Chương 62: Sao anh lại không để ý đến tâm trạng của em chứ.
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Vệ Lai rút ngón tay ra khỏi lòng bàn tay anh, không trả lời.
Chu Túc Tấn buông tay cô ra, đứng dậy đi tắt đèn.
Căn nhà bỗng chốc tối om, không nhìn thấy thứ gì, ngoại trừ ánh sáng yếu ớt trên cổ tay cô.
Trên mặt số, màn đêm xanh đậm điểm xuyết những ngôi sao.
Hiệu ứng ánh sáng lấp lánh có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Vệ Lai đắm chìm trong dải ngân hà tươi đẹp rực rỡ, hóa ra bầu trời đầy sao lại đẹp như vậy.
Chỉ là không kéo dài được bao lâu, dần dần, dải ngân hà không còn sáng bằng lúc đèn mới tắt.
Chu Túc Tấn ngồi lại bên cạnh cô, mở rèm phòng khách bằng điều khiển từ xa, không mở đèn nữa.
Vệ Lai ngồi khoanh chân trên ghế, lần trước tặng cô sao và mặt trăng, lần này là dải ngân hà.
“Anh đi London để mua đồng hồ cho em sao?” Trong đêm tối, cô chỉ có thể dựa vào ánh sáng bên ngoài mới miễn cưỡng nhìn rõ được đường nét sắc nhọn góc nghiêng của anh.
“Đồng hồ là định chế anh tiện qua đó lấy, còn có chuyện khác.” Còn là chuyện gì, Chu Túc Tấn không nói.
Vệ Lai nhìn vào mắt anh, dù sao trong nhà cũng tối không nhìn thấy gì, nên cứ nhìn anh như vậy.
Chu Túc Tấn cảm giác cô có lời muốn nói, “Muốn nói gì với anh sao?”
Cô không muốn l y hôn hoặc cũng không muốn tiếp tục củng cố đoạn hôn nhân này nữa, vậy nên có một số chuyện vẫn nên giải thích rõ với anh: “Không phải là em cố ý lạnh nhạt với anh, lý do vừa rồi em cũng đã nói rồi.”
Không biết làm thế nào để thích anh nữa.
“Hôm nay đột nhiên Triệu Liên Thân qua đây, không phải là chuyện em có thể khống chế được. Dù sao anh ta cũng là cổ đông lớn nhất của công ty, bất kể có như thế nào em đều phải tiếp đón anh ta.”
Chu Túc Tấn ôm cô vào lòng, “Nếu như anh để ý thì đã không có hợp tác của bọn em rồi.”
Vệ Lai ngơ ngác nói: “Đón tết nên hồ đồ rồi, quên mất anh không quan tâm chuyện này.”
Chu Túc Tấn cúi đầu, tìm môi cô hôn cô.
Từ đầu đến cuối cô vẫn để ý đến chuyện anh không quan tâm đến sự hợp tác của Siêu thị Vệ Lai và Công nghiệp Bách Đa, đến bây giờ vẫn không thoải mái.
“Lúc hai công ty vừa mới ký hợp đồng Lục An đã nói với anh quan hệ của Triệu Liên Thân với Bách Đa.”
Vệ Lai hơi hé miệng, nhưng không còn sức lực chất vấn nữa.
Vốn dĩ Chu Túc Tấn không muốn nói nhiều, nếu như không giải thích mấy câu chuyện này sẽ trở thành cái dằm trong lòng cô.
“Em hợp tác với Bách Đa, rủi ro lớn nhất chính là anh. Anh hiểu Triệu Liên Thân, chỉ cần anh không chỉnh đốn Bách Đa, nhẫn nhịn sự khiêu khích của cậu ta, mười bảy cửa hàng của em sẽ không chịu liên lụy. Hợp tác giữa em và Bách Đa cũng sẽ tiếp tục diễn ra suôn sẻ.”
Đương nhiên cũng có lúc không nhịn được Triệu Liên Thân, xe thương vụ lần đó không nhẫn nhịn được, trực tiếp trả xe về.
