Bức thư tình gửi Vệ Lai – Chương 61

Chương 61: Em không biết làm thế nào để thích anh nữa.

Dịch: Anh Đào.

Beta: HP.

Vệ Lai hỏi đối phương có những ai, Trần Kỳ nói có phó tổng giám đốc và giám đốc điều hành.

Hai người này cô thường xuyên tiếp xúc, cũng coi như là quen.

“Sếp Vệ, mấy giờ chúng ta đi, tập trung ở đâu?” Trần Kỳ vừa ra khỏi nhà.

“9 giờ bên cửa hàng Giang Ngạn Vân Thần, cậu có kịp đến không?”

“Đủ thời gian.” Trần Kỳ cúp điện thoại.

Nội dung điện thoại của Vệ Lai, Chu Túc Tấn nghe hiểu đại khái. Vốn dĩ định đi ra ngoài, lại tháo khuy măng sét đã đeo xuống.

“Công nghiệp Bách Đa có người qua đây sao?”

“Ừ.” Vệ Lai đặt điện thoại xuống, nói với anh hai người nào đến, buổi tối chắc chắn phải tiếp đón, nói xin lỗi với anh: “Anh tự mình ăn cơm nhé.”

Chu Túc Tấn để khuy măng sét lên đầu giường bên cô, nói: “Không sao.”

Siêu thị nghỉ lễ nên mở cửa muộn, 8 rưỡi mới mở cửa, 9 giờ còn phải đi kiểm tra cửa hàng. Đi mua bánh sủi cảo về nấu cũng không kịp, Chu Túc Tấn chuẩn bị bữa sáng đơn giản.

Vệ Lai chậm rãi ăn trứng chiên, lúc ngẩng đầu nhìn anh trùng hợp anh cũng nhìn qua.

Cũng không nói gì, cô lại cúi đầu xuống.

Chu Túc Tấn cứ nhìn cô như vậy, nhấp một ngụm cà phê, hơi cau mày nuốt xuống, là Geisha. Cà phê là cô pha, có thể là lúc pha cà phê thất thần, lấy nhầm hạt cà phê.

C ưỡ ng ép bản thân uống ngụm thứ hai, cuối cùng vẫn đặt cốc cà phê xuống.

“Em đi kiểm tra hết tất cả các cửa hàng Vệ Lai – Bách Đa sao?”

Vệ Lai ngẩng đầu lần nữa: “Ừ, có thể ngày kia mới kiểm tra xong.”

Chu Túc Tấn gật đầu, nói: “Mấy ngày này anh phải sang London một chuyến.”

Vệ Lai giật mình, “Ừ.”

Uống mấy ngụm sữa, dùng thời gian ngắn nhất để điều chỉnh biểu cảm, “Chuyến bay lúc mấy giờ vậy?”

Chu Túc Tấn lấy điện thoại dặn Dương Trạch xin đường bay, “Chuyến sớm nhất chiều nay.”

8 giờ 50 phút, Vệ Lai ăn sáng xong mặc áo khoác, định đến cửa hàng trước đợi Trần Kỳ.

Chu Túc Tấn lấy giấy ướt lau tay, đi ra chỗ huyền quan.

Vệ Lai lấy túi muốn đi, “Vệ Lai,” Chu Túc Tấn gọi cô: “có phải em quên gì không?”

Quên cái ôm tạm biệt.

Vệ Lai xoay người, giơ tay nhẹ ôm lấy anh: “Hạ cánh an toàn.”

Chu Túc Tấn vòng tay qua vai cô, tay còn lại vòng qua eo cô muốn bế cô lên.

Vệ Lai tựa trán vào cằm anh, lấy cớ không nhìn anh.

Thứ mà Chu Túc Tấn hít vào chính là mùi hương nhàn nhạt trên tóc cô, “Anh biết, em bắt đầu giữ khoảng cách với anh.”

Vệ Lai im lặng, trong lòng dâng lên nỗi chua xót.

Chu Túc Tấn hơi cúi đầu, hôn lên trán cô, thả cô xuống chỉnh lại khăn quàng cổ cho cô. Hôm nay chiếc váy len màu nâu sẫm được phối cùng khăn quàng cổ.

Vệ Lai đóng cửa rời đi, anh ngồi ở sô pha một lúc.

Một tiếng sau Dương Trạch gọi điện lại cho anh, chuyến bay đến London vào chiều tối.

Chu Túc Tấn: “Không cần cậu đi theo, tự tôi qua đó.”

Chiều tối, Vệ Lai đang ở hàng của Vệ Lai – Bách Đa, nhận được tin nhắn của Chu Túc Tấn, tin nhắn rất dài, dài đến mức không nhìn trước còn tưởng là anh gửi nhầm email công việc.

【Anh biết vì sao em lại giữ khoảng cách với anh, vì sao em muốn thu hồi lại tình cảm. Không phải anh để cho mối quan hệ giữa hai vợ chồng chúng ta ngày cách xa cách, tính cách và thói quen, những thứ này quá khó để thay đổi. Cho dù bây giờ ngoài miệng đồng ý sẽ dỗ em vui nhưng trong tương lai chưa chắc anh đã thực sự làm được. Những chuyện này anh còn không nắm chắc làm sao có thể hứa với em. Những gì anh có thể làm được bây giờ đã là cực hạn của anh, kết hôn một năm, số lần anh thỏa hiệp với chính bản thân mình, trong quá trình thỏa hiệp đó còn khó hơn so với em tưởng tượng. 

Ban đầu kết hôn, lựa chọn hình thức ở chung giống như lúc còn trong hợp đồng là bởi vì anh quá hiểu bản thân mình, sẽ rất khó từ bỏ thời gian riêng tư.

Bây giờ mâu thuẫn vẫn đến rồi.

Vấn đề để anh giải quyết.

Để em đón giao thừa năm nay không vui, anh rất xin lỗi.

Anh đi hai ba hôm rồi sẽ về.】

Vệ Lai xem một lần rồi lại một lần, không biết trả lời như thế nào.

Chu Túc Tấn đợi nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng khóa màn hình điện thoại.

Ngủ bù một giấc, máy bay hạ cánh xuống London.

Cách một năm, anh lại đến Tập đoàn Tiêu Ninh, Tiêu Đông Hàn vô cùng bất ngờ.

Năm ngoái qua đây cũng là sau tết, cũng khoảng thời gian này.

Tiêu Đông Hàn hứng thú: “Chương Nham Tân lại chọc tức cậu à?”

Anh ta nghe nói, năm ngoái là vì một chiếc đồng hồ.

Trên máy bay Chu Túc Tấn không nghỉ ngơi tốt, đem tất cả thoả thuận hợp đồng mang sang để trên bàn. Uống cà phê để tinh thần tỉnh táo, không nhắc đến Chương Nham Tân, “Là tôi làm Vệ Lai tức giận.”

Tiêu Đông Hàn lấy thỏa thuận lật ra xem, lướt nhìn mười dòng, chỉ chọn ra những điều khoản quan trọng, bình thản nói: “Từ khi nào cậu lại để ý đến tâm trạng người khác rồi?”

Chu Túc Tấn uống một ngụm cà phê, không kỵ húy: “Người khác không để ý, vẫn luôn để ý đến cô ấy.”

Tiêu Đông Hàn: “…..”

Anh ta cười, không đánh giá bất cứ điều gì.

Lật sang trang thứ hai của thỏa thuận mới thấy trọng điểm, cơ hội thua mua và sáp nhập những tài sản chất lượng cao của Tập đoàn Tân Minh sẽ dành cho anh ta.

“Sao cậu lại từ bỏ miếng thịt béo bở này?”

Chu Túc Tấn: “Không có thời gian.”

“Rốt cuộc là không có thời gian hay là cậu muốn thu thập Chương Nham Tân nên Vệ Lai không vui, cậu bị kẹp ở giữa làm khó?”

“Cô ấy không vui là bởi vì tôi.”

Tiêu Đông Hàn gật đầu, tiếp tục xem, Chu Túc Tấn để cho anh ta cơ hội thu mua và sáp nhập, nhưng lại dùng quan hệ tài nguyên của mình để hỗ trợ, nhưng có điều kiện khác đi kèm.

Xem xong mấy dòng cuối của trang thứ hai, anh ta ngẩng đầu: “Chương Nham Tân mùng một tết năm ngoái đắc tội cậu, cậu vẫn để cho hắn ta đường lui, hạ thủ lưu tình sao?”

Chu Túc Tấn: “Không phải hạ thủ lưu tình, là nể mặt Vệ Lai.”

Không để Tập đoàn Tân Minh đi vào bước đường cùng, rơi khỏi top 10 Giang Thành.

