Chương 63: Bất ngờ.
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Vệ Lai mở hành lý ra để váy vào, váy trong tủ quần áo mười cái thì có đến tám cái là của anh mua, phong cách và màu sắc ngày càng hợp thẩm mỹ của cô.
Chu Túc Tấn đứng ở cửa phòng thay đồ một lúc, xoay người đi về phòng làm việc.
Anh dặn Dương Trạch:【Cậu hỏi trợ lý của Vệ Lai chi tiết thông tin chuyến bay ngày mai, xin đường bay sớm trước ba tiếng. Lịch trình cá nhân của tôi, cậu không cần đi theo.】
Dặn dò xong Dương Trạch anh lại gọi điện cho anh trai, mười ngày sau anh ở châu Úc, nếu như có chuyện tìm anh thì tính thời gian chênh lệch múi giờ.
Chu Gia Diệp đang đánh bài ở hội sở, cầm điện thoại xem không có cách nào ra được bài chỉ đành gọi người khác qua thay anh, ra ngoài phòng bao gọi điện thoại.
“Không phải em đến Giang Thành ở cùng Vệ Lai sao, sao lại đi sang thăm ông bà ngoại rồi?”
Ông bà ngoại có vài vườn cây ăn quả ở mấy nước bên nam bán cầu, bên châu Úc cũng có, một số quả anh đào đã chín, mấy ngày trước hai người vừa đến bên đó.
Chu Túc Tấn: “Đi cùng Vệ Lai.”
Chu Gia Diệp đương nhiên cho rằng: “Đi hái anh đào cùng Vệ Lai à?!”
“Cô ấy đi công tác, chưa chắc đã dành thời gian đến vườn cây ăn quả được.”
Giác quan thứ sáu của mẹ vô cùng chuẩn, nói giữa em trai và Vệ Lai đã xảy ra vấn đề. Không phải là không dành ra được thời gian đến vườn cây ăn quả mà có thể là do Vệ Lai không có tâm trạng.
Chu Gia Diệp: “Mẹ bảo anh nói mấy câu với em, nếu như không giải quyết vấn đề yêu xa, sau này mâu thuẫn của hai đứa sẽ ngày một nhiều.”
Chu Túc Tấn: “Em đang giải quyết.”
Từ khi hai người đính hôn mẹ đã lo lắng đến vấn đề yêu xa.
Kết thúc cuộc gọi, anh lại ngồi ở trong phòng làm việc nửa tiếng nữa.
Vệ Lai thu dọn xong hành lý, gõ cửa đi vào tìm anh, hỏi anh khi nào đi ngủ.
“Em ngủ trước đi, anh còn mấy việc nữa cần xử lý.” Chu Túc Tấn mở máy tính. Chuyến bay sớm hơn cô ba tiếng, sáng sớm anh đã phải vội đến sân bay.
Ngẩng đầu nói với cô: “Sáng sớm mai anh bay về Bắc Kinh, không thể nào đưa em ra sân bay rồi.”
Vệ Lai muốn cười nhưng không cười nổi: “Không sao hết.”
Cô không hy vọng khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày một xa, lần nữa giải thích, “Là bên châu Úc tạm thời điều chỉnh thời gian đàm phán, không phải em muốn xa lánh anh.”
“Anh biết.” Chu Túc Tấn đứng dậy đi qua, ôm cô vào lòng, “Anh về Bắc Kinh cũng không phải tức giận với em, quay về là vì có việc cần xử lý. Đồng ý ở cùng em mười ngày, bây giờ mới chỉ ở cùng em được một ngày, sẽ không thiếu những ngày còn lại.”
Vệ Lai ngẩng đầu, “Sếp Chu, em vẫn luôn có bộ lọc đối với anh, bộ lọc rất dày. Vậy nên sẽ không cố ý lạnh nhạt với anh, trốn tránh anh. Nếu như thực sự không muốn gặp anh, em đã l y hôn rồi.”
Liên quan đến bộ lọc rất dày đó, Chu Túc Tấn thẳng thắn: “Là bởi vì lúc ở trong bữa tiệc của Hạ Vạn Trình anh đã thừa nhận em trước mặt mọi người sao?”
Vệ Lai gật đầu, lại nói: “Không chỉ có chuyện đó, còn có rất nhiều chuyện.” Dừng một lát, “Anh luôn xuất hiện vào lúc em buồn nhất, khó khăn nhất, chuyện gì cũng dung túng cho em, thậm chí còn chiều theo em, dùng cách của anh để thỏa mãn lòng hư vinh của em. Anh không biết anh đối với em quan trọng như thế nào đâu.”
Cô tựa trán vào lòng anh, hơi thở tràn đầy không khí mát lạnh, “Có phải trong lòng anh cũng để ý chuyện mới ban đầu em lợi dụng anh? Chỉ vì để mượn thế của anh?”
Lần đầu tiên Chu Túc Tấn nói chuyện không rõ ràng: “Khi đó em là tình huống đặc biệt, mượn thế của anh anh hiểu.”
Lúc kết hôn anh đã có chuẩn bị, nếu như cô muốn mượn thế của anh, anh nguyện ý cho cô mượn một đời.
Anh cúi đầu hôn cô, “Vẫn gọi anh là sếp Chu sao?”
Vệ Lai không nói chuyện.
Chu Túc Tấn không hôn sâu, cô không nói gì anh lại chạm vào môi cô.
Vệ Lai rung động nhất là khi được anh ôm chặt trong lòng, sau đó hôn cô từng cái một.
Anh không truy hỏi vì sao cô gọi sếp Chu không gọi chồng nữa.
…
6 giờ sáng hôm sau, sau khi Chu Túc Tấn dậy Vệ Lai cũng dậy.
Lại phải chia xa một tháng, không biết khi gặp lại có trở thành người xa lạ không.
Chu Túc Tấn đang ở trong phòng thay đồ thu dọn hành lý, anh mang theo đa số là áo sơ mi, không có một chiếc áo dày nào.
Trong lòng Vệ Lai thầm nghĩ, có lẽ là anh chuyển dần quần áo ở nhà bên này về bên Bắc Kinh.
Đợi mang hết về, trong tủ trống không, đoán là hôn nhân này chỉ còn lại hình thức.
Thấy cô nhìn hành lý của mình, Chu Túc Tấn nhạy cảm phát hiện ra cô lại nghĩ nhiều, nhưng cũng không thể nào nói thẳng với cô anh cũng đi châu Úc, không cần mang theo quần áo dày, chỉ có thể giải thích như này: “Mấy chiếc áo này anh không thường mặc, mang về đổi sang mấy cái khác, nửa đầu năm có hai ba tháng ở Giang Thành.”
Thu dọn xong hành lý anh để sang một bên, chú Diêm đã đợi anh ở tầng hầm dưới lầu.
Trước khi đi, anh nói thêm mấy câu: “Đợi dần dần giải quyết việc yêu xa, vấn đề khoảng cách giữa hai chúng ta sẽ nhỏ dần lại. Trước khi đính hôn anh đã nghĩ làm thế nào để chuyển trọng tâm công việc, có thể dành nhiều thời gian ở bên em hơn.”
Có điều cuối cùng cũng không cách nào có thể khiến cô hài lòng, một năm anh chỉ có thể ở Giang Thành sáu tháng.
Nói rồi anh ôm lấy cô.
Anh không hôn cô, sau khi ôm chỉ im lặng nhìn cô.
Vệ Lai chợt nhận ra bây giờ cô đã giữ khoảng cách với anh, không còn giống như trước đây dẫm lên chân anh hôn anh, vậy nên lúc anh ôm lấy cô, không cần cô kiễng chân lên nữa.
Cô hôn lên má anh: “Hạ cánh an toàn.”
Sau khi Chu Túc Tấn rời đi, trong nhà càng yên lặng hơn.
Cô mở nhạc, bản thân không cần đến sân bay sớm như vậy, vào phòng bếp nấu bữa sáng g i ế t thời gian. Mặc dù anh nói không tức giận nhưng có lẽ vẫn không vui, nếu không sẽ không đến nỗi sáng sớm đã đi.
Bố gọi điện thoại đến, nói muốn đưa cô ra sân bay.
Mỗi lần đi công tác, chỉ cần bố có thời gian đều sẽ đưa đón cô ra sân bay.
Vệ Hoa Thiên nói: “Hôm nay bố không đi làm, ở nhà cũng không có việc gì.”
Không cho cô cơ hội từ chối.
9 giờ sáng, bố qua đón, đưa cô ra sân bay. Đây là lần đầu tiên bố đến nhà mới của cô và Chu Túc Tấn.
Vệ Hoa Thiên nhìn phòng khách rộng rãi nhưng không có một chút mùi vị nào của tết, con gái thích hoa lan và liễu bạc, tết những năm trước đều sẽ đặc biệt dành ra nửa ngày để đi dạo chợ hoa.
Năm nay có lẽ là không có thời gian đi mua, Vệ Lai – Bách Đa mở nhiều cửa hàng như vậy, việc cần làm cũng nhiều.
Vệ Lai rót cho bố một cốc nước ấm, “Bố, bố ngồi một lát đi, con đi thay quần áo đã.”
“Không cần vội, đủ thời gian.” Vệ Hoa Thiên cầm cốc nước lên, lúc này mới chú ý đến trên bàn, một gói đồ ăn vặt cũng không có, còn sạch sẽ hơn cả khách sạn, trong phòng nhà người ta ít ra còn chuẩn bị đĩa hoa quả.
Trên đường ra sân bay, Vệ Hoa Thiên nghiêm túc nói: “Lai Lai, dù con bận công việc cũng phải nhớ chăm sóc bản thân, trước đây con còn có thời gian đọc sách, ăn đồ ăn vặt.”
Vệ Lai phản ứng nhanh: “Đồ ăn vặt con mua rồi, ở căn hộ của con. Ban ngày bọn con đều ở căn hộ của con, tiện đi mua sắm.”
“Hoa thì sao? Có mua hoa không? Sau này con không có thời gian bố đi mua cho con.”
Vệ Lai cười: “Con mua rồi, đều ở căn hộ của con, Giang Ngạn Vân Thần bình thường con không ở nên không mang sang bên này.”
Vệ Hoa Thiên luôn cảm thấy con gái và con rể yêu xa không phải chuyện dài lâu, bây giờ cảm thấy tình cảm bền chặt không có vấn đề nhưng dần dần mâu thuẫn sẽ xuất hiện.
Bởi vì hôn nhân của mình thất bại nên trước giờ ông đều không tham dự vào bất cứ quyết định nào của con gái. Nhưng vấn đề yêu xa không phải chuyện nhỏ, nên nhắc nhở thì vẫn nhắc nhở: “Con với Chu Túc Tấn định cứ ở hai nơi mãi như vậy sao?”
Vệ Lai và bố tâm sự chân thành với nhau: “Chu Túc Tấn đang chuyển trọng tâm công việc về Giang Thành, con cũng chuyển công việc sang bên Bắc Kinh. Vệ Lai – Bách Đa dự định trong năm nay sẽ mở mới thêm mười lăm cửa hàng ở bên đó, tổng cộng dự định mở ba mươi lăm cửa hàng. Ngoại trừ siêu thị, năm sau con và Công nghiệp Bách Đa sẽ hợp tác thêm các hình thức khác.”
Anh ở Giang Thành nửa năm, nửa năm còn lại cô đến bên anh.
Nghe kế hoạch của con gái, trong lòng Vệ Hoa Thiên cũng yên tâm hơn.
Bây giờ ông đã hiểu: “Bố nói khi đó sao con lại chuyển nhượng 10% cổ phần cho Triệu Liên Thân.”
Vệ Lai chỉ cười, chuyển nhượng cổ phần là chuyện bất đắc dĩ. Chuyện đã qua rồi cô không muốn nói nhiều, miễn để cho bố khỏi phải lo lắng chuyện sau đó.
Ngay từ khi hợp tác với Bách Đa cô đã lên kế hoạch chuyển một phần công việc đến bên khu vực Hoa Bắc. Vậy nên khi Triệu Liên Thân tìm đến tận cửa trước, mà khi đó anh lại không quan tâm bất cứ chuyện gì, giây phút đó cô đột nhiên cảm thấy sụp đổ.
(Khu vực Hoa Bắc: Bao gồm Hà Bắc, Sơn Tây và thành phố Bắc Kinh, Thiên Tân.)
Giống như quả bóng bị thủng, sức cùng lực kiệt.
Khoảng thời gian này trước khi đi ngủ cô đều ngồi ở bên cạnh cửa sổ trong phòng ngủ ngắm cảnh đêm, khi bình tĩnh lại sẽ trở nên lý trí hơn. Anh cũng đang chuyển trọng tâm công việc, những khó khăn trong đó trước giờ anh chưa từng nói ra.
“Hôm nào con về vậy?” Vệ Hoa Thiên hỏi con gái.
Vệ Lai hoàn hồn: “Vẫn chưa xác định, đàm phán ở bên châu Úc xong liền bay thẳng sang châu Âu ạ.”
Đang nói chuyện thì mẹ gọi điện thoại đến, hỏi cô khoảng mấy giờ xuất phát.
“Con đang trên đường rồi.”
“Sớm vậy sao?”
“Vâng, sợ bị tắc đường ạ.”
Trình Mẫn Chi biết là chồng cũ đưa con gái ra sân bay, dặn dò vài câu liền cúp máy.
“Lai Lai, có phải Hạ Vạn Trình đang theo đuổi mẹ con không?”
Vệ Lai cầm điện thoại trong tay nghịch, đột nhiên quay mặt sang: “Bố biết rồi sao?”
“Ừ.”
Vệ Hoa Thiên kể lại chuyện hôm qua mình nhìn thấy ở bãi đỗ xe khi qua đưa quà cho con gái.
Vệ Lai gật đầu, “Chủ tịch Hạ vẫn luôn đối xử tốt với mẹ con, năm nay cùng nhau đón giao thừa.”
“Tốt lắm.”
Vệ Lai không biết nên nói gì.
Trong khoang xe im lặng.
Một lát sau, Vệ Hoa Thiên dặn dò con gái: “Ông bà nội con vẫn nhớ, luôn nhắc đến mẹ con, nói mấy ngày lễ tết mẹ con đều trải qua một mình. Lần sau con đến nhà ông bà nội nhớ nói với họ một tiếng.”
“Vâng ạ.”
Sau đó cô và bố không ai nhắc đến mẹ, cũng không nói gì nữa.
Trước khi tạm biệt, Vệ Hoa Thiên ôm con gái.
Đoạn hôn nhân trước, ông xấu hổ khi đối mặt với Trình Mẫn Chi, xấu hổ khi đối mặt với con gái.
Nhìn bố rời đi, Vệ Lai đi vào khu vực nghỉ ngơi đợi Dư Hữu Niên và trợ lý cùng nhau làm thủ tục ký gửi hành lý.
Thời gian này vẫn luôn không có thời gian, cũng chẳng có tâm tư xem tin nhắn trong nhóm chị em plastic, cô cài đặt chế độ không làm phiền, bọn họ @cô, cô cũng không chú ý đến.
Câu nhiều nhất chính là:【Bé cưng, cậu đâu rồi?】
Một lát sau bọn họ lại tám chuyện.
Kiều Tư Điền:【Chồng tớ cõng tớ cả một ngày, nói vai anh ấy sắp g ã y rồi. Năm nay chọn được vườn cây ăn quả nhà này ngon lắm, cậu muốn ăn thì tớ hái một hộp gửi cho cậy.】
Ân Lạc:【Bầu trời sao bên này tớ chụp nhiều quá không còn cảm giác mới mẻ nữa. Ngày kia bọn tớ lại đến trạm tiếp theo, cậu gửi tới tớ cũng không nhận được, gửi cho bé cưng một hộp đi, cậu ấy thích ăn nhất.】
Kiều Tư Điền:【Cậu ấy biến mất cả tết rồi.】
Vệ Lai ngoi lên:【Muốn gửi gì cho tớ vậy?】
Cô không lội lên trên nữa, hỏi thẳng luôn.
Kiều Tư Điền:【Cậu đi đâu đấy! Tin nhắn cũng không trả lời!】
Ân Lạc:【Mau trả lời, có phải là bận cùng sếp Chu nhà cậu tạo người không?】Còn gửi kèm biểu cảm (không đơn giản).
Vệ Lai: “…..”
【Ngày nào cũng phải đi kiểm tra cửa hàng, bên Bách Đa có nhân viên cấp cao qua thăm, mệt đến nỗi không có thời gian xem điện thoại】
Kiều Tư Điền hóng chuyện:【Sếp Chu nhà cậu không đến Giang Thành sao? Không phải năm ngoái mùng một vội đến ở cùng cậu à?】
Vệ Lai:【Đêm nay giao thừa đã đến rồi, ăn cơm tất niên cùng tớ.】
Lại bị cô khoe mẽ.
Kiều Tư Điền:【Năm nào cậu cũng không đến nhà anh ấy đón tết, người nhà anh ấy không tức giận sao?】
Vệ Lai không rõ, cũng không hỏi kỹ, 【Trước khi kết hôn anh ấy đã đồng ý với tới, sẽ không để xảy ra chuyện mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, tất cả chuyện bên nhà anh ấy đều do anh ấy xử lý.】
Kiều Tư Điền quyết định kiềm chế cái tính tò mò của mình lại, hỏi một câu là bị khoe ân ái một lần.
Cô ấy chuyển chủ đề:【Tớ đang ở vườn cây anh đào, gửi cho cậu một hộp nhé? Đều là tự tớ hái đấy.】
Vệ Lai chụp ảnh màn hình chuyến bay gửi cho cô ấy:【Đợi nhận được cũng hỏng gần hết rồi. Bây giờ cậu ở đâu, tớ ở bên châu Úc khoảng một tuần, qua đó tìm cậu.】
Ân Lạc tạm thời quyết định đổi trạm đến tiếp theo là châu Úc, mấy ngày nay trượt tuyết, chụp ảnh bầu trời, sắp bị đông cứng rồi, vẫn là đi hái anh đào ăn thoải mái hơn.
【Sếp Chu nhà cậu đi nghỉ dưỡng cùng cậu sao?】
Vệ Lai:【Anh ấy không đi, tớ đi công tác.】
Rõ ràng trên điện thoại có thời gian nhưng cô lại cúi đầu nhìn đồng hồ. Thời gian này có lẽ là anh đã đến Bắc Kinh từ lâu rồi, nhưng sau khi hạ cánh cũng không gửi tin nhắn cho cô.
Lại nhìn mặt đồng hồ thêm mấy giây nữa, dải ngân hà nhìn ban ngày không có cảm giác như ban đêm.
“Vệ Lai?”
Một giọng nói không quá quen cũng không quá xa lạ, Vệ Lai đột nhiên ngẩng đầu, “Lâu rồi không gặp, chúc mừng năm mới.”
Lục An đặt túi lên giữa ghế trống, ngồi cách cô một ghế, “Vừa rồi còn tưởng là tôi nhìn nhầm, cô đây là định đi?”
Anh ta không dám đoán linh tinh.
“Công tác, đang đợi đồng nghiệp qua đây.” Vệ Lai trả lời một câu trong nhóm, cất điện thoại hỏi, “Anh thì sao?”
Lục An cười nói: “Giống cô, số khổ thế đấy.” Anh ta đi London công tác, dự án bên đó có vấn đề cần xử lý.
Mấy ngày nay không liên lạc với Chu Túc Tấn, không rõ trạng thái của hai vợ chồng gần đây, vậy nên không nhắc đến Chu Túc Tấn.
“Đón tết không ở cùng Triệu Nhất Hàm sao?”
Vệ Lai: “Trước tết có cùng nhau ăn một bữa cơm.”
Lục An gật đầu, nói: “Đã rất lâu rồi,” Nói rồi anh ta lại suy nghĩ, “phải sắp đến một năm rồi không nhìn thấy cô ấy, cô ấy vẫn ở công ty cũ sao?”
“Ừ, tốt nghiệp xong làm ở đó cũng không đổi.”
“Tình cảm với anh rể cô vẫn như cũ chứ?”
“Tình cảm của hai người vẫn luôn rất tốt.” Anh rể là một người chồng mẫu mực, rất quan tâm đến chị gái.
“Vậy thì tốt.”
Vệ Lai cảm giác có gì đó không đúng, nhìn anh ta.
Lục An bị cô nhìn liền chột dạ, cười nói: “Ánh mắt này của cô giống hệt Chu Túc Tấn.”
Vệ Lai cũng cười: “Anh đang chuyển chủ đề đấy à.”
“Có muốn uống nước không?” Cô lấy một lon soda từ trong túi ra đưa cho anh ta.
Lục An nhận lấy nước, “Cảm ơn.”
Bí mật này, hai người không ai nhắc đến nữa.
Không nói đến Triệu Nhất Hàm, cũng không nhắc đến vì sao anh ta lại đón tết ở Giang Thành, nói đến phiếu giảm giá trong dịp tết này của Siêu thị Vệ Lai.
Chuyến bay của Lục An sớm hơn cô, nói chưa đến hai mươi phút anh ta liền đi xếp hàng vào cửa an ninh.
Vệ Lai nhìn bóng lưng có hơi cô đơn của anh ta, cảm xúc bùi ngùi.
Lại đợi thêm một lúc nữa, Dư Hữu Niên và trợ lý cũng lần lượt đến.
Từ lúc qua cửa kiểm tra an ninh đến lúc lên máy bay, dường như trợ lý vô cùng vui vẻ.
“Có chuyện gì vui sao?” Vệ Lai cười hỏi.
Trợ lý: “… Chỉ là nghĩ đến việc ở nước ngoài một tháng, đi qua mấy nước liền cảm thấy vô cùng hưng phấn.”
Vệ Lai không nghi ngờ, “Tôi ngủ một lát.”
Cô nâng vách ngăn ở giữa lên, đeo bịt mắt.
Trước mắt hiện ra rất nhiều cảnh tượng, lần đầu tiên cô và Chu Túc Tấn nhìn nhau ở trên bữa tiệc của Hạ Vạn Trình, anh bảo cô đến ngồi bên cạnh anh.
Lần đầu tiên cô nắm lấy áo anh, làm nũng với anh.
Mùng một năm ngoái anh xuất hiện ở cửa hàng Giang Ngạn Vân Thần, dành bất ngờ cho cô.
Mí mắt ngày một nặng, trước khi ngủ chỉ nhớ Kiều Tư Điền nói muốn đến sân bay đón cô.
Máy bay hạ cánh xuống Melbourne lúc 9 giờ 30 sáng địa phương, Kiều Tư Điền chậm rãi đi bộ đến sảnh chờ.
Lấy hành lý ra cửa hải quan, Vệ Lai cần chờ một lúc nữa.
【Bé cưng, tớ đến rồi.】Cô ấy tự chụp một bức ảnh gửi cho Vệ Lai,【Hôm nay tớ mặc váy này, đừng nhận nhầm người đấy.】
Sau khi gửi tin nhắn xong, chéo trước mặt tư thế cao ngạo, ngay thẳng của người đàn ông đập thẳng vào mắt cô ấy. Kiều Tư Điền đi lên phía trước mấy bước, xác định là mình không nhìn nhầm, bóng lưng và khí thế đó không có người thứ hai.
“Sếp Chu?”
Chu Túc Tấn hơi dừng lại, khả năng gặp được nhau ở sân bay nước ngoài là vô cùng mong manh.
Anh gật đầu, hỏi: “Đến đón Vệ Lai sao?”
Kiều Tư Điền cười: “Đúng vậy, đến đón Vệ Lai bé cưng nhà chúng tôi.”
Xem ra là đặc biệt dành bất ngờ cho Vệ Lai.
Cô ấy sẽ không làm bóng đèn đâu, “Sếp Chu, tôi về trước đây, có thời gian cùng nhau ăn cơm.”
Chu Túc Tấn nói: “Lát nữa vẫn cần làm phiền cô đưa Vệ Lai đến khách sạn, tôi còn có chuyện khác.”
Lần thứ hai Kiều Tư Điền tiếp xúc với anh, cảm giác mọi chuyện anh làm đều vô cùng chu toàn. Rõ ràng là cố ý đến tạo bất ngờ cho Vệ Lai, làm sao có thể còn có chuyện khác được, chỉ là không muốn để cô ấy đi không công một chuyến.
Cô ấy nửa thật nửa đùa: “Chuyện gì quan trọng cũng không quan trọng bằng bé cưng Vệ Lai nhà chúng tôi, có chuyện thì anh lùi lại đi. Tôi về đây, qua hai ngày nữa đến tìm hai người chơi.”
Vẫy vẫy tay, không đợi Chu Túc Tấn nói cô ấy đã đi mất.
【Bé cưng, còn bao lâu nữa cậu mới ra vậy?】
【Sắp rồi.】
【Có một bất ngờ lớn, vô cùng vô cùng đặc biệt đang đợi cậu.】
Vệ Lai cũng mong đợi, chuyện có thể khiến Kiều Tư Điền nói là bất ngờ không nhiều.
Mười lăm phút trôi qua từng giây một.
Chu Túc Tấn cứ nhìn vào lối ra mãi cho đến khi bóng dáng đó xuất hiện.
Bốn mắt nhìn nhau, Vệ Lai đột nhiên thở dốc, nhìn anh, sống mũi cô chua xót. Tất cả những tủi thân trước đó đều bị nỗi nhớ chiếm giữ, âm thanh ồn ào xung quanh biến mất một cách kỳ lạ, cô cũng không nhìn thấy người qua đường đi bên cạnh anh.
Trợ lý lắc cánh tay cô: “Sếp Vệ?”
Vệ Lai đẩy hành lý về phía trợ lý, lao về phía Chu Túc Tấn.
Chu Túc Tấn bước lên mấy bước để đỡ lấy cô, dang rộng hai tay ôm cô vào lòng.
Cô kiễng chân, vòng tay ôm cổ anh, vùi mặt vào cổ anh.