Chương 60: Sau này không cần đợi.
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Vệ Lai dán xong câu đối ngang, tay bị lạnh dường như không còn cảm giác, dùng sức xoa hai tay vào nhau, cẩn thận từ trên thang xuống. Cất thang, xoay người đi về phía cốp sau.
Vừa mới đi được hai bước, chân dừng lại.
Cách đó hơn chục mét, Chu Túc Tấn từ trên chiếc xe màu đen bước xuống, mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, không mặc áo len. Sau đó lại mở cửa ghế sau, có lẽ là lấy áo khoác ngoài.
Nhìn ra đằng sau, cô nhìn thấy Chương Nham Tân, không mặc áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo len màu nâu sẫm.
Đại não bị chập mạch hai giây.
Sao anh ta lại đến đây?
Năm ngoái là mùng một tết, năm nay là ba mươi tết.
Không kịp suy nghĩ nhiều, cô vứt thang xuống, chạy bước nhỏ qua.
“Chu Túc Tấn!”
Cô lại chạy về phía anh giống như trước đây, Chu Túc Tấn không thèm mặc áo khoác nữa, tiến lên mấy bước, chuẩn bị ôm lấy cô.
Vệ Lai chạy đến trước mặt anh, nắm lấy tay anh, chạy quá nhanh nên thở hổn hển, điều chỉnh lại hơi thở mới nói với anh: “Anh mang thang gấp ra cốp xe giúp em.”
Chu Túc Tấn bình tĩnh: “Được, anh mặc áo xong cất giúp em.”
Vừa rồi cô chạy đến, hiểu nhầm là cô muốn nhào vào lòng anh.
Bên ngoài quá lạnh, Vệ Lai buông tay anh ra, giục anh mau chóng mặc áo vào.
Chu Túc Tấn liếc nhìn áo trên người cô, áo khoác màu cà phê, áo len cao cổ màu nâu sẫm.
Vệ Lai lo lắng bọn họ sẽ xảy ra xung đột vào đêm giao thừa, đợi Chu Túc Tấn mặc áo xong, cô nắm lấy tay anh, dắt anh đi về phía cổng siêu thị.
Chu Túc Tấn nắm lấy ngón tay cô đặt trong lòng bàn tay, nghiêng đầu nhìn cô, cô đang quay đầu nhìn người đằng sau.
Vệ Lai liếc nhìn Chương Nham Tân, không quá hai giây liền thu hồi tầm mắt.
Chương Nham Tân hiểu ánh mắt của cô, ý bảo anh ta nhanh chóng rời khỏi đây.
Mở cửa ngồi lên xe, dường như không còn sức lực để lái xe.
Mãi đến khi đi đến cổng siêu thị, Vệ Lai mới không nhìn sang bên kia đường nữa, tất cả quá khứ đã tan thành mây khói trong lòng cô.
Bây giờ không yêu không h ậ n.
Chỉ là trong đoạn hồi ức đó, có một người rất yêu cô.
Dẫn cô đi ngắm sao, đồng hành cùng cô trong những ngày mệt mỏi sức cùng lực kiệt.
Tưởng rằng có thể bên nhau cả đời, nhưng cuối cùng đã bị hiện thực phá vỡ thành từng mảnh vụn.
Không thể nhặt lại, cũng không tìm thấy được.
Chu Túc Tấn để thang gấp vào trong cốp xe, bảo cô vào trong xe, “Anh đi lùi xe vào bãi đỗ xe giúp em.”
Xe của Chương Nham Tân vẫn ở bên đường, Vệ Lai nắm lấy vạt trước áo khoác của anh.
Chu Túc Tấn mở ghế lái chiếc Cullinan, dỗ cô: “Ở trong xe đợi anh.” Lại nói, “Anh đến ăn cơm tất niên cùng em, không phải đến xung đột với ai.”
Có lời hứa này của anh Vệ Lai mới yên tâm.
Chu Túc Tấn đi sang bên kia đường, không liếc nhìn chiếc xe đằng sau.
Cầm vào tay nắm cửa, đang định mở, “Sếp Chu.” Người ở xe sau gọi anh.
Chương Nham Tân từ trên xe đi xuống, áo khoác ở ghế sau, anh ta cũng lười lấy.
Trong lòng đã mất cân bằng từ lâu, không quan tâm hôm nay là ngày gì, cũng không thèm quan tâm người trước mặt có thể đắc tội hay không, có thể hay không thể, dù sao mùng một tết năm ngoái đã hoàn toàn đắc tội rồi.
Không để ý nhiều thêm một lần.
Chu Túc Tấn quay người theo tiếng nói, ánh mắt liếc nhìn chiếc áo màu nâu sẫm của Chương Nham Tân. Vừa rồi đã đồng ý với Vệ Lai sẽ không xung đột, giọng anh lạnh nhạt: “Muốn hỏi tôi cái gì?”
Chương Nham Tâm nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay anh: “Vệ Lai thích ngắm pháo hoa, nhớ xem cùng cô ấy.”
Khiêu khích trắng trợn như vậy, đổi lại là Viên Hằng Nhuệ đã đánh nhau từ lâu, lấy đâu ra chuyện có thể nhẫn nhịn.
Chu Túc Tấn gật đầu, lại bình tĩnh hỏi: “Còn gì nữa?”
Chương Nham Tân: “…..”
Cuộc đối thoại khác hoàn toàn trong dự kiến của anh ta, anh ta nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Chu Túc Tấn, không hề có chút tức giận nào như anh ta mong đợi.
Nhưng lại lạnh lùng đến đáng sợ.
“Gửi lời hỏi thăm của tôi đến chủ tịch Chương.” Chu Túc Tấn mở cửa ngồi lên xe.
Bởi vì Chương Nham Tân, mà sự bất ngờ khi anh vội đến đây đón giao thừa cùng cô đã bị giảm đi rất nhiều.
Đợi anh đỗ xe quay lại, Vệ Lai vẫn bất ngờ: “Sao anh đến trước thế, không phải nói ngày mai đến ở cùng em sao?” Sau tết anh có hơn chục ngày nghỉ phép, có thể ở cùng cô đến mùng mười.
Chu Túc Tấn đã điều chỉnh xong cảm xúc bị kích động vừa nãy, coi như không có chuyện gì, thắt dây an toàn, nói: “Năm ngoái ăn cơm tất niên cùng mẹ anh rồi, năm nay dù có thế nào cũng đến cùng em.”
Anh cởi áo khoác, không để ra ghế sau mà đưa cho cô.
Vệ Lai nhận lấy, tự nhiên để áo lên đùi, là chiếc áo làm quà năm mới cô mua tặng anh. Hôm nay vừa mặc, trên áo cũng không lưu lại quá nhiều mùi hương của anh.
Khởi động xe, Chu Túc Tấn hỏi: “Mẹ không có nhà sao?”
“Đi Hải Thành rồi.”
“Cùng với chủ tịch Hạ sao?”
“Mẹ em không nói đón giao thừa với ai, có lẽ là chủ tịch Hạ.”
Vệ Lai thấy anh bật xi nhan, định rẽ vào tầng hầm của Giang Ngạn Vân Thần, vội lên tiếng nhắc: “Về căn hộ lấy đồ ăn trước đã, trong nhà không có gì hết.”
Chu Túc Tấn kịp thời vòng lại, lái về hướng căn hộ của cô.
Cả đường đi cô đều nhìn ra ngoài, không ảnh hưởng đến anh lái xe.
Cô không được nước lấn tới nữa, hôn nhân của anh và cô dường như bằng mặt không bằng lòng.
“Vệ Lai.”
“Hả?”
Vệ Lai hoàn hồn, thu hồi ánh mắt lại, “Chuyện gì vậy?”
Chu Túc Tấn đang lái xe, không thể nào nhìn cô, “Sau tết nơi nào cũng không muốn đi sao?”
“Không muốn, dự báo ngày kia tuyết rơi dày đặc, ở trong nhà thoải mái.”
“Mười ngày ở trong nhà em không chán sao?”
“Không.” Vệ lai vô tâm nói, “Lúc chưa quen anh, em ở trong căn hộ một tháng, thỉnh thoảng mới ra ngoài mua đồ, không chán chút nào.”
Đến ngã tư phải xếp hàng chờ đèn đỏ, Chu Túc Tấn nghiêng đầu nhìn cô: “Nghỉ hè em cũng không ra ngoài sao?”