Tiêu Đông Hàn cất thoả thuận hợp đồng, “Cậu không có thời gian giải quyết Tân Minh, là có xung đột với các dự án khác?”

“Không liên quan đến các dự án. Vệ Lai không thích yêu xa, tôi cần cố gắng giải quyết nhanh.”

“Sao nào, sau này cậu định ở Giang Thành thường xuyên à?”

Chu Túc Tấn lại uống tiếp một cốc cà phê, “Không ở thường xuyên được.” Khôn Thần ở Bắc Kinh, anh không thể nào không quan tâm đến chuyện của tập đoàn, chỉ có thể cố gắng một nửa thời gian ở Giang Thành.

Mà thứ Vệ Lai muốn chính là ngày nào cũng gặp được anh.

Ngày mùng 3 tết, Giang Thành đón trận tuyết đầu tiên của năm mới.

Còn chục cửa hàng của Vệ Lai – Bách Đa vẫn chưa kiểm tra, Vệ Lai 8 giờ rời giường như mọi khi.

Trong phòng ấm áp, qua một đêm hoa lan hồ điệp ở phòng khách lại lặng lẽ nở thêm mấy bông, tao nhã duyên dáng trên cành.

Đang ăn sáng, Trần Kỳ gọi điện cho cô, nói hôm nay Triệu Liên Thân đến Giang Thành.

“Anh ta đến làm gì?”

“Xem tình hình kinh doanh của siêu thị.”

Bây giờ Triệu Liên Thân là cổ đông lớn nhất của Vệ Lai – Bách Đa, người đã đến rồi, cô không thể không tiếp đón, “Vừa hay còn chục cửa hàng nữa chưa đi, dẫn anh ta đi xem cùng.”

Buổi trưa Triệu Liên Thân đáp xuống sân bay Giang Thành, người đến đón là Trần Kỳ.

Trên đường trở về thành phố, anh ta hỏi tiến độ mua sắm ở bên nước ngoài.

Trần Kỳ thành thật báo cáo, tới lúc đi làm sẽ sang châu Úc và châu Âu đàm phán, đã hẹn được mấy nền tảng ở bên đó.

Triệu Liên Thân hỏi: “Kinh doanh ở bên nước ngoài do cậu phụ trách?”

Trần Kỳ: “Sếp Vệ chúng tôi phụ trách.”

Triệu Liên Thân gật đầu, lấy bản báo cáo của Vệ Lai – Bách Đa xem.

Cả một buổi chiều, Vệ Lai dẫn Triệu Liên Thân đi kiểm tra xong hết mười cửa hàng, lúc kết thúc là gần 7 giờ.

Hôm nay đi cùng còn có Trần Kỳ và Dư Hữu Niên, Trần Kỳ nhắc đã đặt trước phòng bao ở nhà hàng ven sông, ánh mắt nhìn về phía Vệ Lai, đợi cô nói xem có phải bây giờ đi đến nhà hàng không.

Triệu Liên Thân có ấn tượng bình thường với nhà hàng ven sông, có thể là bởi vì ngày đó có vợ chồng Chương Nham Tân ở đó.

“Không phải các cô có nhà ăn sao?” Câu này là nói với Vệ Lai.

Vệ Lai: “Đầu bếp nghỉ lễ rồi, mùng năm mới đi làm.”

Triệu Liên Thân suy nghĩ một lát: “Nghe nói tài nghệ của sếp Vệ không tồi.”

Vệ Lai: “….”

Cô cười, “Chỉ coi như ăn được.”

Triệu Liên Thân lại hỏi Dư Hữu Niên: “Tài nghệ của giám đốc Dư thế nào?”

Dư Hữu Niên khiêm tốn: “Không bằng sếp Lai của chúng tôi, chỉ có thể ăn tạm.” Thật ra tài năng nấu nướng của ông không tệ, con gái thích mấy món kiểu thịt kho ông làm.

Triệu Liên Thân nói: “Tôi cũng biết mấy món. Năm mới ăn mấy món ở bên ngoài cũng bình thường, ở trong nhà ăn nấu tạm mấy món đơn giản ăn cho xong bữa đi, vừa hay thuận tiện thảo luận công việc.”

Đại cổ đông đã nói như vậy, cũng không thể nào cố chấp đến nhà hàng ven sông.

Vệ Lai gọi điện cho cửa hàng trưởng bên cửa hàng chính, bảo để lại một ít nguyên liệu.

Cửa hàng trưởng hỏi có muốn chuẩn bị một ít nguyên liệu lẩu không, trời lạnh như này rau sẽ nhanh nguội, chi bằng ăn lẩu, vừa tiện mà còn ấm áp hơn.

Vệ Lai dùng wechat gọi điện, Triệu Liên Thân ngồi bên cạnh cô nên nghe rất rõ, lập tức quyết định: “Vậy thì làm thêm một phần lẩu đi.”

Dư Hữu Niên suy nghĩ chu toàn: “Sếp Triệu có muốn ăn bánh sủi cảo không?”

Triệu Liên Thân nói: “Được.”

Quản lý cửa hàng đầu bên kia điện thoại nói: “Đến Giang Thành chúng tôi có thể thử chè thang viên của Giang Thành chúng tôi, rất ngon.”

Tối nay Triệu Liên Thân dễ nói chuyện, hơi nghiêng người nói với quản lý cửa hàng: “Cảm ơn, vậy thêm một phần chè thang viên nữa.”

Vệ Lai xác nhận lại một lượt những đồ cần để lại với quản lý cửa hàng sau đó cúp máy.

Dư Hữu Niên vô tình nói một câu, nói chè thang viên ngon nhất từng ăn vẫn là do nhà sếp Lai của chúng tôi nấu.

Trước đây mỗi tối mùng một tết Trình Mẫn Chi đều mang chè thang viên mình tự làm đến công ty, buổi tối sau khi tăng ca có thể nấu ăn.

Năm ngoái và năm nay Trình Mẫn Chi đều đi nghỉ dưỡng, đã hai năm liên tiếp rồi không được ăn.

Vệ Lai cười: “Muốn ăn cũng đơn giản, trong tủ lạnh nhà cháu có nhân chè thang viên.”

Cô dặn tài xế, đi về căn hộ của cô một chuyến.

Trần Kỳ không biết nấu ăn, nặn chè thang viên giao cho cậu ấy.

Nhà ăn của công ty không lớn, đủ cho ba bốn mươi người dùng cùng một lúc.

Đội ngũ Vệ Lai – Bách Đa cũng ăn ở bên này, mỗi lần sẽ chia thành từng nhóm.

Triệu Liên Thân nhìn chung quanh hỏi, “Nhà ăn đủ dùng không?”

Vệ Lai nói: “Không đủ, dự kiến là sau tết mở rộng gấp đôi, lắp đặt lại.”

Điều hòa mở nửa tiếng mới ấm lên, Triệu Liên Thân cởi áo khoác ngoài, xắn tay áo chuẩn bị làm mấy món của mình.

Dư Hữu Niên cũng làm một món, vì tài nấu nướng của Vệ Lai tốt nên làm hai món.

Cộng thêm nồi lẩu, còn có chè thang viên và bánh sủi cảo, Trần Kỳ cười nói còn phong phú hơn hôm tất niên.

Dư Hữu Niên cảm khái: “Lại tìm lại được cảm giác trước đây rồi. Mấy năm trước lúc cửa hàng còn nhỏ, mỗi năm đón tết sếp Trình đều tổ chức một buổi teambuilding đặc biệt, mọi người sẽ cùng nhau tụ tập tự nấu nướng, lúc ăn vô cùng ngon.”

Triệu Liên Thân tiếp lời: “Vậy sau này mùng ba tết mỗi năm sẽ lấy làm ngày tổ chức teambuilding ở nhà ăn, quản lý cấp cao của Bách Đa cũng tham gia.”

Trần Kỳ lên tiếng phối hợp: “Ý này hay đó.”

Vệ Lai vừa muốn phản bác nhưng Dư Hữu Niên liền tán đồng theo.

Không thể làm mọi người mất hứng, chỉ đành nuốt những lời phản bác này xuống.

Trước đây Trần Kỳ luôn cảm thấy Triệu Liên Thân ở địa vị cao, sau một buổi chiều tiếp xúc cảm thấy không đến nỗi, có thể là vì hai nhà đã hòa bình.

“Sếp Triệu vậy mà còn biết nấu ăn.”

Triệu Liên Thân hiếm khi cười, nói: “Vừa mới học trước khi đến đây, cậu có tin không?”

Trần Kỳ: “…..”

Vấn đề này trả lời như thế nào cũng bị bẫy.

Cậu ấy chỉ có thể cố gắng tránh đi: “Vậy là do chúng tôi có phúc ăn rồi.”

Hôm nay Vệ Lai – Bách Đa còn có thêm hai quản lý cấp cao khác cũng trực ban ở công ty, gọi bọn họ đến cùng.

Chưa đầy một tiếng đồng hồ, bốn món đã làm xong, nồi lẩu cũng sẵn sàng.

Dư Hữu Niên bưng bánh sủi cảo nóng hổi để lên bàn, nấu cả nhân thịt và rau.

Mấy người vừa ngồi xuống, còn chưa bắt đầu ăn thì điện thoại của Vệ Lai rung.

“Alo.” Cô đi đến bên cạnh cửa sổ nhấn nghe.

Chu Túc Tấn: “Em vẫn ở công ty sao?”

“Ừ.”

“Đã ăn tối chưa?”

“Chưa, đang ở nhà ăn chuẩn bị ăn.”

Vệ Lai vẫn không khỏi quan tâm: “Anh thì sao?”

Anh tạm thời không trả lời, cô nghe được tiếng đóng cửa xe từ bên kia truyền đến.

Chu Túc Tấn một tay mặc áo khoác, trả lời cô: “Chưa ăn.”

Vệ Lai nhìn đồng hồ, mỗi lần nhìn mặt đồng hồ ngôi sao và mặt trăng, lại không kìm lòng được nhớ đến anh.

Tính chênh lệch múi giờ, bây giờ ở bên London đang là 12 giờ 15 phút trưa.

Chu Túc Tấn đi vòng từ bãi đỗ xe đến cửa sau siêu thị, cửa nhà ăn nằm ở sau cửa siêu thị.

Anh nói với cô: “Mở cửa giúp anh.”

Vệ Lai giật mình: “Anh về rồi sao?”

“Ừ.”

Vệ Lai cúp máy, nói với bên kia bàn: “Chu Túc Tấn qua đây đón tôi.”

Bọn họ đều biết Chu Túc Tấn đi London, Triệu Liên Thân cười, hào phóng nói: “Bảo sếp Chu qua đây ăn cùng đi, thử tài nấu nướng của mấy người chúng ta.”

Trần Kỳ đang nặn chè thang viên, im lặng không lên tiếng.

Vệ Lai đi mở cửa, Chu Túc Tấn mặc áo khoác đen, phong trần bụi bặm.

Cô kéo áo khoác anh, thấp giọng nói: “Triệu Liên Thân cũng ở đây.”

Giao thừa hôm đó là vì Chương Nham Tân, bây giờ là vì Triệu Liên Thân, chỉ có những lúc như này cô mới nguyện ý nắm áo anh.

Chu Túc Tấn nhìn vào mắt cô: “Có làm phiền bọn em bàn chuyện công việc không?”

Vệ Lai: “Không làm phiền, cũng không bàn chuyện công việc.”

Cô đẩy anh, “Cùng nhau ăn đi, có bánh sủi cảo anh muốn ăn.”

Ngoại trừ Triệu Liên Thân ra, những người khác anh đều không quen, có điều bọn họ rất mong chờ được ăn cơm cùng ông lớn vòng Bắc Kinh trong lời đồn.

Chu Túc Tấn và Triệu Liên Thân nhìn nhau, hai người không ai nói chuyện trước.

Tất cả mọi người đều cảm nhận được bầu không khí giương cung bạt kiếm.

Dư Hữu Niên lấy thêm một chiếc ghế để bên cạnh Vệ Lai, nhiệt tình mời Chu Túc Tấn ngồi.

“Năm nay vô cùng may mắn có thể được ăn cơm cùng sếp Chu và sếp Triệu.”

Triệu Liên Thân rót một ly rượu đưa qua, “Sớm biết cậu đến chúng tôi sẽ nấu thêm mấy món.”

Chỗ Chu Túc Tấn đối diện anh ta: “Không cần phiền phức, tôi ăn bánh sủi cảo.”

Triệu Liên Thân để đĩa sủi cảo trước mặt mình qua cho anh: “Cái này là sếp Vệ nấu cho tôi, cậu ăn trước đi, lát nữa tôi lại nấu.”

Những người ngồi ở đây không ai không biết xích mích của Triệu Liên Thân và Chu Túc Tấn, hôm nay mong chờ được ăn cơm cùng họ, đương nhiên cũng có tâm trạng hóng chuyện.

Xem xem hai ông lớn công khai ngấm ngầm giao chiến với nhau như thế nào.