Triệu Liên Thân thích gây rắc rối cho anh, sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào. Bây giờ đúng như dự đoán, sau này Triệu Liên Thân sẽ lấy cớ công việc, không kiêng nể gì mà khiêu khích anh.
Chuyện duy nhất anh có thể làm chính là mặc kệ, không phải là anh muốn thỏa hiệp với Triệu Liên Thân mà là đang thỏa hiệp với chính mình.
Đeo lại đồng hồ, lúc thu mua và sáp nhập công ty của Chương Nham Tân hạ thủ lưu tình, kiên nhẫn với Triệu Liên Thân, đều là anh đang thỏa hiệp với chính mình.
“Cho dù hợp tác giữa em và Bách Đa giữa đường phát sinh chuyện ngoài ý muốn, Triệu Liên Thân ra bài không theo lẽ thường. Cổ phần em nắm giữ ở Khôn Thần, có thể giảm lượng nắm giữ vài triệu cổ phiếu, đủ để em ứng phó với bất cứ rủi ro nào.”
Chu Túc Tấn dừng mấy giây, ôm chặt cô hơn.
“Sao anh lại không để ý đến tâm trạng của em được chứ.”
Vệ Lai ở trong lòng anh không nói gì, bây giờ trong lòng phức tạp.
“Bỏ qua ý kiến của anh về Triệu Liên Thân, các ngành mà cậu ta tham gia sâu rộng phù hợp với nguồn lực mà em muốn củng cố cho siêu thị. Giá trị sử dụng của Bách Đa rất lớn, phụ thuộc vào cách em dùng như thế nào. Em muốn siêu thị lọt vào top 10 toàn quốc, nguồn lực của Triệu Liên Thân có thể giúp em.”
Đột nhiên Vệ Lai nhìn anh, trước giờ cô chưa từng nói với bất cứ ai bao gồm mẹ rằng cô muốn siêu thị lọt vào top 10. Bởi vì cảm giác nói ra rất không biết tự lượng sức mình, nói ra sẽ xấu hổ.
Phòng khách ấm dần lên, Chu Túc Tấn tháo khăn quàng trên cổ xuống giúp cô, cúi đầu hôn một cái xuống cổ cô, không dùng sức.
“Sáng mai em có muốn dậy sớm đi ngắm tuyết không? Nếu như muốn anh gọi em.”
Vệ Lai hỏi: “Xem ở đâu?”
“Bên hồ.”
“Muốn đi.”
Chu Túc Tấn mở đèn, bảo cô đi tắm rồi đi ngủ sớm, bây giờ anh vẫn chênh lệch múi giờ chưa buồn ngủ.
Anh không nhắc đến tin nhắn kia nữa.
Cô cũng không truy hỏi đến cùng nữa, trong tin nhắn có một số nội dung cô vẫn chưa tiêu hóa hết.
Trước khi đi tắm Vệ Lai đến phòng thay đồ tìm quần áo phù hợp để sáng mai ra ngoài, bên hồ lạnh âm sáu đến bảy độ, mặc áo khoác măng tô sẽ bị đông cứng. Trong tủ chỉ có một chiếc áo phao, không còn sự lựa chọn nào khác.
Áo phao màu trắng phối với áo len cao cổ màu nâu sẫm, phối xong cô cầm váy đi tắm.
Mãi đến lúc tắm xong Chu Túc Tấn vẫn không vào phòng ngủ chính.
Ngâm bồn nên miệng khô khốc, vốn dĩ muốn gọi anh nhờ anh rót nước hộ, chữ “Chu” đến bên miệng lại không gọi ra được, cô tự mình cầm cốc đến phòng bếp.
Đèn ở phòng khách một nửa đã tắt, chỉ để lại một nửa, Chu Túc Tấn dựa vào sô pha, đang đọc sách của cô.
“Anh vẫn không ngủ sao?” Cô chủ động hỏi anh.
Chu Túc Tấn quay đầu: “Vẫn chưa buồn ngủ, em ngủ trước đi.”
“Đừng thức muộn quá.” Vệ Lai cầm cốc quay lại phòng ngủ.
Thật ra cô cũng không buồn ngủ, cô quấn chăn lên ngồi ở ghế sô pha bên cạnh cửa sổ phòng ngủ. Kéo rèm nhìn ra ngoài cửa sổ, tầng gác quá cao nên rất khó cảm nhận được vẻ đẹp của tuyết rơi.
Tắt hết đèn trong phòng ngủ, không cảm nhận được gì nhưng vẫn nhìn ra bên ngoài cửa sổ sát đất.
Gần 1 giờ Vệ Lai mới lên giường đi ngủ, không biết mấy giờ Chu Túc Tấn vào phòng ngủ.
Lúc chìm vào giấc ngủ mơ hồ, cô được kéo vào một vòng tay rắn chắc và ấm áp.
6 giờ sáng hôm sau, trời vẫn chưa sáng Chu Túc Tấn gọi cô dậy.
“Có dậy không nào? Muộn hơn chút nữa tuyết bên kia sẽ tan mất.”
Vệ Lai còn đang ngái ngủ, Chu Túc Tấn đã mặc xong quần áo, nghiêng người chống một tay bên người cô, giống như trước đây mỗi lần gọi cô dậy lúc sáng sớm.
Trước kia cô sẽ giơ tay vòng lấy cổ anh, lại làm nũng ngủ thêm mấy phút.
Hai tay cô đều ở bên ngoài, Chu Túc Tấn nắm lấy một tay nói: “Em ngủ thêm mười phút nữa đi.” Mười ngón tay đan vào nhau, đặt tay cô xuống dưới chăn.
Lúc này Vệ Lai vô cùng tỉnh táo, lấy đâu ra buồn ngủ.
“Tuyết ngừng chưa vậy?”
Chu Túc Tấn nói: “Có lẽ ngừng rồi.”
Vệ Lai ngồi dậy, phát hiện mình ngủ ở bên của anh, gối cũng là gối của anh.
Tối qua đã chọn xong quần áo, rửa mặt xong trực tiếp thay vào.
Áo len của cô dường như đều cùng một màu, kiểu dáng cũng giống nhau, có đôi lúc rất khó phân biệt.
Chu Túc Tấn nhìn chiếc áo len màu nâu sẫm trên người cô mấy lần, đưa cho cô một cốc nước ấm.
Vệ Lai cúi đầu nhìn người mình: “Mặc ngược rồi sao?”
Chu Túc Tấn nói: “Không phải.”
“Em mặc áo dày vào, hôm nay lạnh.” Anh chuyển chủ đề.
“Ừ, em định mặc áo phao.” Vệ Lai câu được câu không nói chuyện với anh.
Vốn dĩ anh ít nói, ngoại trừ việc không còn dính lấy anh nữa, mọi thứ giữa hai người trông vẫn giống như năm ngoái.
Hồ cách Giang Ngạn Vân Thần rất gần, lái xe năm phút là đến.
Đến sớm, xung quanh không có ai.
Tuyết vẫn chưa ngừng, rơi lả tả.
Đỗ xe xong, Vệ Lai đeo găng tay vào.
Chu Túc Tấn nắm tay dẫn cô đến bên hồ, anh không đeo găng tay, Vệ Lai rút tay lại, không cho anh nắm, “Lạnh lắm, anh để vào trong túi đi.”
Trong khung cảnh yên tĩnh chỉ có tiếng bước chân “lộp cộp lộp cộp” để lại bốn dấu chân.
Tuyết rơi dày đặc làm cong cành thông và ngọn liễu.
Gần mặt bờ hồ có một lớp băng mỏng, gian đình ở giữa hồ được bao phủ bởi một lớp tuyết mềm, nhìn từ xa đẹp như tranh vẽ.
Đứng bên mặt hồ, trước mặt là một không gian trắng bao la, được phủ thêm một lớp hồng và ngọc bích, bản thân giống như lạc vào thế giới băng tuyết ở phương bắc.
Vệ Lai cởi găng tay, lấy điện thoại ra muốn chụp ảnh.
Gió lạnh thấu xương, cảm giác một giây sau ngón tay có thể bị đông lạnh.
Còn chưa mở camera ra, điện thoại đã bị Chu Túc Tấn lấy mất: “Để anh chụp cho.”
Vệ Lai vội đi găng tay vào, nghiêng người đứng bên cạnh anh, nhìn góc cảnh anh lấy ở trong điện thoại, “Nghiêng về bên trái một chút, em muốn lấy ảnh làm hình nền.”
Mỗi góc Chu Túc Tấn đều chụp không ít, về để cô tự mình chọn.
Cất điện thoại, tay sắp mất cảm giác.
Vệ Lai lại rút tay ra khỏi găng tay, “Sếp Chu, em ủ cho anh.”
Hai tay của cô vòng ủ lấy tay trái của anh, chiếc nhẫn trên ngón áp út vô cùng lạnh.
“Không cần ủ.” Chu Túc Tấn ôm cô vào trong lòng.
Nếu như không có mâu thuẫn lần này, dưới trời tuyết như thế này cô sẽ trốn vào trong lòng anh sưởi ấm, bảo anh ôm cô thêm một lúc.
Hơn 7 giờ một chút, bên hồ lần lượt có người đến chụp ảnh.
Trời lạnh, hai người đi bộ vào trong xe.
Vệ Lai lại lưu lại một dấu chân ở trên tuyết, nghiêng mặt nói với Chu Túc Tấn: “Trước đây em có lưu lại dấu chân ở sân sau biệt thự, anh có nhìn thấy không?”
“Nhìn thấy rồi.” Chu Túc Tấn nói, “Lưu lại bốn bước.”
Mặt của Vệ Lai gần như bị khăn quàng cổ che mất, cô khẽ cắn môi dưới ở dưới khăn. Không ngờ anh còn đếm, tưởng rằng anh sẽ cảm thấy cô rất nhàm chán.
Về đến nhà, ăn sáng xong vẫn chưa đến 8 giờ, hai cuốn sách trong nhà sắp bị n g hi ền n á t. Một ngày dài sắp tới không biết làm thế nào để g i ế t thời gian, không có dự định gì.
Cô đứng trong phòng khách nhìn ra mặt hồ xa xăm, đó là một cảnh tình ý nhưng lại không thể thấy tận mắt sờ tận tay.
Đằng sau có tiếng bước chân, Vệ Lai quay người lại, Chu Túc Tấn cúi người lấy chìa khóa xe ở trên bàn.
“Anh muốn ra ngoài sao?” Cô hỏi.
Chu Túc Tấn nói: “Về căn hộ của em, trong nhà vẫn không có người, lan hồ điệp dễ bị đông lạnh.”
Tiếng cảm ơn đó bị mắc trong cổ họng.
Trên đường về căn hộ, cô tìm chuyện để nói: “Sếp Chu….”
Lời muốn nói còn chưa nói hết đã bị Chu Túc Tấn ngắt lời: “Sao không gọi là chồng nữa?”
Anh hỏi trực tiếp như vậy cô không biết phải trả lời như thế nào.
Đường bị đóng băng và trơn trượt, Chu Túc Tấn tập trung nhìn đường, không nhìn cô.
Vệ Lai không thể giải thích, chỉ đành im lặng.
Câu hỏi này mãi đến khi về căn hộ cũng không tránh khỏi, Vệ Lai thay quần áo ngủ, định chợp mắt một lát, “Anh có thể dùng máy tính của em tăng ca, em buồn ngủ quá, đi ngủ hai tiếng.”
Chu Túc Tấn cởi áo khoác ngoài, đi tới gần cô bế cô lên, hỏi cô phải làm sao mới đồng ý gọi.
Vệ Lai nắm lấy vai anh, không khống chế được nhịp tim của mình.
Chu Túc Tấn cúi đầu hôn cô, đợi cô nói chuyện.
Vệ Lai vẫn im lặng như cũ.
Anh tiến quân thần tốc, hôn thật sâu.
Mãi khi nụ hôn kết thúc cũng không đợi được đáp án.
Chu Túc Tấn đặt cô lên giường, “Không cần cài báo thức, em ngủ thêm vào, anh ở phòng khách.”
Vệ Lai nằm xuống, đắp chăn, hai tay của anh chống bên người cô, không có ý muốn đi.
Ngay cả khi kéo rèm lại, ban ngày vẫn có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt nhau.
Cô nhìn anh, không biết phải nói gì.
Chu Túc Tấn phá vỡ im lặng: “Lỗi lầm anh gây ra không thể tha thứ cho anh sao?”
Hơi thở của Vệ Lai hơi dừng lại, trái tim phập phồng dưới chăn.
Khí chất của anh vẫn mạnh mẽ như mọi khi, ánh mắt vẫn luôn bình tĩnh nhưng lại dịu dàng hơn.
“Anh không làm sai. Là em tham lam, cái gì cũng muốn.”
Chu Túc Tấn một tay chống lên giường, tay còn lại vòng qua gáy cô, ôm cô, “Có. Đã đồng ý với em không để em chịu tủi thân nhưng lại không làm được.”
Sau đó lại nhìn cô nói: “Em có thể yêu cầu bất cứ điều gì. Không phải anh đã từng nói với em, em không thể thăm dò được giới hạn của anh sao.”
Vệ Lai cụp mắt, không nhìn anh nữa.
Chu Túc Tấn hôn môi cô: “Ngủ đi.”
Anh đặt cô xuống, đóng cửa ra phòng khách.
Trong phòng ngủ yên tĩnh lại, cơn buồn ngủ cũng dần biến mất, Vệ Lai trằn trọc hơn một tiếng mới ngủ được.
Mơ một giấc mơ hỗn loạn, mơ lúc bố mẹ còn ở bên nhau, kỳ nghỉ đông lúc học đại học, bố mẹ đến đón cô về nhà ăn tết. Cô mặc áo phao màu trắng, mẹ nói kiểu dáng của chiếc áo này đẹp.
Cô đột nhiên nhớ ra, chiếc áo phao này là Chu Túc Tấn mua cho cô.
Buổi sáng mặc đi ngắm cảnh tuyết ở bên hồ.
Nhưng lúc học đại học cô vẫn chưa quen Chu Túc Tấn.
Nhận thức được rằng mình đang nằm mơ nhưng cô không muốn tỉnh dậy.
Điện thoại vẫn luôn rung, bị điện thoại của đồng nghiệp làm ồn tỉnh.
Mười bảy năm rồi, đây là lần đầu tiên cô mơ đến khung cảnh bố mẹ ở bên nhau.
Tối hôm đó, bố gọi điện cho cô. Bọn họ tối nay đã đi du lịch về, mang quà về cho cô, hỏi cô ngày mai ở nhà hay ở công ty.
Vệ Lai: “Ngày mai con đến công ty một chuyến. Đợi có thời gian con đến văn phòng của bố.”
Vệ Hoa Thiên: “Bố mang qua cho con.”
Sáng hôm mùng năm, cô đến công ty họp.
Cần phải đến châu Úc để bàn bạc trước thời gian mua sắm ở bên nước ngoài, trước đó đã hẹn với mấy nền tảng.Có một công ty thông báo với bọn họ, lịch trình của ông chủ có thay đổi, hỏi xem bọn họ có thể đến trước ba ngày không. Nếu như không kịp, cũng có thể lùi lại mười ngày làm việc.
Sớm còn hơn muộn, đương nhiên sẽ đến trước.
Vệ Lai bảo trợ lý đổi vé máy bay, chiều mai bay qua dó.
Trần Kỳ không có thời gian đi cùng, Dư Hữu Niên có kinh nghiệm mua sắm ở nước ngoài có liên quan, “Tôi đi cùng với sếp Vệ.”
Cộng thêm trợ lý, tổng cộng có ba người.
Lúc Dư Hữu Niên bắt đầu làm việc ở siêu thị, Vệ Lai mới mười tuổi, coi như là nhìn cô trưởng thành, quan tâm đến chuyện riêng của cô: “Hôm đó chúng ta tổ chức teambuilding, sếp Chu không để ý chứ?”
Đến ông ấy còn cảm nhận được Triệu Liên Thân cố ý gây rắc rối cho Chu Túc Tấn, ăn bánh sủi cảo không là được rồi, nhất quyết còn phải thêm câu Vệ Lai nấu cho tôi.
Vệ Lai cười: “Hai bọn họ đấu nhau bao nhiêu năm nay, không có chuyện không để ý, quen là được.”
Dư Hữu Niên: “Vậy thì tốt, năm mới đừng để hai đứa xảy ra mâu thuẫn.”
“Sếp Trình bao giờ về thế?”
“Về rồi ạ, có thể chiều mới đến công ty.”
Vệ Lai tưởng rằng mẹ sẽ ở nhà nghỉ ngơi.
Vốn dĩ Trình Mẫn Chi cũng định ở nhà nửa ngày để điều chỉnh, nhưng bởi vì Hạ Vạn Trình ở nhà nên không tiện, vậy nên lấy cớ đến công ty tăng ca.
Hạ Vạn Trình bay cùng bà từ Hải Thành đến Giang Thành, lại lái xe đưa bà về nhà.
Ông không nói nhiều, cả thời gian tết gần như đều ở bên bà một bước không rời, chuyện gì cũng đích thân sắp xếp thỏa đáng cho bà.
Xe dừng ở bãi đỗ xe siêu thị, Trình Mẫn Chi tháo dây an toàn, trong xe im lặng đến mức nghe thấy được tiếng dây an toàn cọ xát vào quần áo.
Bà quay mặt, mỉm cười nói: “Làm phiền chủ tịch Hạ rồi.”
Hạ Vạn Trình nhìn bà: “Bà có thể làm phiền mãi như này.”
Trình Mẫn Chi: “….”
Đến tuổi này rồi, đối diện với câu nói yêu thương như vậy bà không nói lên lời.
Hạ Vạn Trình xuống xe, đi vòng qua bên bà mở cửa xe cho bà.
Lúc này Trình Mẫn Chi mới hoàn hồn, vội vàng nhấc chân lên.
Rất nhanh đã bình tĩnh trở lại: “Ông lái xe chậm thôi.”
Hạ Vạn Trình gật đầu, hôm nay ông không định về Tô Thành, “Bà đi lên đi.”
Cách đó mấy mét có một chiếc xe, điện thoại reo, Vệ Hoa Thiên ấn sang im lặng.
Con gái gọi điện cho ông, có lẽ là hỏi xem ông đến chưa.
Ông không ngờ trùng hợp đến mức gặp vợ trước cũng đến công ty, Hạ Vạn Trình còn đích thân lái xe đưa đến, lại đích thân xuống mở cửa xe. Đây là hành động của người đàn ông có ý với người phụ nữ, quan hệ hợp tác sẽ không được hưởng lợi khi người giàu nhất Tô Thành làm tài xế.
Mười bảy năm trước, ngày nào ông cũng đợi ở đây đưa đón bà.
Khi đó bọn họ đều còn rất trẻ.
Giờ đây chỉ còn những mảnh ký ức vụn vặt.
Tin nhắn của con gái gửi đến:【Bố, bố đến thì gọi điện cho con.】
Vệ Hoa Thiên không nghe được tiếng rung, Trình Mẫn Chi đã đi lên lầu, xe của Hạ Vạn Trình cũng rời đi, ông nhìn vào khoảng không trống trải ngẩn ngơ.
Hoàn hồn lại là hai mươi phút sau.
Ông muốn gọi điện cho con gái, hắng giọng xong lại đổi sang trả lời tin nhắn:【Bố đang ở cổng siêu thị.】
Vệ Lai có hai văn phòng, bây giờ đang ở bên Vệ Lai – Bách Đa, đi qua mất bốn năm phút.
【Bố, bố đợi con mấy phút, con xuống bây giờ đây.】
Vệ Hoa Thiên dùng mấy phút này để bình ổn lại tâm trạng, con gái kéo cửa xe, ông cười: “Vệ Lai – Bách Đa làm ăn như thế nào?”
“Vẫn ổn, không lỗ ạ.”
“Rất tốt, dù sao cũng vừa mở chưa được bao lâu.”
Vệ Hoa Thiên lấy quà ở ghế sau đưa cho con gái, hỏi con gái mấy ngày nay đang bận chuyện gì, có cùng Chu Túc Tấn đi du lịch ngắn ngày không.
“Không ạ, con chỉ nghỉ ngày hôm qua, mấy ngày nay đều bận.”
Vệ Lai mở túi xách ra xem, đầy một túi quà, có bảy tám món.
Vệ Hoa Thiên nắm chặt vô lăng, muốn hỏi con gái, mẹ con và Hạ Vạn Trình có phải ở bên nhau rồi không, lời nói đến miệng lại không hỏi ra được.
“Ngày mai con với Túc Tấn qua chỗ bố ăn cơm nhé?”
“Ngày mai không được, con đi công tác rồi.”
Chuyến bay hơn 3 giờ chiều, buổi trưa phải đến sân bay, căn bản không kịp.
Buổi tối về nhà, Vệ Lai lấy hành lý ra, quay mặt nói với Chu Túc Tấn ngày mai mình phải đi công tác.
Kỳ nghỉ này, chỉ có một ngày cô không đi làm, ngày đó ngủ bù hết cả một buổi sáng. Chu Túc Tấn nhìn cô: “Em đi bao lâu?”
Vệ Lai im lặng mấy giây: “Phải ở ngoài khoảng hơn một tháng.” Cô giải thích thêm, “Không phải muốn tránh anh.”
Chu Túc Tấn hỏi: “Chuyến bay lúc mấy giờ?”
“Hơn 3 giờ.”
Chu Túc Tấn gật đầu, hủy chỗ đã đặt trước ở nhà hàng ven sông vào trưa mai.
Chia sẻ chút haaa, hồi đầu mới đọc thì bản thân mình thấy nu9 giỏi, buông được bỏ được, ko qua lại ko có bất kì gì với na8, còn na9 thì lạnh lùng, duy trì được suốt mạch truyện. Đến đoạn đồng hồ thì mình thấy nu9 và na9 thẳng thắn, ko rề rà, ko này kia kia nọ mà vào thẳng vấn đề, điểm này mình thấy ít nu9, na9 này MTN có được. Nhưng đến đoạn này thì mình lại cảm thấy nu9 hơi quá phận, giận dai quá trời ấy, dù biết là na9 sai nhưng na9 cũng xin lỗi và làm mọi thứ r mà, sao nu9 vẫn giận vậy=)) đây là 1 mặt khác của nu9 này, theo mình thì trong lòng nu9 luôn nghĩ na9 sẽ đặt mình lên hàng đầu như cái cách nu9 đối với na9 nhưng bởi ông na9 quá lạnh lùng thành ra ko như bả nghĩ. Nếu là ngoài đời thì chắc chắn nu9 như này thì chồng nó bỏ từ lâu r, dỗ hết nước hết cái mà vẫn vậy, trừ khi chồng nó yêu thật lòng như ông na9 thì mới bền thôi chứ ko thì t đảm bảo là nu9 như này thì ngoài đời chồng nó ngoại tình, cặp bồ cặp bịch từ lâu r, ko bao giờ có chuyện dỗ như na9 thế này đâu.
Giận nhau ms có truyện để vt tiếp, chứ ko giận lấy j có truyện có ndung mà đọc 🤣🤣🤣🤣