Bức thư tình gửi Vệ Lai – Chương 59

Chương 59: Không dính lấy anh nữa.

Dịch: Anh Đào.

Beta: HP. 

Vệ Lai vẫn lắc đầu như cũ, nơi nào cũng không muốn đi.

Có rất nhiều người lúc tâm trạng không tốt hoặc rất mệt sẽ lựa chọn đi du lịch để giải sầu điều chỉnh, nhưng trùng hợp cô lại trái ngược. Những lúc được nghỉ chỉ muốn ở nhà, một mình ăn cơm, yên lặng đọc sách.

Đi du lịch sẽ là lựa chọn khi tâm trạng cô vui vẻ và tràn đầy năng lượng.

Bây giờ là mùa đông, thú vui duy nhất chính là trượt tuyết hoặc là đi biển ở nam bán cầu, những địa điểm này cô đã đi mấy lần. Lúc học đại học cùng với bạn cùng lớp đi qua rất nhiều quốc gia, sau này có người cùng cô đi thăm lại những nơi cũ không chỉ một lần.

Tất cả những bầu trời sao cô đều ngắm qua, ở vùng địa cực cũng ngắm hai lần.

Một tay Chu Túc Tấn ôm cô, từ trong túi áo khoác của anh nắm chặt lấy tay cô, “Cả một năm không ra ngoài, không muốn tìm nơi nào đó ở mấy ngày sao?”

Vệ Lai: “Không muốn. Qua tết cùng đồng nghiệp đến Châu Úc và Châu Âu để đàm phán hợp tác mua sắm ở bên nước ngoài, đến lúc đó tiện thể chơi mấy ngày.”

Chu Túc Tấn không nói gì nữa.

Đột nhiên hai người rơi vào im lặng.

Gió lạnh quấn quanh người anh, xuyên vào áo khoác của cô, táp vào mặt cô.

Ở trong lòng anh nhưng không có một chút hơi ấm nào, Vệ Lai ấn chóp mũi của mình vào áo sơ mi của anh trong vô thức, thử tìm kiếm chút hơi ấm.

Chu Túc Tấn cụp mắt nhìn cô, chóp mũi cô hếch lên hơi đỏ, anh cúi đầu, hôn xuống chóp mũi lạnh lẽo của cô.

Hơi thở ấm áp của anh rơi xuống, Vệ Lai nín thở: “Cảm ơn.”

Cảm ơn anh đã sưởi ấm cho cô, Chu Túc Tấn không trả lời.

Vệ Lai ngẩng đầu: “Anh về đi, một lát nữa em cũng đi.”

Trước khi Chu Túc Tấn buông cô ra: “Vấn đề yêu xa anh vẫn luôn giải quyết, năm sau có thể có khoảng bốn tháng ở bên Giang Thành.”

“Nếu em thực sự không quan trọng đến vậy, anh đã không tốn tâm tư chuyển trọng tâm công việc của anh.” Anh buông cô ra: “Lên ăn sáng đi.”

Vệ Lai “ừ” một tiếng, “Anh cũng lên xe đi.”

Không khống chế được chính mình, lúc anh quay người cô lại tham lam muốn ôm anh một cái.

Chu Túc Tấn ôm lại cô: “Không phải anh muốn đi, điện thoại ở trong xe, anh đi lấy, đi ăn sáng cùng em.”

Vệ Lai rời khỏi cái ôm của anh, “Đường Chi đợi em ở nhà hàng. Sau này vẫn có thời gian ăn sáng cùng em, anh về sớm đi, đừng để chậm trễ thời gian làm việc buổi sáng.”

Cô vẫy vẫy tay, xoay người quay lại khách sạn.

Giống như vừa rồi lúc đi ra, hai tay Vệ Lai đút vào trong túi áo khoác.

Điều không giống chính là bước chân nhanh hơn, một bước hai bậc thang.

Trước khi bước vào cánh cửa xoay của khách sạn, cô lại quay đầu nhìn anh.

Đường Chi bảo đầu bếp nấu một bát mì, vừa mới bưng lên còn chưa bắt đầu ăn Vệ Lai đã quay lại.

“Sếp Chu đâu?”

“Buổi sáng còn có việc, quay về rồi.”

Vệ Lai đi lấy đồ ăn sáng, món Trung món Tây đều có, cô chỉ lấy bánh mì, sữa bò và trứng chiên, lại gắp thêm mấy quả nho mẫu đơn.

Đường Chi nhìn đĩa của cô: “Nhiều đồ ăn như vậy sao cô chỉ chọn có từng này.”

Vệ Lai cười: “Không phải cô cũng chỉ ăn mì sao.”

Đường Chi đuối lý, bật cười.

Cô ấy nhìn ra sắc mặt Vệ Lai thoải mái hơn nhiều, “Quả nhiên là bất ngờ có thể khiến tâm trạng tốt hơn.”

Vệ Lai cười, không phản bác.

Tâm trạng trở nên thoải mái hơn là bởi vì từ tận đáy lòng đã chấp nhận được cách ở chung có ranh giới với anh. Hôm nay như thế này cũng rất tốt, anh vội đến gặp cô, nói chuyện mấy câu, chuyện gì cũng chiều theo cô.

Cô nhớ anh, nhưng cũng không làm nũng, cưỡng cầu anh phải làm như thế này như thế kia nữa.

Không cưỡng cầu sẽ không mệt.

Anh có không gian riêng tư thoải mái, cô cũng bởi vì không phải chờ đợi mà cảm thấy thoải mái hơn.

Trong những ngày vừa rồi, cuối cùng cô cũng tiêu hóa được hết cảm xúc của mình và hòa giải với bản thân trong cái ôm vừa rồi với anh.

Cô và Đường Chi vừa ăn vừa nói chuyện, ăn chậm, tài xế đã ăn xong, xuống dưới xe từ lâu.

Một bát mì không đủ, Đường Chi lại đi lấy thêm mấy lát bánh mì nướng.

Vệ Lai có điện thoại gọi đến, là tài xế.

Tài xế nói với cô sếp Chu muốn đổi xe.

“Chu Túc Tấn vẫn chưa đi sao?” Cô bất ngờ, bỏ cốc thủy tinh trong tay xuống.

Tài xế nói: “Chưa.”

Đổi hay không đổi chú ấy không thể nào làm chủ, Chu Túc Tấn không phải sếp của chú ấy, chú ấy xin ý kiến của Vệ Lai.

“Cháu qua đó bây giờ.”

Vệ Lai vội vàng rời khỏi nhà hàng, nhà hàng ở tầng hai, cô đi thẳng thang bộ xuống.

Chu Túc Tấn đưa chiếc Bentley của mình cho bọn cô dùng, nói: “Chú Diêm đi cùng, đổi lái với tài xế của em, hai người thay nhau lái sẽ không mệt.”

Sau khi Vệ Lai nghĩ thông suốt, lại chấp nhận ý tốt của anh giống như trước đây, khách khí nói: “Hai ngày này không ảnh hưởng đến anh dùng xe chứ?”

Chu Túc Tấn: “Không ảnh hưởng, công ty có nhiều xe.”

Chỗ ngồi của Bentley thoải mái hơn xe thương vụ, Vệ Lai bảo tài xế đổi xe, đưa xe thương vụ cho Chu Túc Tấn. Không cần phải bận tâm làm thế nào xe về được Giang Thành, anh sẽ sắp xếp thỏa đáng.

Tất cả đồ đạc trong xe đều chuyển sang cốp sau xe Bentley, lại đi lên phòng trên lầu lấy hành lý trả phòng, trong thời gian đó Chu Túc Tấn vẫn luôn ở dưới tầng không đi.

Lần nữa tạm biệt, Vệ Lai không ôm anh.

Mở cửa lên xe, cô ngồi ở ghế Chu Túc Tấn hay ngồi.

Đường Chi ngồi bên còn lại, đóng cửa lại không khỏi đánh giá bên trong xe, cao quý, ảm đạm lại sạch sẽ.

Cô ấy đã ngồi đủ loại xe đắt tiền, cửa hàng xe cũ của anh trai có đủ loại xe sang đắt tiền nhưng cho dù có đắt tiền đến đâu ngồi cũng không dè dặt như xe của Chu Túc Tấn. Nín thở trong vô thức và có cảm giác áp bức vô hình.

Không bằng ngồi xe thương vụ còn thoải mái hơn.

Đột nhiên có cơn gió lạnh thổi vào trong xe, Đường Chi quay mặt lại, Vệ Lai hạ cửa sổ xuống.

“Em về đây.” Vệ Lai vẫy tay với Chu Túc Tấn.

Nâng cửa sổ lên, anh ở bên ngoài không nhìn thấy cô.

Chú Diêm khởi động xe, cô quay đầu, lại nhìn anh thêm mấy lần.

Chu Túc Tấn đưa mắt nhìn theo chiếc Bentley một đoạn rồi ngồi lên chiếc xe thương vụ.

Vệ sĩ khởi động xe, rẽ trái, đi ngược chiều với hướng chiếc Bentley.

Sáng nay hơn bốn giờ đã thức dậy, vội vàng đến đây, trên đường về Chu Túc Tấn dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vệ Lai đã nguôi giận.

Nhưng cô không dính lấy anh nữa.

Trở về tòa nhà Khôn Thần, gặp Chu Gia Diệp từ bên ngoài trở về.

Biển số xe thương vụ quen mắt, nhất thời không nhớ đã từng gặp ở đâu.

“Xe của ai vậy?” Anh hỏi.

Chu Túc Tấn đóng cửa xe, hai người cùng nhau đi vào thang máy, anh trả lời: “Triệu Liên Thân.”

Chu Gia Diệp: “….”

Chả trách cảm thấy quen mắt, có lúc Triệu Liên Thân sẽ lái chiếc xe này đến chúc tết bà nội, đã từng gặp mấy lần trong sân nhà bà nội.

Thang máy chỉ mất mấy chục giây ngắn ngủi đã đến nơi, không kịp hỏi Chu Túc Tấn tình huống gì, vì sao lại dùng xe của Triệu Liên Thân.

Quay về văn phòng của mình, Chu Gia Diệp gọi điện thoại cho Lục An, hỏi xem chuyện gì: “Hai đứa nó bắt tay làm hòa rồi à?”

Lục An: “… Sao có thể chứ. Xe là Triệu Liên Thân đưa cho Vệ Lai – Bách Đa dùng, có thể là Vệ Lai đi công tác dùng chiếc xe này, Chu Túc Tấn đổi xe của cậu ấy.”

“Triệu Liên Thân muốn làm gì?”

“Ai mà biết chứ. Cái này anh phải hỏi chính chủ.”

Lục An vừa mới đến công ty nhà mình, ở Giang Thành lâu nên có một cảm giác xa lạ với văn phòng của chính mình.

Mẹ nói anh không màng chính sự, ra lệnh cho anh từ Giang Thành quay về, đám tiểu bối nhà họ Lục nhiều như vậy, thiếu anh ta tập đoàn sẽ không ảnh hưởng tiến độ, ngược lại còn nhanh hơn.

Giang Thành sắp trở thành một trong những trọng tâm công việc của Chu Túc Tấn, anh ta dứt khoát hợp tác toàn diện với Chu Túc Tấn, sau này sẽ ở lại Giang Thành.

“Đã bao lâu anh không đến Giang Thành rồi?”

Chu Gia Diệp: “Một năm.”

Lần trước đến là tiệc đính hôn của Chu Túc Tấn và Vệ Lai.

Lục An bảo anh có thể dành thời gian đến Giang Thành xem đường phố tràn ngập các siêu thị do Vệ Lai và Triệu Liên Thân hợp tác mở.

Nói rồi đột nhiên nghĩ đến một khả năng: “Triệu Liên Thân rất thông thạo trong mấy chuyện kinh doanh trái đạo đức, anh nói xem anh ta liệu có mở mấy cửa hàng Vệ Lai – Bách Đa ở Bắc Kinh không? Hơn nữa còn mở ở con đường ngày ngày Chu Túc Tấn đi làm tan làm.”

Chu Gia Diệp: “….”

Triệu Liên Thân cũng không biết xe của mình bị đổi mất, mãi đến chiều hai mươi tám tết, trên đường đi nhìn thấy chiếc xe mà vốn dĩ bây giờ đang ở Giang Thành.

Hôm nay, anh ta cùng bà ngoại đi chúc tết sớm, chiếc xe thương vụ chạy trước xe của anh ta, cùng hướng với chiếc xe của anh ta.

Triệu Liên Thân đoán được là ai, nhưng lại cảm thấy không có khả năng.

Lái vào cổng, anh ta mới chắc chắn rằng người trong xe là Chu Túc Tấn.

Người mà anh ta cùng bà ngoại đi chúc tết sớm chính là bà nội Chu Túc Tấn, hai chiếc xe một trước một sau tiến vào sân nhà cũ nhà họ Chu.

Bà ngoại và bà nội Chu tưởng rằng hai người đã hóa giải hiềm khích, vui vẻ không thôi.

Triệu Liên Thân cười, không trả lời, nhàn nhạt liếc nhìn chiếc xe thương vụ.

Sắc mặt Chu Túc Tấn lạnh nhạt, chào hỏi với hai vị trưởng bối, đi thẳng vào trong biệt thự.

Bà nội hỏi: “Sao hôm nay con lại có thời gian rảnh qua đây?”

Chu Túc Tấn nói: “Trả xe ạ.”

Triệu Liên Thân ngẩng đầu, đây là đoán chính xác hôm nay anh ta sẽ đến.

Chu Túc Tấn chỉ ở lại nửa tiếng, để lại xe thương vụ và chìa khóa xe. Chú Diêm đỗ chiếc xe Phantom ở cổng vào sân, chiếc Bentley để ở Giang Thành cho tài xế Vệ Lai – Bách Đa lái.

Ngày hai mươi chín tết, Vệ Lai đến nhà mới của bố ăn cơm đoàn viên.

Trời lạnh, lúc về cô bảo bố không cần tiễn, cô tự bắt xe về.

Vệ Hoa Thiên mặc áo phao lông vũ, cho dù là bắt xe ông cũng kiên trì muốn tiễn.

Bố cứ khăng khăng như vậy, Vệ Lai nói: “Vậy thì đi bộ về ạ.”

Vệ Hoa Thiên không nỡ để con gái chịu lạnh: “Bên ngoài quá lạnh.”

“Không sao ạ, đi bộ sẽ không lạnh nữa.”

Vệ Lai đội mũ của áo phao lên, khoác tay bố cùng nhau đi bộ về.

Hôm qua Giang Thành rơi một trận tuyết lớn, điều này đã làm tăng thêm nét trẻ trung cho lễ hội mùa xuân.

Vệ Lai đi rất chậm, bên đường có tuyết chưa tan, nghĩ đến những dấu chân để lại trên bãi cỏ ở sân sau nhà Chu Túc Tấn năm ngoái.

Vệ Hoa Thiên quan tâm hỏi: “Con và Chu Túc Tấn thế nào rồi?”

“Rất tốt ạ. Anh ấy đối xử với con rất tốt, cũng nỡ tiêu tiền cho con.” Vệ Lai hỏi bố, ngày mai bay chuyến mấy giờ.

“9 giờ.”

“Vậy phải dậy sớm.”

“Cũng bình thường, dù sao bố cũng không ngủ được.”

Lần này bố và dì Triệu dẫn thêm ông bà nội, dẫn bọn họ đi trải nghiệm phong tục mùa xuân ở những nơi khác nhau.

Sau khi im lặng mấy giây, Vệ Hoa Thiên dặn dò: “Ngày mai con và mẹ con đừng bận quá, nhớ về nhà sớm ăn cơm tất niên.”

Vệ Lai cười: “Vâng ạ.”

Trưa mai mẹ bay đến Hải Thành, xuất phát từ Thượng Hải.

Hôm sau, ba mươi tết.

Vệ Lai thức dậy, đến công ty như thường lệ, hôm nay siêu thị mở đến 7 rưỡi tối.

Gặp Trần Kỳ ở cổng cửa hàng chính.

Trong tay Trần Kỳ cầm bánh mì nướng vừa mới ra lò, hôm nay nướng ít loại, không đợi được món mình thích nên chỉ có thể lấy bừa hai cái ứng phó với bữa sáng.

Vệ Lai xuống xe, chào hỏi với cậu ấy, “Hôm nay tôi trực ban, sao cậu lại đến đây?”

Trần Kỳ bất lực: “Tôi mà không đến công ty, ăn bữa cơm tất niên xong có thể sẽ bị mẹ tôi áp đi xem mắt.” Bây giờ ngoại trừ Vệ Lai – Bách Đa, cậu ấy không hứng thú với bất cứ chuyện gì.

Cậu ấy biết mình là người như thế nào, một khi bận chuyện công việc sẽ quên hết mọi thứ, đoạn tình cảm trước cũng như vậy mà chia tay.

“Mấy địa chỉ cửa hàng ở Bắc Kinh đã chọn gần xong rồi, lát nữa đưa cho cậu xem.”

Vệ Lai và cậu ấy vừa đi vừa nói: “Được, gửi vào email cho tôi. Tiến độ còn nhanh hơn tôi dự kiến.”

Trần Kỳ nói thật: “Bên Công nghiệp Bách Đa có đưa ra một số ý kiến, nếu không tôi điều tra bên này có thể sẽ mất vài tuần mới có kết quả cuối cùng.”

Dòng tiền vốn của Bách Đa dồi dào, sau tết bọn họ có hơn chục cửa hàng ở thành phố sẽ cùng nhau tiến hành cải tạo, đồng thời cũng xây dựng chuỗi logistics lạnh cùng lúc, còn nhiều việc phải làm hơn họ nghĩ.

“Đi Châu Úc công tác, chưa chắc tôi đã dành ra được thời gian.”

Vệ Lai: “Cậu cứ làm những việc gấp trước đi, tôi sẽ sắp xếp những người khác đi cùng.”

Đến văn phòng, mở máy tính bắt đầu bận rộn.

Lúc sắp đến buổi trưa, Trần Kỳ gõ cửa văn phòng cô. Cậu ấy chuẩn bị về nhà ăn cơm, mẹ đã gọi ba cuộc điện thoại giục cậu ấy.

“Sếp Vệ, tôi về trước đây.”

Hôm nay phải trực ban đến 7 giờ, cậu ấy hỏi thêm: “Sếp Vệ, bữa cơm tất niên cô định làm thế nào?”

Vệ Lai cười nói: “Đợi tan làm rồi về nhà ăn. Cậu mau về đi, năm mới phát tài.”

Trần Kỳ cũng chúc lời chúc tương tự, đóng cửa lại.

Vệ Lai cầm điện thoại lên xem, do dự mấy giây, lại bỏ điện thoại xuống tiếp tục xử lý công việc.

Trong căn hộ có chuẩn bị một ít đồ dùng năm mới và nguyên liệu, năm nào bà nội cũng làm nhân thang viên ngọt và mặn bảo cô mang một phần về cho mẹ. Năm nay mẹ ở bên Hải Thành một tuần, cô mang nhân thang viên về căn hộ.

Buổi tối gói mấy viên thang viên, lại làm thêm hai món nữa, đủ một mình cô ăn.

7 giờ 20 phút, các cửa hàng trưởng lần lượt báo cáo công việc, kết thúc trực ban.

7 giờ tối đêm giao thừa mỗi năm, khu phố cổ sẽ đúng giờ bắn pháo hoa.

Mỗi đoạn đường đều được kiểm soát chặt chẽ, xe cộ trên đường đông như mắc cửi, chỉ có thể đợi bắn pháo hoa kết thúc mới về nhà.

Vệ Lai tắt đèn, chỉ còn màn hình máy tính còn sáng, rót cốc nước ấm đứng trước cửa sổ, góc này thích hợp để xem pháo hoa.

Bởi vì cách xa nên không nghe được tiếng, nhưng có thể ngắm nhìn được màu sắc sặc sỡ nở rộ trên bầu trời đêm tăm tối. Năm nay không có ước nguyện gì, chỉ xem pháo hoa, không ước nguyện.

Điện thoại trên bàn rung, cô sải bước qua cầm lấy, là Viên Hằng Nhuệ.

【Nhân dịp năm mới tết đến xuân về, Viên Hằng Nhuệ xin gửi trước lời chúc mừng năm mới đến bạn, chúc gia đình bạn trong năm mới này hạnh phúc, mọi chuyện như ý, làm ăn phát đạt, tài nguyên dồi dào!】

Vệ Lai trả lời anh ta:【Chúc mừng năm mới. Năm mới phát tài, sớm lọt vào top những người giàu nhất.】

Viên Hằng Nhuệ cười:【Cảm ơn em. Chắc chắn sẽ như vậy.】

Còn muốn hỏi cô, có phải là đang ở Giang Thành hay không, có xem pháo hoa không, đã ăn bữa cơm tất niên chưa, nhưng không thích hợp.

7 rưỡi pháo hoa kết thúc, mãi đến 8 giờ, dòng người trên đường mới tản bớt.

Vệ Lai tắt máy tính rời khỏi công ty, lái xe từ tầng hầm ra đi thẳng về bên Giang Ngạn Vân Thần.

Tết năm ngoái, nhà bên Giang Ngạn Vân Thần là do cô tự mình vệ sinh dọn dẹp, tất cả đồ vật đều là cô sắp xếp. Năm nay cô có thuê một nhân viên của công ty dọn vệ sinh đến dọn dẹp một lượt.

Vệ sinh dọn dẹp xong, câu đối vẫn chưa dán.

Đằng sau cốp xe đựng hai câu đối, một to một nhỏ, còn có một chiếc thang gấp.

Câu đối lớn được dán trên cửa kéo lên ở cửa hàng thứ mười bảy, cô đã đặc biệt nói với cửa hàng trưởng câu đối tết để cô dán.

Đến bên Giang Ngạn Vân Thần, cô dừng xe ở cổng siêu thị. Trước tiên vào tiểu khu dán câu đối ở trong nhà, không vào cửa, chỉ dán câu đối lên cửa xong xuống nhà.

9 giờ, người và xe cũng thưa dần.

Lấy thang gấp từ sau cốp xe, mở ra dựng lên trước cửa.

Ánh sáng trong hộp đèn quảng cáo phía trên cửa đủ dùng, không cần phải mở đèn pin.

Lần đầu tiên Vệ Lai đo đánh dấu vị trí gần đúng, năm ngoái cô là người dán câu đối tết ở trong cửa hàng, dán như thế nào đã có kinh nghiệm.

Lúc cô đang đo kích thước, một chiếc xe màu cà phê chầm chậm dừng lại bên đường.

Chương Nham Tân từ biệt thự Giang Ngạn đi ra, đi qua nơi này. Anh ta biết bên này có Siêu thị Vệ Lai, vừa rồi cố ý nhìn một lượt, không ngờ được lại nhìn thấy cô đang dán câu đối tết ở cửa.

Dán xong một bên, cô từ trên thang gấp đi xuống, nhấc thang sang bên còn lại tiếp tục.

Nhìn bóng lưng hiu quạnh của cô, bất chợt nhớ đến câu nói cô từng nói với anh ta “Mãi mãi yêu em”.

Điện thoại trên bảng điều khiển trung tâm rung, Mặc Địch gọi điện thoại cho anh ta.

Anh ta trực tiếp nhấn tắt, lại nhìn về phía siêu thị.

Điện thoại lại rung, anh ta trực tiếp tắt máy.

Hạ cửa sổ bên ghế lái xuống, anh ta tắt máy, đèn xe lập tức phụt tắt.

Sờ vào hộp kê tay tìm thuốc và bật lửa, châm thuốc.

Khói bay ra bên ngoài cửa sổ, lập tức bị gió lạnh thổi vào trong xe.

Anh ta quay mặt lại, từ bên cửa sổ ghế lái phụ nhìn vào cổng siêu thị, bên còn lại đã dán xong, chuẩn bị dán câu đối ngang.

Lúc này một chiếc xe Phantom màu đen kim cương lướt qua xe anh ta, giảm tốc độ, dừng lại trước đầu xe anh ta, còn lùi về sau mấy mét.

Chương Nham Tân nhìn biển số xe, dập thuốc.

Tối nay Chu Túc Tấn tự mình lái xe, chú Diêm đã bay về.

Năm nay không ăn cơm tất niên cùng mẹ, ăn cơm ở bên nhà cũ xong trực tiếp đi đến sân bay. Mưa và tuyết rơi nên các chuyến bay bị trì hoãn trên diện rộng, đến Giang Thành trời đã tối lại gặp phải các con đường bị kiểm soát bởi bắn pháo hoa.Thời gian đi từ đường vành đai ngoài đến nhà mẹ vợ còn dài hơn thời gian anh bay từ Bắc Kinh đến.

Đến nhà mẹ vợ, trong nhà tối om, không có người.

Căn hộ cũng không có người, anh lái xe từ căn hộ đến đây.

Dừng xe xong, anh nhìn thấy xe của Chương Nham Tân từ kính chiếu hậu của xe, tháo dây an toàn đẩy cửa đi xuống.

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *