, đưa khăn giấy lên lau mắt.

【Anh làm việc đi, em còn có hẹn với người khác nữa.】

Vừa gửi tin nhắn đi thì Viên Hằng Nhuệ gọi điện thoại đến, nói đã ở dưới lầu.

“Sao lại để em chạy một chuyến được, không phải nói tôi đến văn phòng anh à.”

“Anh sang bên này trùng hợp có chuyện.” Viên Hằng Nhuệ hỏi, “Bây giờ em có tiện không?”

“Tiện, anh cứ lên thẳng trên này đi.” Vệ Lai cúp điện thoại, bắt đầu pha cà phê.

Viên Hằng Nhuệ nhìn tòa văn phòng nhà mình, muôn vàn suy nghĩ.

Anh ta vẫn nhớ ngày đầu tiên anh ta gặp Vệ Lai, anh ta đến tòa văn phòng này tìm người, hết thuốc lá, đi siêu thị Vệ Lai mua thuốc, gặp Vệ Lai đang đứng xếp hàng thanh toán đồ ăn vặt.

Chớp mắt đã qua.

Thu hồi ký ức, anh ta đẩy cửa bước xuống, luật sư cũng đi xuống từ ghế lái phụ.

Người đã đến mà cà phê Vệ Lai pha vẫn chưa xong, “Hai người ngồi xuống đi.”

Viên Hằng Nhuệ không ngồi, đi đến bên cửa sổ nhìn ngắm Giang Thành, “Tin nhắn chúc mừng năm mới năm ngoái của anh rất linh, chúc em tiền vào như nước, chưa đến nửa năm em đã có tiền mua mặt tiền của Giang Ngạn Vân Thần rồi.”

Vệ Lai cười: “Đều là nhờ vía của anh.”

Viên Hằng Nhuệ hỏi: “Chu Túc Tấn có biết em định tặng anh ta mặt tiền tòa nhà để cho thuê không?”

Vệ Lai: “Không biết, trước tiên giữ bí mật.”

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *