Chương 58: Em đã đến rồi, không gặp nhau sao?
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Sau khi ký hợp đồng với Công nghiệp Bách Đa, hoàn thành xong thủ tục chuyển nhượng, Vệ Lai bắt đầu lên kế hoạch đến thăm hai người bạn là đơn vị cung ứng của mẹ. Hành trình giống như năm ngoái, điểm cuối cùng là đến Bắc Kinh tìm Kỳ Lâm Thăng tụ tập.
Năm ngoái Đường Chi muốn đi cùng Vệ Lai, khi đó chỉ là đồng nghiệp cũ, ít nhiều cũng có điểm không tiện. Năm nay không giống nữa, tính là đi công tác trong công việc.
Vệ Lai – Bách Đa có thêm năm mươi cửa hàng mới, lượng mua hàng gấp mấy lần so với trước, việc hợp tác với mấy đơn vị cung ứng cần đàm phán lại.
“Tôi đi cùng cô, lúc đàm phán có thể giúp cô bổ sung những chi tiết mà cô bỏ lỡ.”
Vệ Lai mở lịch ra xem, xác định thời gian khởi hành, trả lời Đường Chi: “Được, cô mang hành lý dùng một tuần, ít nhất là sáu ngày, nếu như tuyết dày nói không chừng phải bảy tám ngày.”
“Ở thêm mấy ngày nữa cũng không thành vấn đề.” Trước kia ở bên Mặc Địch, đi công tác mười ngày nửa tháng là chuyện bình thường, Đường Chi hỏi: “Vẫn lái chiếc Cullinan của cô sao?”
“Tài xế lái xe thương vụ của công ty.” Vệ Lai đặc biệt giải thích. “Đi đường dài ngồi xe thương vụ thoải mái hơn Cullinan.”
“Vốn dĩ tôi còn định đi giày thể thao, đổi lái với cô.”
Không cần tự mình lái xe cũng tốt, như vậy hai người có thể nói chuyện trên trời dưới biển.
Thời gian xuất phát đã quyết định, sáng sớm ngày kia bắt đầu.
Vệ Lai nói với Chu Túc Tấn một tiếng, miễn cho anh đến Giang Thành cô lại không ở đây.
【Hai ngày nữa em đi công tác, ở bên ngoài khoảng một tuần.】
Chu Túc Tấn đang họp, trả lời ngắn gọn:【Về Giang Thành thì nói với anh.】
Vệ Lai:【Ừ.】
Sau khi tan họp, Chu Túc Tấn dặn Dương Trạch hủy chuyến bay đến Giang Thành vào ngày kia.
Còn về nguyên nhân, đương nhiên không cần giải thích với cấp dưới.
Những người khác lần lượt rời khỏi phòng họp, Chu Gia Diệp ra hiệu cho thư ký về trước, anh có chuyện muốn nói với Chu Túc Tấn.
Đợi trong phòng họp chỉ còn lại hai người bọn họ và Dương Trạch, anh mở cửa sổ châm thuốc, vào thẳng vấn đề: “Em với Vệ Lai sao vậy?” Ngày kia không phải cuối tuần, đường bay xin rồi lại hủy, hai chuyện này đều không bình thường.
Chu Túc Tấn không giấu: “Xảy ra chút vấn đề.”
Xem ra vấn đề không nhỏ, nếu không anh đã không điều chỉnh công việc để bay đến Giang Thành.
Chu Gia Diệp nhả khói thuốc, quay mặt hỏi: “Nguyên nhân do Triệu Liên Thân?”
Chuyện Siêu thị Vệ Lai và Công nghệ Bách Đa đạt được hợp tác chiến lược, Lục An đã nhắc qua, anh chỉ biết đại khái. Bây giờ tình hình cụ thể như thế nào, anh không quan tâm.
“Triệu Liên Thân là chất xúc tác, nguyên nhân do em.”
Chu Túc Tấn ký xong bản tài liệu cuối cùng cần chữ ký, đưa cho Dương Trạch.
Dương Trạch không muốn nghe chuyện riêng của sếp một chút nào, cầm tài liệu ba chân bốn cẳng bước ra khỏi phòng họp, đóng cửa lại.
Chuyện tình cảm, Chu Gia Diệp không thể nào cho ý kiến, “Em có thể nhờ dì tư vấn. Mâu thuẫn vợ chồng giải quyết như nào, dì có khả năng.”
Chu Túc Tấn đóng nắp bút lại, nói: “Không cần ai tư vấn hết. Yêu xa, không gian riêng tư, tính cách và thói quen em nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay. Cho dù dì có khả năng cũng không thể giải quyết được vấn đề của em.”
Còn có chuyện phải làm, anh rời khỏi phòng họp trước.
【Muốn anh dỗ em như thế nào cũng được.】
Anh gửi tin nhắn cho Vệ Lai.
…
Sáng ngày thứ năm của hành trình, Vệ Lai đến Bắc Kinh, hẹn ăn cơm trưa cùng Kỳ Lâm Thăng.
Hợp tác với Thực phẩm Lạc Mông, Kỳ Lâm Thăng bỏ ra không ít công sức. Hộp quà đồ ăn vặt của Lạc Mông chỉ có Vệ Lai – Bách Đa có hàng, đây là sản phẩm cung ứng đặc biệt, cũng là Kỳ Lâm Thăng dành riêng cho công ty bọn cô.
Kỳ Lâm Thăng cụng ly chúc mừng cô: “Tháng năm đến Giang Thành, Vệ Lai – Bách Đa chỉ có ba cửa hàng, bây giờ đã có năm mươi sáu cửa hàng. Nếu cứ giữ vững tiến độ như này cuối năm sau sẽ có một trăm.”
“Có kế hoạch mở ở Bắc Kinh không?” Ông ấy hỏi cô.
Vệ Lai uống hết rượu mới trả lời, “Có dự định.”
Đội ngũ ở bên Bắc Kinh phải đợi sau tết mới có thể xây dựng, lựa chọn vị trí cửa hàng cũng đang được tiến hành, đều do Trần Kỳ phụ trách, việc cô cần bận tâm không nhiều.
Kỳ Lâm Thăng cười nói: “Lần sau muốn ăn bánh mì của Siêu thị Vệ Lai không cần phải đến Giang Thành nữa rồi.”
Bánh nướng ở Siêu thị Vệ Lai ngay cả những người không thường ăn đồ ngọt cũng cảm thấy ngon.
Vệ Lai cũng cười, “Lần sau muốn ăn gì tôi gửi đến cho ông.”
Nói chuyện với Kỳ Lâm Thăng đến gần 2 rưỡi, mặc dù bàn chuyện công việc nhưng lại giống như bạn cũ lâu ngày tụ tập hơn.
Buổi trưa cô chỉ mời mình Kỳ Lâm Thăng, Đường Chi đi mua sắm.
Từ nhà hàng ra, cô bảo tài xế lái xe đến tổng bộ Tập đoàn Khôn Thần.
Đường Chi gửi tin nhắn cho cô:【Vẫn chưa nói chuyện xong với giám đốc Kỳ sao?】
【Vừa mới xong, cô cứ đi dạo đi, tôi còn có chuyện.】
【Có tiện nói là chuyện gì không?】
【Đi thăm Chu Túc Tấn.】
Đường Chi gửi voice chat cho cô: “Dọa c h ế t tôi rồi, còn tưởng rằng hai người vì Triệu Liên Thân mà cãi nhau nữa, cả đường đi tôi đều không dám nhắc đến sếp Chu.”
Không cãi nhau là tốt.
“Cô có đồ gì muốn mua không, tôi giúp cô đi dạo xem thử.”
“Không cần.” Bây giờ Vệ Lai không có hứng nhắc đến mua sắm.
Trước khi đi không nói với Chu Túc Tấn, cũng không nói với chú Diêm, không xác định được Chu Túc Tấn có ở công ty hay không.
Vệ Lai vẫn luôn nhìn ra cửa sổ, nhìn phong cảnh quen thuộc dần lùi lại phía sau.
Xe đi qua nhà hàng S.Z., đi qua cây cầu vượt Chu Túc Tấn từng nắm tay cô đi qua. Tối đó tuyết rơi ngập trời, rơi xuống người họ.
Hôm nay trời nắng, có vài tia nắng rơi xuống hàng ghế sau.
Nhìn thấy logo tòa nhà Khôn Thần, Vệ Lai hoàn hồn, gửi tin nhắn cho Chu Túc Tấn: 【Anh ở công ty không? Bây giờ có bận không?】
Chu Túc Tấn:【Anh đang bàn chuyện ở bên ngoài. Đi công tác về Giang Thành rồi sao?】
Vệ Lai:【Không. Em không có chuyện gấp, anh bàn chuyện xong thì gọi điện cho em.】
Qua một lúc, anh gọi điện thoại đến.
“Phải hai tiếng nữa mới bàn xong.”
Nghe được giọng nói trầm ấm quen thuộc, đột nhiên Vệ Lai không biết trả lời như thế nào, bản thân vẫn nhớ anh.
Cô không trả lời, Chu Túc Tấn hỏi: “Có phải tâm trạng em không tốt không?”
“Không phải, mua quà năm mới cho anh.” Vệ Lai xách túi trong tay, “Em để ở quầy lễ tân tầng một, anh nhớ lấy.”
Chu Túc Tấn hơi dừng lại: “Em ở Bắc Kinh sao?”
“Ừ, qua đây bàn chuyện với Kỳ Lâm Thăng, tiện mời ông ấy ăn cơm.” Vệ Lai đi đến bậc thang trên cùng dừng lại, “Em không đợi anh về nữa, buổi tối còn kịp sang thành phố bên cạnh hẹn người phụ trách trung tâm thương mại bàn kế hoạch thâm nhập. Bàn xong sẽ về thẳng Giang Thành.”
Ngay lập tức điện thoại im lặng khác thường.
Chu Túc Tấn phá vỡ sự im lặng: “Em đến khi nào vậy?”
“Buổi sáng.”
Anh vẫn đang bàn chuyện với người khác, Vệ Lai định kết thúc cuộc gọi: “Anh bận đi, em đi đưa đồ vào.”
Chu Túc Tấn không cúp máy: “Buổi tối em ở khách sạn nào, anh đến thăm em.”
“Không cần. Buổi tối chắc chắn anh có xã giao, em cũng không biết mấy giờ bận xong.” Vệ Lai nói tạm biệt, cúp điện thoại.
Giống như năm ngoái, cô mua cho Chu Túc Tấn một chiếc áo khoác măng tô.
Trong túi có một tấm thiệp:
Sếp Chu, chúc mừng năm mới.
— Vệ Lai
6 giờ tối Chu Túc Tấn lấy được đồ, chú Diêm đặc biệt quay lại công ty lấy về.
Anh kẹp tấm thiệp giữa các ngón tay, xem đi xem lại.
Đã rất lâu rồi cô không gọi anh là chồng.
Lục An gọi điện tìm anh, hỏi anh đâu.
Đúng như Vệ Lai nói, tối nay anh có buổi xã giao, hơn nữa còn là buổi xã giao không thể nào từ chối.
Anh nói với Lục An: “Ở dưới lầu, các cậu bắt đầu trước đi.”
Lục An suýt nữa không nói lên lời: “… Tối nay cậu làm chủ, chủ nhân là cậu không đến thì bắt đầu thế nào?”
Chu Túc Tấn để tấm thiệp vào trong túi bên cạnh áo, quay lại phòng bao trên lầu.
Lục An mơ hồ nhận ra tối nay tâm trạng Chu Túc Tấn không tốt, trước kia những bữa tiệc do anh chủ trì, ngoại trừ bàn chuyện hợp tác, ít nhiều cũng cười nói mấy câu. Tối nay một câu cũng không có.
Triệu Liên Thân đến Giang Thành, vốn dĩ anh ta tưởng rằng xung đột nội bộ giữa Vệ Lai và Công nghiệp Bách Đa sẽ bắt đầu, không ngờ đến bây giờ vẫn sóng yên biển lặng.
Nghe nói Triệu Liên Thân đã đem chiếc xe thương vụ biển Bắc Kinh mình hay dùng tặng cho Vệ Lai – Bách Đa sử dụng, thuận tiện cho việc các quản lý cấp cao đến Bắc Kinh công tác.
Bây giờ siêu thị thực phẩm tươi sống Vệ Lai – Bách Đa mọc lên như nấm trên mọi nẻo đường của Giang Thành.
Cũng may Triệu Liên Thân không tên Triệu Bách Đa, nếu không thì không biết Chu Túc Tấn nhìn thấy biển hiệu siêu thị sẽ nghĩ gì.
Lục An không hiểu Triệu Liên Thân đang nghĩ gì, người này ra bài không theo lẽ thường.
“Giám đốc Lục.”
Trên bàn có người kính rượu anh ta.
Lục An cười, cụng ly lại.
“Lâu lắm rồi không nhìn thấy anh.”
“Bây giờ tôi thường ở Giang Thành, một tháng thì hai mươi ngày ở bên đó.”
“Lại có dự án mới sao?”
“Sắp rồi.”
Một năm trôi qua, Khôn Thần đã rút hoàn toàn vốn khỏi Tập đoàn Tân Minh, đợi ăn tết xong có lẽ Chu Túc Tấn sẽ đối phó với Chương Nham Tân.
“Còn tưởng dự án cản trở anh.” Đối phương cười nói, “Giang Thành có sức hút vậy sao?”
“Cũng không phải. Giang Thành thanh tịnh, không có ai càm ràm giục kết hôn.” Lục An nói đùa, “Chủ yếu là tôi còn chưa dùng phiếu giảm giá của siêu thị đã tích được.”
Nói xong bản thân cũng cười haha.
Cười xong nhận ra Chu Túc Tấn liếc nhìn anh.
…
Lúc này, ở thành phố bên cạnh.
Vệ Lai vừa mới gặp mặt xong người phụ trách trung tâm thương mại, nói chuyện vui vẻ. Trước tết chỉ kịp làm quy trình hợp đồng, sau tết đi làm có thể vào khuôn viên để trang trí.
Tiến vào thuận lợi như vậy là được nhờ Công nghiệp Bách Đa, Siêu thị Vệ Lai chỉ có danh tiếng ở Giang Thành, ra khỏi Giang Thành không có ai biết. Bây giờ hợp tác với Bách Đa, hơn nữa Bách Đa còn là cổ đông lớn nhất, cho dù bàn chuyện tiến vào bất cứ thành phố nào hoặc là bàn chuyện hợp tác với đơn vị cung ứng hàng đầu nào, mọi việc đều rất suôn sẻ.
Ra khỏi văn phòng của người phụ trách, bên cạnh là trung tâm thương mại, Đường Chi kéo Vệ Lai, “Có muốn đi dạo không?”
Vệ Lai suy nghĩ: “Không có đồ gì muốn mua hết.”
Nếu đổi lại là trước kia, Đường Chi sẽ nói đi dạo không hẳn cần mua gì đó, hôm nay lại chiều theo Vệ Lai: “Tôi cũng không có gì cần mua, những gì cần mua đều mua bên Bắc Kinh rồi. Vậy về khách sạn đi.”
Mặc dù hôm nay Vệ Lai đi thăm Chu Túc Tấn, nhưng cô ấy luôn cảm thấy giữa hai vợ chồng nhà này có gì đó không đúng.
Khi đó, cô ấy và Vệ Lai cùng nhau ứng tuyển vào công ty của Mặc Địch, vừa mới tốt nghiệp lại bởi vì yêu nên mới quay lại Giang Thành. Rất nhanh hai người đã quen nhau, không ngờ trong công việc lại rất hợp nhau. Trong mấy năm ở chung, mặc dù Vệ Lai không để lộ cảm xúc, nhưng ít nhiều cô ấy vẫn cảm nhận được trong lòng Vệ Lai có tâm sự.
Chuyện tình cảm, cô ấy không tiện hỏi nhiều.
Vệ Lai lấy điện thoại ra, tìm quán ăn gần đó: “Về khách sạn thì không vội, mời cô ăn cơm.”
Đường Chi cười: “Cung kính không bằng tuân mệnh, vậy thì cảm ơn sếp Vệ nhà chúng ta.”
Khách sạn của hai người ở đối diện bên đường, chọn một nhà hàng địa phương nổi tiếng chỉ mất mười phút đi bộ qua đó.
Vì để thỏa mãn cơn thèm ăn, xếp hàng gần một tiếng rưỡi.
Thời gian đợi số, Vệ Lai xử lý tin nhắn công việc trong nhóm.
Ảnh đại diện của Triệu Nhất Hàm nhảy ra:【Hôm nào em đi công tác về?】
Vệ Lai:【Ngày mai về. Sao chị biết em đi công tác?】
Buổi tối tan làm, Triệu Nhất Hàm đi qua cửa hàng chính của Siêu thị Vệ Lai mua một ít đồ, tiện đi lên thăm Vệ Lai. Gõ cửa nhưng không ai mở, hỏi dì Trình mới biết Vệ Lai đi công tác sắp được một tuần.
Chị ấy nghe ông chủ nói, mấy ngày trước Triệu Liên Thân đến Giang Thành, cùng mấy người bạn ăn cơm, không kỵ húy mình là đại cổ đông của Công nghiệp Bách Đa.
Bây giờ không ít người biết Vệ Lai và Triệu Liên Thân hợp tác mở rộng siêu thị, vô cùng bất ngờ.
【Thái độ của Chu Túc Tấn như thế nào? Chị nhớ trước đó đã nói với em, có người đắc tội khiến công ty bị phá sản, người đó chính là Triệu Liên Thân.】
Vệ Lai:【Chu Túc Tấn không để ý.】
Không để ý mà Triệu Nhất Hàm hiểu và không để ý của Vệ Lai là hai ý hoàn toàn khác nhau, 【Không để ý thì tốt. Trước đây chị còn lo lắng Chu Túc Tấn không thích hợp với em, bây giờ xem ra rất tốt. Em bận đi.】
Nếu như không cưỡng cầu chuyện tình cảm, Chu Túc Tấn là đối tượng tốt nhất để kết hôn, mười điểm không có nhưng.
Nếu như ở chung theo cách trong thời hạn hợp đồng, sẽ là một cuộc hôn nhân rất thoải mái.
Mấy ngày nay cô đã nghĩ xong rồi, sẽ không được nước lấn tới nữa.
Thử xong đồ ăn ngon lúc quay về khách sạn đã rất khuya, lúc Vệ Lai đang sấy tóc thì điện thoại kêu.
Đường Chi nhìn ghi chú trên màn hình điện thoại là tên Chu Túc Tấn, đưa điện thoại cho Vệ Lai, “Điện thoại của chồng cô.”
Vệ Lai tắt máy sấy tóc, “Alo, anh bận xong rồi à?”
Chu Túc Tấn: “Ừ.”
Vừa mới tàn tiệc, anh vẫn ở trong phòng bao.
Anh hỏi: “Ngày mai mấy giờ em về vậy?”
“Khoảng 7 giờ, buổi tối có thể về đến nhà.”
“Lát nữa em gửi địa chỉ khách sạn qua cho anh, anh sẽ đến trước 7 giờ.”
“Vậy mấy giờ anh đã phải qua đây, không cần.”
“Em đã đến rồi, không gặp mặt nhau sao?”
Vệ Lai không trả lời.
“Vệ Lai?”
“Được, gửi ngay đây.”
Vệ Lai cúp máy, gửi địa chỉ khách sạn cho anh.
Để điện thoại sang một bên, tiếp tục sấy tóc.
Cố gắng nhớ lại trong thời gian hợp đồng đã ở chung với nhau như thế nào.
Đường Chi đeo tai nghe, tìm phim mở ra xem. Cô ấy nghĩ có lẽ Vệ Lai không thích nói chuyện vào lúc này.
Vệ Lai sấy tóc xong quay lại giường nằm, trong nhóm bạn thân plastic đang thảo luận xem giao thừa đi đâu chơi.
Năm nay Ân Lạc định cùng chồng đi trượt tuyết tiện chụp dải ngân hà. Gần đây cô ấy đang mê chụp ảnh bầu trời đầy sao: 【Chồng tớ nói năm nay chắc chắn sẽ cho tớ khoảng thời gian tuyệt vời nhất.】
Kiều Tư Điền:【Chồng tớ cùng muốn đi trượt tuyết.】
Ân Lạc:【Vậy cùng nhau đi?】
Kiều Tư Điền:【Anh ấy sợ tớ lạnh, nói thà đi Nam bán cầu còn hơn.】
Ân Lạc: “…..”
Lại bắt đầu rồi đấy.
Kiều Tư Điền @Vệ Lai: 【Bé cưng, cậu với sếp Chu nhà cậu có kế hoạch gì không?】
Vệ Lai:【Tạm thời không có kế hoạch.】
Năm nay mẹ đón giao thừa bên Hải Thành, có lẽ một mình cô ăn tất niên.
Thoát khỏi nhóm, điều chỉnh chế độ im lặng đi ngủ.
Ngày hôm sau không cần báo thức đã tự tỉnh, cầm điện thoại qua xem, mới 6 giờ, trời còn chưa sáng.
Đã nói với tài xế 7 rưỡi xuất phát, 7 giờ cô và Đường Chi xuống lầu ăn sáng.
【Em dậy chưa?】Chu Túc Tấn gửi tin nhắn cho cô.
Vệ Lai:【Dậy rồi, đợi em hai phút.】
Cô nói với Đường Chi: “Chu Túc Tấn ở dưới lầu, cô đi ăn trước đi.”
“Mau đi đi, không cần quan tâm đến tôi.”
Vệ Lai nhìn lớp trang điểm và tóc trong gương thang máy, rất nhanh thang máy đã đến tầng 1. Lần trước gặp nhau cách đây mười ngày, cảm giác giống như là chuyện rất lâu trước đó.
Chu Túc Tấn đợi ở trong xe ngoài cửa khách sạn, nhìn thấy cô đi ra từ cửa cảm ứng bên cạnh, anh đẩy cửa xuống xe. Hai tay Vệ Lai đút vào túi áo khoác, bước đi không chậm, nhưng cũng không nhanh.
Lần này cô không nhào vào lòng anh.
Chu Túc Tấn vẫn giống như trước kia, giơ tay kéo cô vào lòng.
Vệ Lai không nhịn được tủi thân, tay đặt ở trong túi áo khoác của anh.
Chu Túc Tấn cụp mắt, tưởng rằng vừa rồi cô giơ tay là muốn ôm anh.
“Áo khoác có vừa không?”
Chu Túc Tấn gật đầu, “Có.”
Không nói gì nữa, cánh tay siết chặt, dùng sức ôm chặt lấy cô: “Sau tết anh có khoảng chục ngày ở cùng em, em sắp xếp công việc một chút, tìm núi tuyết ngắm sao.”
Hỏi cô: “Có muốn đi nước nào không? Hay là đi Thụy Sĩ nhé?” Anh nói một trấn nhỏ.
Vệ Lai: “Em đi rồi.” Lại giải thích vì sao không muốn đi, “Ân Lạc và chồng cô ấy cũng định đi bên ấy, em không muốn đi cùng chỗ mà bọn họ đi.”
Chu Túc Tấn nhìn cô, có lẽ là Chương Nham Tân từng dẫn cô đi, cô không muốn đi nữa.
Anh nói: “Vậy đổi nơi khác.”