“Không phải lúc em đi học, lúc đó nghỉ đông hay nghỉ hè đều không ở nhà, đi du lịch khắp nơi.” Cô không nói rõ đó là khoảng thời gian nào.
Chu Túc Tấn hiểu ý, là một tháng sau khi cô và Chương Nham Tân chia tay.
Vệ Lai không có ý nhắc đến quá khứ, chuyển chủ đề: “Chiều và tối nay em đều đợi điện thoại của anh.”
Trong lòng vẫn rất nhớ anh, cũng vẫn mong đợi như cũ, giống như sau khi chia tay lúc kết thúc hợp đồng trước thời hạn. Cô luôn có một khoảng thời gian nhớ đến anh, nghĩ rằng liệu sẽ có một ngày nào đó anh đột nhiên đến Giang Thành thăm cô.
Chỉ là nỗi nhớ và mong đợi, không đợi được cũng sẽ không thất vọng.
Chu Túc Tấn: “Nếu như anh không đến, tối nay chắc chắn sẽ gọi điện cho em, sau này em không cần đợi.”
Đổi lại là trước đây, cô sẽ làm nũng, vậy vì sao anh không gọi sớm hơn, nhất quyết phải đợi đến tối.
Hoặc là sẽ được nước lấn tới, vậy một ngày anh không thể gọi cho em mấy lần sao, buổi sáng một lần, buổi trưa một lần, buổi tối lại gọi thêm nửa tiếng nữa.
Vệ Lai cười: “Cái này em biết, sau này không cần phải tiếp tục mong đợi nữa.”
Chu Túc Tấn nói: “Lúc em trực ban không bận có thể gọi điện cho anh.”
“Vậy không phải làm phiền anh sao?”
Lúc nói câu này Vệ Lai không nhìn anh.
Chu Túc Tấn nhìn cô, nhấn ga đi qua ngã tư, “Đón tết còn có chuyện gì làm phiền anh chứ, mấy ngày này anh cũng không bàn chuyện với ai, bất cứ lúc nào cũng có thời gian nghe điện thoại của em.”
Cô im lặng không nói.
“Bình thường bận không có cách trả lời điện thoại của em bất cứ lúc nào. Em muốn nói chuyện chỉ có thể đợi đến buổi tối anh về mới có toàn bộ thời gian dành cho em.”
Chả mấy chốc xe đã lái đến dưới căn hộ.
Căn hộ ấm áp dễ chịu, có thêm mấy chậu lan hồ điệp, duyên dáng tao nhã.
Có một chiếc bình liễu màu bạc đặt bên cạnh sô pha, trên đó có treo mấy chiếc đèn lồng nhỏ màu đỏ và treo những phong bao lì xì đỏ trên cây, ngay lập tức mang đến cho căn hộ không khí năm mới.
Trên bàn trà bày đầy đồ ăn vặt mà cô thích ăn.
Vệ Lai vào nhà cũng không cởi áo khoác, trực tiếp tìm mấy chiếc túi giấy bóng mua đồ ở siêu thị, lấy đồ từ trong tủ lạnh ra.
Hai cánh cửa tủ lạnh cũng đầy ắp, kỳ nghỉ tết này định chúc mừng cho Vệ Lai – Bách Đa.
Cô quay mặt nói với Chu Túc Tấn: “Món anh thích ăn em làm bình thường, anh ăn tạm nhé.”
Chu Túc Tấn: “Không sao, có thể thử món đặc sản Giang Thành bọn em.”
Từ căn hộ về Giang Ngạn Vân Thần đã 11 giờ 15 phút.
Những năm trước Vệ Lai cũng đợi mẹ làm việc xong đến muộn mới ăn cơm giao giao thừa, không cảm thấy muộn.
Cửa đã dán câu đối tết, Chu Túc Tấn nhìn mấy lần, nhấn vân tay mở cửa. Trước tiên đặt đồ đạc lên tủ ở cửa ra vào, quay đầu lại muốn nhận lấy áo khoác của Vệ Lai treo lên giúp cô. Vệ Lai đã treo xong, không chú ý tay giơ ra của anh.
Nhà vốn dĩ rộng, hai ba tuần không có ai ở, trong phòng lạnh lẽo, Vệ Lai mở điều hòa.
Chu Túc Tấn bình tĩnh cởi áo treo lên trên tủ, phòng khách sạch sẽ, trên bàn ngoại trừ hai cuốn sách của Vệ Lai, không còn bất cứ thứ gì khác.
Dưới ánh đèn, những phiến đá màu xám tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Rèm cửa ở phòng ăn không kéo lên, trước mắt đèn đuốc sáng trưng.
Vệ Lai đi vào phòng bếp, tìm tạp dề mặc lên.
Chu Túc Tấn cởi khuy măng sét, xắn tay áo đi vào phụ giúp. Những đồ ăn mang qua đây đều là bán thành phẩm, dường như không có gì cần anh giúp đỡ.
“Em muốn uống rượu nào?” Anh mở tủ rượu hỏi.
“Sao cũng được. Vang đỏ cũng được.”
Chu Túc Tấn lấy một chai, mở cánh cửa tủ thứ hai nhưng không tìm thấy dụng cụ mở rượu. Anh nghiêng mặt hỏi Vệ Lai dụng cụ mở rượu ở đâu: “Không phải năm ngoái em để ở đây sao?”
Vệ Lai chỉ vào cánh cửa tủ bên trái: “Mấy ngày trước em đã sắp xếp lại, như vậy tiện cho anh dùng.”
Năm ngoái cô không có khái niệm về ranh giới, sắp xếp mọi đồ vật ở đây theo sở thích của mình. Năm nay tìm nhân viên đến dọn dẹp, lúc dọn dẹp cô sắp xếp lại đồ vật trong nhà, cố gắng khôi phục lại như cũ.
Có điều có một số đồ quả thực không nhớ được chỗ cũ ở đâu, chỉ có thể để tùy ý.
Chu Túc Tấn chỉ gật đầu, không nói chuyện.
11 giờ 40 phút, xem như là làm xong mâm cơm tất niên phong phú.
Đây là lần đầu tiên hai người đón năm mới cùng nhau.
Vệ Lai cụng ly với anh, cười nói: “Sếp Chu, chúc mừng năm mới.”
Chu Túc Tấn: “Chúc mừng năm mới.”
Anh hơi ngẩng đầu, uống hết rượu trong ly.
Tất cả những cảm xúc khó tả đều bị rượu nuốt chửng.
Vệ Lai nhấp một ngụm rượu vang đỏ, chợt nhớ ra: “Em quên mua bánh sủi cảo, anh đón tết phải ăn bánh sủi cảo.”
Chu Túc Tấn nói: “Có chè thang viên, đều giống nhau.”
Vệ Lai tìm chuyện để nói: “Cơm tất niên nhà anh đều ăn những món này?”
Chu Túc Tấn nói mấy món đặc sắc, “Có rất nhiều, có món anh không ăn nên không chú ý. Nếu như năm sau mẹ vẫn đón giao thừa cùng với chủ tịch Hạ, anh dẫn em về nhà cũ ăn cơm, em tự mình xem.”
Vệ Lai vội giải thích: “Em không phải có ý đó, chỉ là tò mò nên hỏi.”
Cách một bàn ăn, Chu Túc Tấn nhìn qua, trước khi ánh mắt anh nhìn sang Vệ Lai đã rũ mắt xuống, nhấp một ngụm rượu trong ly, tránh ánh mắt của anh.
11 giờ 50 phút, trận pháo hoa thứ hai trong khu đô thị bắt đầu.
Ngồi ở phòng khách có thể ngắm được pháo hoa bay lên trời, bầu trời sáng rực.
Chu Túc Tấn buông ly rượu xuống, “Có muốn ra ngoài sân thượng xem không?”
Vệ Lai chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, “Không cần, ở đây có thể nhìn thấy rất rõ.”
“Em nghĩ xem lúc 0 giờ ước điều gì.”
Vệ Lai quay người lại ngồi thẳng, “Năm nay không có ước nguyện.” Dừng một lát lại đổi thành, “Có một điều.”
Chu Túc Tấn nói: “Có thể nói trước cho anh nghe.”
Vệ Lai cười: “Không được. Nói rồi sẽ không linh nữa.”
Chu Túc Tấn nhìn vào mắt cô, “Có liên quan đến anh sao?”
Vệ Lai vẫn cười như cũ, lắc đầu.
Lúc ăn cơm hai người bật TV, như vậy thì trong nhà không đến nỗi quá lạnh lẽo.
Bắt đầu thời gian đếm ngược, thỉnh thoảng Vệ Lai nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khi pháo hoa lúc 0 giờ xuyên t h ủ ng bầu trời, cô đã ước điều ước duy nhất, hy vọng năm nay Vệ Lai – Bách Đa có thể lọt vào top 40.
Ước xong, cô để cốc xuống đứng dậy.
Chu Túc Tấn đã đi đến bên cạnh cô, ôm cô vào lòng.
Vệ Lai ngẩng đầu, “Chúc mừng năm mới.” Cái hôn của Chu Túc Tấn rơi xuống, Vệ Lai ôm lấy cổ anh, hôn đáp lại anh, cắn môi anh.
Cô không biết anh có đau hay không, nhưng cô đau.
Trái tim bị nỗi nhớ làm đau âm ỉ.
Cô tự phụ, dung tục, bây giờ còn tham lam.
Nếu như không phải vì lòng tham, sau khi quen biết anh sẽ không thăm dò anh hết lần này đến lần khác, xem mình ở trong lòng anh đặc biệt đến như nào, cũng sẽ không vô tình trầm luân vào đó.
Con người cần dựa vào lý trí mới có thể khống chế tốt được tình cảm của mình.
Muốn quay lại trạng thái lúc ban đầu, cũng có thể thu hồi được tình cảm, có thể làm được việc thực sự không còn nhớ anh, mong chờ anh nữa.
Đáng tiếc cô vẫn chưa đạt được đến trình độ đó.
Chỉ có thể cố gắng quay về vùng an toàn khiến cả hai cảm thấy thoải mái.
1 giờ sáng, cuối cùng phòng ngủ cũng trở nên ấm áp.
Trời không lạnh cũng không có không khí tết.
Môi Chu Túc Tấn trượt từ cằm xuống cổ cô, Vệ Lai đẩy vai anh nhắc nhở: “Đừng để lại dấu hôn ở trên cổ em.”
Chu Túc Tấn dừng lại, không hôn cổ cô nữa, ngẩng đầu nhìn cô.
Muốn hỏi, muốn nói nhưng lại thôi.
Vệ Lai nói: “Ngày mai em phải đi kiểm tra cửa hàng, muốn mặc váy mới mua.”
“Ngày mai em vẫn tăng ca sao?”
“Ừ. Mùng một tết năm nào mẹ em cũng đi kiểm tra cửa hàng, phát lì xì cho những ai đi làm, bây giờ do em làm.”
Môi Chu Túc Tấn lại rơi xuống cổ cô, hôn xuống xương quai xanh.
Vệ Lai: “Chỗ đó cũng phải cẩn thận, váy xẻ sâu.”
Chu Túc Tấn ‘ừ’ một tiếng, ý chỉ đã biết.
Anh nắm lấy tay cô, hôn xuống rồi lại xuống tiếp.
Hơi thở của Vệ Lai thắt lại, giống như quay trở lại đêm hai người lĩnh chứng, mọi thứ đều xa lạ.
Một trận run rẩy từ nơi anh hôn lên tận bụng dưới.
3 giờ sáng, khu đô thị yên tĩnh trở lại.
Trong phòng ngủ cũng vậy.
Vệ Lai gối đầu lên gối của mình ngủ say, lúc ngủ cũng không quên quay người lại, quay lưng về phía Chu Túc Tấn.
Anh nhìn cô mấy giây, tắt đèn, đi vào phòng tắm.
Lúc nước ấm xối lên người không còn cảm giác đau xót như kim chích, không giống như năm ngoái. Năm ngoái dường như trên người anh chỗ nào cũng có vết cào của cô, lúc bắt đầu chỉ có một đường, sau này ngày một nhiều hơn.
Chỗ nào cô cũng cào, lần đầu tiên là để thăm dò, anh không ngăn lại cô lại càng không để ý.
Hôm nay không có.
Trước đây cô có chấp niệm với yết hầu, tối nay cô chỉ chạm vào một lần lúc không chú ý.
Hôm sau, chào mừng ngày đầu tiên của năm mới.
Vệ Lai bị tiếng chuông báo thức lúc 8 giờ đánh thức, hôm nay phải đi kiểm tra cửa hàng, không thể thức dậy quá muộn.
Chu Túc Tấn dậy sớm hơn cô hai mươi phút, đánh răng rửa mặt từ phòng tắm đi ra.
Vệ Lai nằm ở trong chăn, chỉ để lộ nửa mặt ra ngoài, “Năm mới phát tài.”
Chu Túc Tấn ra hiệu cho cô: “Nhìn vào giữa hai gối đi. Tiền mừng tuổi cho em.”
Vệ Lai lật người trong chăn, có hai bao lì xì, một cái rất mỏng, một cái phồng lên rất dày.
Chu Túc Tấn nói: “Một cái là của anh, một cái là bà nội bảo anh mang đến đưa cho em.”
Vệ Lai ngồi dậy, mở chiếc bao lì xì dày ra, là tiền mặt số liên tiếp, mười tám nghìn tám trăm.
“Bà nội chúc siêu thị của em kinh doanh phát đạt, tiền vào như nước.”
Vệ Lai vui vẻ cất lì xì, “Một lát nữa em gọi điện chúc tết với bà nội.”
Cô mở tiền mừng tuổi của anh cho cô, là một tấm thẻ, cười hỏi: “Bên trong có bao nhiêu tiền vậy?”
“Nhiều hơn em nghĩ.” Chu Túc Tấn đeo khuy măng sét, thẳng thắn nói: “Lúc siêu thị không xoay được vòng vốn, em cứ dùng tiền trong này, tìm người khác đầu tư sẽ mất thời gian.”
Vệ Lai: “…”
Có thể dùng hai chữ “đầu tư”, số tiền trong thẻ này có bao nhiêu chứ?
Đột nhiên cảm thấy chiếc thẻ trong tay như củ khoai bỏng, “Tiền mừng tuổi cho em cũng nhiều quá rồi.”
Chu Túc Tấn nói: “Đây không phải ý nghĩa việc anh kiếm tiền sao.”
Trong lòng Vệ Lai khẽ rung động, cất tiền mừng tuổi.
“Mật khẩu là bao nhiêu vậy?”
“Anh chỉ có một mật khẩu.”
Cùng mật khẩu với khóa kết hợp chiếc Cullinan.
Mỗi lần thức dậy cô đều lười biếng ở trong lòng anh mấy phút, Chu Túc Tấn đeo xong khuy măng sét, đứng ở bên giường không đi.
Vệ Lai xuống giường, đi thẳng ra khỏi phòng ngủ, cất bao lì xì của bà nội và thẻ của anh vào trong túi.
Chu Túc Tấn nhìn bóng lưng cô, “Vệ Lai.”
Vệ Lai vừa định vòng ra khỏi phòng ngủ, quay đầu nhìn anh: “Sao vậy?”
Chu Túc Tấn nhìn cô mấy giây, lời đến tận miệng lại đổi thành: “Bữa sáng em muốn ăn gì?”
“Hấp bánh sủi cảo cho anh, em cũng ăn mấy cái, một lát nữa siêu thị mở cửa rồi.” Vệ Lai giơ bao lì xì màu đỏ và thẻ trong tay, “Em cất cái này đã.”
Từ phòng khách quay lại, điện thoại ở trên đầu giường của Vệ lai kêu, là điện thoại của Trần Kỳ.
Sau khi chúc tết nhau, vào thẳng vấn đề chính, hôm nay là Trần Kỳ trực ban, hỏi cô: “Sếp Vệ, hôm nay cô có đi kiểm tra cửa hàng không?”
“Có. Trước tiên đi kiểm tra cửa hàng thứ mười bảy, thời gian còn lại đi các cửa hàng Vệ Lai – Bách Đa. Hôm nay có thể đi bao nhiêu thì đi bấy nhiêu, ngày mai lại tiếp tục.”
Trần Kỳ: “Vậy tôi đi cùng cô, kiểm tra cửa hàng siêu thị Vệ Lai xong chúng ta về công ty một chuyến. Tôi vừa nhận được điện thoại, có mấy quản lý cấp cao của Công nghiệp Bách Đa muốn qua đây, nói năm đầu tiên cũng đi qua kiểm tra cửa hàng, sau đó phát lì xì cho những nhân viên đi làm hôm mùng một.”