Câu “Sếp Vệ nấu cho tôi’ của Triệu Liên Thân quá tàn nhẫn, không nghĩ được Chu Túc Tấn sẽ trả lời như thế nào.

Nhà ăn của bọn họ chưa bao giờ im lặng như thế này.

Chu Túc Tấn bình thản nói: “Không cần khách sáo, bánh sủi cảo đóng vai trò là chủ nhà, cậu ăn trước đi.”

Đối phương không nhận, Triệu Liên Thân cười như không cười, lấy đĩa lại.

Chu Túc Tấn nhìn mấy món trên bàn, hai món sở trường của Vệ Lai anh liếc mắt cái là thấy, hai món khác không phải do cô làm, anh hỏi: “Có món nào của sếp Triệu không?”

Triệu Liên Thân: “Đĩa trước mặt cậu.”

Chu Túc Tấn cầm đũa lên: “Tôi nếm thử.”

Trần Kỳ ngồi bên cạnh trong lòng thầm cảm thán, chỉ hai ba câu đã hoàn toàn kiểm soát được tình hình.

Vệ Lai hỏi anh: “Anh có muốn ăn sủi cảo không, em nấu cho anh một đĩa.”

“Không cần. Đồ ăn sếp Triệu làm không tồi.” Chu Túc Tấn thong thả ăn.

Triệu Liên Thân nhìn đồ ăn mình làm, tâm trạng vui vẻ ăn bánh sủi cảo đều bị p há hỏng.

Trần Kỳ điều chỉnh bầu không khí: “Sếp Chu, có muốn ăn thử một bát chè thang viên không, tôi làm đó.”

“Được.”

Chu Túc Tấn ăn thử mấy miếng, nghiêng mặt nói: “Nhân thang viên nhà chúng tôi sao?”

Trần Kỳ cười: “Đúng vậy, phúc lợi mỗi năm của sếp Trình, năm nay là do sếp Vệ phát. Sếp Chu, anh có thể nếm ra sao?”

Chu Túc Tấn nói: “Thường xuyên ăn.”

Bản thân đối phó ăn một ít, anh buông đũa xuống nhúng thịt dê cho Vệ Lai.

Vệ Lai ăn lẩu nhúng thịt dê, trong lòng phức tạp.

Kết thúc bữa tối teambuilding, bên ngoài đã phủ một lớp tuyết trắng xóa.

Chu Túc Tấn lái xe chậm, để cô ngắm nhìn cảnh tuyết trắng bên đường, từ cửa hàng chính về Giang Ngạn Vân Thần hết hơn một tiếng.

“Ngày mai em vẫn đi kiểm tra cửa hàng sao?”

“Kết thúc rồi. Ngày mai ở nhà.”

Chu Túc Tấn lái xe vào tầng hầm, không có cảnh tuyết, Vệ Lai thu hồi tầm mắt nhìn kính chắn gió.

Trong nhà vẫn là dáng vẻ trước khi anh rời đi London, hai ngày qua cô không về đây ở.

Đóng cửa lại, anh đẩy hành lý vào trong phòng khách trước, không treo áo giúp cô nữa.

Trong nhà lạnh, khăn quàng vẫn ở trên cổ Vệ Lai không tháo xuống, đi vào phòng bếp rót nước nóng, hỏi anh: “Anh có muốn uống không?”

“Có, rót cho anh một cốc.” Hai người hai cốc.

Chu Túc Tấn mở hành lý ra, mang quà về cho cô, bảo cô qua xem.

Vệ Lai đặt hai cốc nước xuống, ngồi bên cạnh sô pha bên anh, “Quà gì vậy?”

Chu Túc Tấn mở chiếc hộp ra, “Đưa tay cho anh.”

Là một chiếc đồng hồ kim cương đầy sao.

Đơn giản lại cao cấp.

Vệ Lai nhìn góc nghiêng của anh: “Sao lại mua đồng hồ cho em?”

Chu Túc Tấn cởi chiếc đồng hồ cũ của cô, đeo đồng hồ mới lên cho cô: “Hợp với em.” Anh nắm tay cô không buông, quay đầu nhìn: “Tin nhắn gửi cho em trước khi đi London, sao lại không trả lời?”

Tin nhắn rất dài đó.

Vệ Lai cụp mắt nhìn cổ tay, “Em không biết làm thế nào để thích anh nữa.”

Chu Túc Tấn bao bọc đầu ngón tay cô trong lòng bàn tay anh, “Vậy thì vẫn giống như trước đây.”

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *