Chương 57: Lúc không liên lạc, anh không nhớ em sao?
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
Thời gian chờ đợi câu trả lời của anh, mỗi giây dài tựa một năm.
Chu Túc Tấn trả lời thẳng thắn: “Không có bất cứ dự định gì.”
Lúc này não Vệ Lai phản ứng chậm, trong thời gian ngắn không thể nào hiểu được: “Có ý gì?”
“Anh có rất nhiều chuyện bận phải làm, không có thời gian quan tâm đến Công nghiệp Bách Đa. Trong cuộc đối đầu giữa em và Triệu Liên Thân, có Khôn Thần ủng hộ em, em hãy thử cố gắng tự mình giải quyết.”
Vệ Lai: “Ồ.”
Giọng nói quá nhỏ, nhỏ đến mức chỉ mình cô có thể nghe thấy.
Triệu Liên Thân đánh giá quá cao địa vị của mình trong lòng Chu Túc Tấn, còn tưởng rằng Chu Túc Tấn sẽ lấy siêu thị của cô làm quân cờ, lấy cớ này đối phó với anh ta. Nhưng anh ta lại không hề biết rằng, căn bản Chu Túc Tấn không để anh ta vào mắt, đợi anh ta chủ động tìm đến cửa. Nếu như anh ta không tìm, Chu Túc Tấn cũng lười để ý đến.
Cô cũng đánh giá quá cao địa vị của mình trong lòng Chu Túc Tấn, tưởng rằng ít nhiều gì anh cũng quan tâm một chút đến việc hợp tác của Công nghiệp Bách Đa và Siêu thị Vệ Lai.
“Vệ Lai?” Chu Túc Tấn đợi một lúc, bên cô không có tiếng gì.
“Đang nghe. Cảm ơn.”
Lúc nói ra bản thân cũng cảm thấy kỳ lạ, không biết vì sao lại nói ra hai chữ cảm ơn này.
Chu Túc Tấn nghe được giọng cô khác thường: “Có phải là không vui không?”
“Không có không vui. Trước đây anh vẫn luôn không nói gì đến quan hệ của Bách Đa và Triệu Liên Thân, em tưởng rằng anh không biết.” Vậy nên cô không nhắc nhiều, muốn tự mình giải quyết, không muốn gây phiền phức cho anh.
Kết quả anh biết, biết nhưng lại không để tâm.
Chu Túc Tấn nói: “Em cần dần dần tích lũy kinh nghiệm.”
“Ừ, em hiểu.” Vệ Lai từ trên cao nhìn xuống dưới, tìm đại khái phương hướng căn hộ nhỏ của mình trong thành phố xa hoa, tìm được rồi lại tìm nhà của bọn họ ở bên Giang Ngạn Vân Thần.
Trước mắt không nhìn rõ bất cứ thứ gì.
“Em biết là anh muốn tốt cho em, chỉ là cách làm đó của anh thích hợp hơn với bạn hoặc là cấp dưới của anh, bởi vì bọn họ không nuôi dưỡng tình cảm quá nhiều với anh, nhưng em đối với anh……”
Cô kịp thời dừng lại.
Những tủi thân tích tụ trong lòng suốt thời gian qua hôm nay lại bùng lên, cô dừng lại nhưng không được bao lâu, lại trút hết ra ngoài.
“Có rất nhiều lúc em không biết nên xem anh là gì mới đúng, em nên xem anh là sếp Chu trong thời hạn hợp đồng, hay là người chồng đã kết hôn.”
“Muốn gửi tin nhắn cho anh đều suy nghĩ rồi do dự, sợ làm phiền đến anh.”
“Thực sự những lúc quá mệt, quá nhớ anh em mới không quan tâm đến bất cứ điều gì.”
“Có lúc cảm thấy kết hôn đã một năm, có thể anh không yêu em nhiều đến vậy, yêu một người sẽ muốn liên lạc với đối phương mỗi ngày.”
“Lúc không liên lạc, anh không nhớ em sao?”
“Nếu như em và anh đổi vị trí cho nhau, em nghĩ em sẽ chú ý một chút đến Bách Đa, cho dù em hy vọng, muốn anh tích lũy kinh nghiệm, nhưng điều đó cũng không phải trở ngại cho việc em âm thầm quan tâm đến anh.”
Mãi đến giây phút này cô mới phát hiện hóa ra bản thân mình chịu nhiều tủi thân đến thế.
Hóa ra rất để ý đến việc anh không yêu cô nhiều đến vậy.
“Xin lỗi, hôm nay em không khống chế được cảm xúc. Nói nhiều như vậy không phải có ý trách anh không giúp em, tự em có thể ứng phó được.”
Trong suốt thời gian đó, Chu Túc Tấn vẫn luôn im lặng lắng nghe.
Anh ở bên ngoài phòng họp, Dương Trạch có ra ngoài tìm anh một lần, cuộc họp đã bắt đầu, anh ra hiệu bằng mắt cho Dương Trạch vào trước, nói với bên kia điện thoại: “Nói ra tốt hơn chút nào chưa?”
“Tốt hơn rồi.” Vệ Lai xoay người đi đến trước bàn làm việc, lấy ra hai tờ khăn giấy, bình tĩnh một lát: “Em biết anh đã rất rất chiều theo ý em, một năm này bay tới bay lui đến Giang Thành nhiều lần như vậy, đúng là không dễ dàng gì, là em được nước lấn tới. Sau này anh cứ làm theo cách mà anh thấy thoải mái nhất, một hai tuần hoặc là ba tuần đến thăm em một lần. Anh có thời gian riêng của anh, em cũng có chuyện mà mình cần làm.”
Không yêu cầu quá nhiều nữa.
Văn phòng có tiếng gõ cửa, cô lấy cớ này cúp máy: “Anh làm việc đi, có người tìm em. Chồ….” Dừng một lát, “Tạm biệt.”
Sau khi cúp máy cô cũng không đi mở cửa, tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.
“Sếp Vệ?” Là Trần Kỳ.
Vệ Lai lấy gương trang điểm từ trong túi ra, hốc mắt ửng đỏ, tạm thời không muốn gặp bất cứ ai, cứ coi như không nghe thấy tiếng gõ cửa.
Mấy phút sau, Đường Chi tìm cô: 【Cô làm sao vậy? Trần Kỳ nói cô ở trong văn phòng.】Nhưng không mở cửa.
Vệ Lai giải thích:【Vừa rồi đang gọi điện thoại, bây giờ đang nghĩ cách làm thế nào để đối phó với Triệu Liên Thân.】
Văn phòng có máy pha cà phê, có hạt Geisha.
Pha xong hai cốc, tâm trạng dần dần bình tĩnh lại.
Cô gọi điện cho Trần Kỳ, bảo cậu ta qua đây một chuyến.
Mấu chốt quyết định cô có thể giành chiến thắng trong trận chiến với Triệu Liên Thân chính là Trần Kỳ, nếu như Trần Kỳ đứng về phía Triệu Liên Thân, cô chắc chắn sẽ thua.
“Triệu Liên Thân và Chu Túc Tấn có xích mích, có lẽ là cậu biết.” Vệ Lai đưa cà phê cho cậu ta.
Trần Kỳ gật đầu: “Biết.”
Rất nhiều người đều biết.
Hơn nữa Mặc Địch còn đặc biệt nhắc qua với cậu ta, Công nghiệp Bách Đa là công ty do Triệu Liên Thân kiểm soát.
Vệ Lai nhìn cậu ta: “Mặc Địch bảo cậu làm thế nào?”
Trần Kỳ: “…..”
Cà phê đưa lên đến miệng, dừng lại.
Ngẩng đầu nhìn Vệ Lai, khóe miệng hơi cười, ý cười không tới đáy mắt.
Cậu ta nhấp một ngụm cà phê, cười: “Cô vẫn luôn nghi ngờ tôi?”
“Đúng vậy.” Vệ Lai mở điện thoại, mở album ảnh lấy bằng chứng cho cậu ta xem.
Trần Kỳ liếc mắt nhìn, tiếp tục uống cà phê.
Vệ Lai thoát khỏi album ảnh, chứng cứ trước mắt, cậu ta không thể nào phủ nhận được nữa.
Còn chuyện vì sao cô lấy được chứng cứ, đương nhiên sẽ không nói thật với cậu ta.
“Biết rõ cậu là người của Mặc Địch, tôi vẫn cho cậu 3% cổ phần.”
Trần Kỳ trầm ngâm, không nhìn thấu được Vệ Lai.
“Mặc Địch nắm đằng chuôi, cậu chắc chắn cũng lo lắng cô ta sẽ uy hiếp lại cậu, bây giờ cậu có thể an tâm rồi. Cô ta mua chuộc cậu làm nội gián, cậu lợi dụng chức vụ để làm những chuyện tổn thất đến lợi ích của công ty, sẽ không ảnh hưởng đến sự nghiệp của cậu ở chỗ tôi. Cậu chỉ cần ở lại Vệ Lai – Bách Đa, tôi sẽ không truy cứu bất cứ trách nhiệm nào.”
Sao Trần Kỳ lại không nghe ra lời uy hiếp trắng trợn của cô, chỉ cần cậu ta rời khỏi công ty, hoặc là gây thêm tổn thất cho công ty, như vậy sẽ gánh chịu mọi hậu quả.
Nếu như cậu ta cố gắng hết sức vì công ty, cô sẽ không nhắc lại chuyện cũ.
Vệ Lai hất cằm, ra hiệu cho cậu ta uống cà phê: “Đợi Vệ Lai – Bách Đa lên sàn, cậu có thể tính giá trị tài sản ròng của mình. Chỗ mà Mặc Địch cho cậu không tính là gì.”
Từ những chứng cứ mà Lỗ Mãn Ức đưa cho cô có thể thấy Mặc Địch hào phóng như nào, đưa cho Trần Kỳ gấp ba lần số tiền Hạ Vạn Trình đưa, chả trách Trần Kỳ bí quá hóa liều.
“Cùng là lợi dụng, người khác lợi dụng cậu xong, cậu hết giá trị sẽ không có lợi cho cậu nữa. Lợi ích của tôi và cậu buộc chặt vào nhau, sẽ không có chuyện bỏ rơi nhau.”
Nói xong cô bắt đầu uống cà phê, cho cậu ta thời gian quyết định.
Quyền lực và trái ngọt, hai bên cùng tiến.
Vệ Lai đ á nh rắn gi ậ p đầu nhưng cũng không quên cho anh ta lợi ích.
Trần Kỳ im lặng hồi lâu, mãi cho đến khi cà phê nguội.
Cậu ta lại ngẩng đầu: “Tôi còn tiền án nói dối, cô không sợ sao?”
Vệ Lai cười: “Cũng không phải tìm đối tượng, tôi cần cậu thật lòng làm gì, cái tôi cần là thành tựu của công ty.”
Cô còn cho cậu ta thêm một chút phúc lợi, “Ngoài mặt cậu có thể tiếp tục làm việc thay Mặc Địch, cô ta cho cậu bao nhiêu tôi đưa cậu từng đó. Xem như là phần thưởng tôi cho cậu.”
Trần Kỳ: “…..”
Vệ Lai nói đến Mặc Địch: “Lần này Triệu Liên Thân đến Giang Thành, chắc chắn cô ta sẽ nhân cơ hội này đ â m một da o sau lưng tôi.”
Trần Kỳ không phản bác.
Mặc Địch có ý này, để Vệ Lai hiểu nhầm thành Triệu Liên Thân làm, như vậy thần không biết q uỷ không hay.
“Cậu cũng không thể nào lấy tiền của Mặc Địch mà không làm gì, khó báo cáo.” Vệ Lai còn nghĩ cả cớ thay cho cậu ta, “Cậu nói tôi nghi ngờ cậu là người của Triệu Liên Thân, đang điều tra cậu, cậu không dám hành động liều lĩnh.”
Trần Kỳ: “….”
Cậu ta phát hiện, Vệ Lai mới là người tàn nhẫn.
Chuyện đã đến nước này, đã không còn lựa chọn nào khác, cậu ta đặt cốc cà phê xuống: “Tôi quay về làm việc đây, xem xem làm thế nào với việc giải quyết tận gốc của Triệu Liên Thân.”
Vệ Lai gật đầu: “Vất vả rồi.”
Giải quyết xong mối phiền phức là Trần Kỳ, Vệ Lai thầm thở phào.
Lại uống tiếp cốc Geisha, uống xong tan làm.
Cô có thói quen đỗ xe ở bãi đỗ xe ngoài trời của siêu thị, từ tòa văn phòng đi qua đường chỉ mất ba phút.
Trình Mẫn Chi đang đứng ở bên cửa sổ nghỉ ngơi, thấy con gái từ tòa văn phòng đi qua, bà mở cửa sổ, vẫy tay hướng về phía dưới lầu: “Lai Lai.”
Vừa rồi Vệ Lai thất thần, hoàn hồn ngẩng đầu, cười với mẹ.
“Con đi kiểm tra cửa hàng sao?” Trình Mẫn Chi hỏi con gái.
Bây giờ mới hơn bốn giờ, chưa đến thời gian tan làm, cô nổi tiếng là thánh tăng ca, không muốn mẹ lo lắng, chỉ có thể làm nũng: “Vâng, đến cửa hàng bên Giang Ngạn Vân Thần ạ.”
Cô và Triệu Liên Thân là âm thầm giao chiến, bên mẹ vẫn bình yên vô sự. Điều sáng suốt nhất là khi đó đã chuyển Vệ Lai – Bách Đa đến tòa văn phòng khác.
Trình Mẫn Chi nói với con gái, vé đêm giao thừa đến Hải Thành đã đặt xong, buổi sáng bay đến Giang Thành.
“Năm nay mẹ không đón giao thừa cùng con, con ở cùng với Túc Tấn đi.”
Vệ Lai vẫn cười như cũ: “Vâng.”
Đến Hải Thành nghỉ dưỡng là Hạ Vạn Trình sắp xếp, giữa mẹ và Hạ Vạn Trình chỉ cách một tờ giấy mỏng này.
Ngồi lên xe, cô gọi điện đặt chỗ ở nhà hàng ven sông, tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon.
Đối phương hỏi cô đặt mấy chỗ.
Vệ Lai: “Một chỗ.”
“…. À, vâng.”
Phòng bao đã đầy chỗ, chỉ có thể đặt chỗ bên ngoài, một mình cô ăn nên không cần phòng bao.
Nhà hàng ven sông chủ yếu chuyên về các món Pháp và món Trung, mỗi món ăn đều có điểm độc đáo riêng.
Tối nay Chương Nham Tân và mấy người bạn tụ tập ở đây, anh ta và Mặc Địch trước mặt người khác luôn diễn vẻ hòa thuận, tối nay cũng đưa Mặc Địch đi cùng.
Trước giờ, khi đi đường anh ta đều không nhìn ngang liếc dọc, nhưng hôm nay lại liếc nhìn bàn ăn ở trong đại sảnh, gần như đã ngồi đầy, ánh mắt dán chặt vào một bóng lưng quen thuộc.
Lúc gặp phải chuyện buồn cô thường xuyên đi ăn một mình.
“Không đi qua chào hỏi sao?” Mặc Địch lên tiếng.
Chương Nham Tân thu hồi tầm mắt, đi về phía phòng bao, không nói gì.
Mặc Địch quay mặt nhìn Vệ Lai, chạy mấy bước đuổi theo Chương Nham Tân, nói: “Có hối hận vì khi đó không kiên trì lựa chọn cô ấy không?”
Hỏi cũng vô ích.
Cô ta chỉ muốn nói cho sướng miệng, chỉ cần không có người ngoài, cô ta nói bất cứ điều gì anh ta đều như bịt tai không muốn nghe, chỉ dùng sự im lặng đáp lại.
Từ khi biết chuyện chiếc đồng hồ, anh ta không đeo đồng hồ nữa, cho dù dịp đó quan trọng thế nào.
Lúc này điện thoại của Mặc Địch kêu, nhìn ghi chú, cô ta sải bước về cửa phòng bao, xoay người tìm một nơi im lặng nhấn nghe.
Lỗ Mãn Ức điều tra nửa năm, cuối cùng cũng khoanh vùng được người trong đội ngũ bị Vệ Lai mua chuộc, đến nỗi bây giờ nhìn ai cũng giống ai, nhìn ai cũng nghi ngờ.
Dưới tầm mắt của ông ta làm mấy cửa hàng bị lỗ, không tra ra trong lòng ông ta không thể nào yên tâm được.
“Cậu, có chuyện gì vậy?”
“Con giúp cậu chuyện này.” Ông ta kể đầu đuôi câu chuyện cho cháu gái, bởi vì bản thân không tra ra được nên ông ta chỉ có thể nhờ cháu gái là người quan sát, phân biệt giúp.
Mặc Địch không nói gì, là cô ta làm.
“Vâng, con có thời gian sẽ qua đó giúp cậu.” Cảm thấy có lỗi với cậu, cô ta cung cấp một thông tin có giá trị để bù đắp: “Cậu, không phải cậu định mở cửa hàng mới nhưng vẫn chưa chọn được chỗ sao, vậy thì chọn ở bên cạnh Vệ Lai – Bách Đa đi. Nội bộ bọn họ đang hỗn loạn, tiếp sau đó còn hỗn loạn hơn, đối với Phúc Mãn Viên mà nói là một cơ hội.”
“Tin tức chính xác sao?”
“Vâng.”
Trần Kỳ nói với cô ta, không thể nào sai lầm.
…
Vệ Lai đang ăn hoa quả sau bữa ăn, trước mặt đột nhiên xuất hiện một bóng đen chắn tầm mắt. Cô ngẩng đầu, Triệu Liên Thân ngồi xuống ghế đối diện cô.
Cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển, xắn tay áo lên tận cẳng tay.
Tối nay Triệu Liên Thân ăn cơm cùng một người bạn ở Giang Thành, bạn có gọi thêm mấy người đi cùng. Trong số những người đến có Chương Nham Tân và vợ anh ta. Cảm thấy nói chuyện không ăn ý nên anh ta lấy cớ ra ngoài nghe điện thoại, trùng hợp nhìn thấy Vệ Lai ăn cơm ở đây.
Vệ Lai đẩy đĩa hoa quả đến trước mặt anh ta: “Nếu như đến để uy h i ế p tôi chuyển toàn bộ cổ phần của Vệ Lai – Bách Đa cho anh, miễn bàn. Nếu như nói chuyện về Chu Túc Tấn cũng miễn bàn, là anh tự mình đa tình. Anh ấy căn bản không quan tâm đến anh và công ty của anh đang làm gì.”
Xem ra người tự mình đa tình không chỉ có mình anh ta, Chu Túc Tấn cũng không quan tâm vợ mình đang làm gì.
Chu Túc Tấn đến sân khấu cũng không lên, một mình anh ta diễn kịch cũng chả có ý gì.
Vốn dĩ muốn đ à o Trần Kỳ đến đội ngũ của Công nghiệp Bách Đa, nhưng không đào được.
Anh ta rất thích Trần Kỳ và đội ngũ mà mà cậu ta lập, người không đ à o được, một mình anh ta docchiem cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Cách có thể kiếm tiền lại khiến trong lòng Chu Túc Tấn không thoải mái không phải chỉ có cách docchiem Vệ Lai – Bách Đa.
Triệu Liên Thân cầm nĩa x i ê n một quả nho mẫu đơn bỏ vào miệng, “Cô muốn dùng tiền của tôi để kiếm tiền cho mình, lại nắm giữ hơn một nửa cổ phần, làm gì có chuyện tốt như vậy. Chuyển nhượng 10% cổ phần của cô cho tôi, tôi không tham gia vào việc kinh doanh, tiếp tục hợp tác.”
Vệ Lai ngẩng đầu nhìn anh ta, còn chưa kịp nói, Triệu Liên Thân đã bỏ nĩa xuống: “Không có bàn bạc. Nếu như đồng ý, ngày mai tôi bảo luật sư qua đây.”
Vệ Lai không hề do dự: “Thành giao.”
Dùng 10% cổ phần đổi lấy hợp tác lâu dài với Công nghiệp Bách Đa, cô nguyện ý, cũng không lỗ. Ban đầu chọn trúng Bách Đa là bởi vì thực lực toàn diện của họ mạnh nhất.
【Phiền phức coi như được giải quyết rồi.】Cô nói với Đường Chi một tiếng.
Đường Chi kích động suýt nữa đứng dậy khỏi ghế, 【Sếp Chu giúp đỡ sao?】
【Không tìm anh ấy. Tôi dùng 10% cổ phần đổi lấy hợp tác lâu dài với Triệu Liên Thân.】
Đường Chi đau lòng 10% cổ phần nhưng biết nói thế nào đây, còn hơn là mất cả hai bên. Nếu như thật sự x é rách mặt Triệu Liên Thân, tổn thất không chỉ là 10%.
Vệ Lai:【May mà giữ được Trần Kỳ, nếu không tôi lấy 20% cổ phần đổi thì Triệu Liên Thân cũng không đồng ý.】
Cô ấy chắc chắn rằng Triệu Liên Thân đã tìm Trần Kỳ nhưng có điều không thành.
Đường Chi tìm một nhãn dán hình pháo hoa gửi đi, Vệ Lai – Bách Đa có hy vọng lọt được vào top 30, giấc mơ làm tiểu phú bà của cô ấy có thể thực hiện được rồi.
Cô ấy cũng có một chút xíu cổ phần của Vệ Lai – Bách Đa, mặc dù không nhiều nhưng đủ để cô ấy diễu võ dương oai ở nhà. Ngày nào anh trai muốn dùng tiền sai cô ấy làm việc, trực tiếp dùng tiền đá anh ấy về.
Vệ Lai thoát ra khỏi khung chat với Đường Chi, gửi tin nhắn cho bố, làm phiền bố ngày mai kiểm tra các điều khoản trong hợp đồng với Công nghiệp Bách Đa.
Vệ Hoa Thiên:【Ngày mai đúng giờ bố qua đó. Con ăn cơm chưa?】
Vệ Lai:【Con ăn rồi.】
Cô vừa ra khỏi nhà hàng ven sông, thời gian vẫn còn sớm, ngồi ở trong xe một lát, không có nơi nào muốn đi, lái xe về căn hộ.
【Lai Lai, năm nay bố và dì Triệu tết Nguyên Đán đi du lịch, đêm giao thừa không có nhà. Khi nào con có thời gian, cùng Nhất Hàm về nhà ăn cơm. 】
Về đến nhà, Vệ Lai mới nhìn thấy tin nhắn của bố, năm nay chỉ đến nhà bố một lần vào trước tết Trung Thu.
Ngồi trước bàn làm việc, trả lời bố: 【Vâng, con hỏi Triệu Nhất Hàm xem ngày nào có thể về.】
Bỏ điện thoại xuống, cô dựa vào ghế thất thần một lúc. Mở ngăn kéo lấy ra một tấm ảnh để bàn ở trên cùng, là bức ảnh chân dung cuối cùng cả nhà cùng chụp trước khi bố mẹ lyhon.
Tổ chức xong sinh nhật 10 tuổi của cô, bọn họ liền lyhon.
Điện thoại rung, là điện thoại của Chu Túc Tấn.
Vệ Lai ngồi ngay ngắn mới nhấn nghe, cho dù có chuẩn bị như nào cũng không tìm ra được giọng nói làm nũng, chỉ đành từ bỏ, “Alo.”
Chu Túc Tấn vừa bận xong, vẫn đang ở công ty, hỏi cô: “Em vẫn đang tăng ca sao?”
“Không, đã ra ngoài ăn quay về rồi.” Cô cúi người, cất bức ảnh đó vào trong ngăn kéo, nhẹ nhàng đóng lại.
Chu Túc Tấn nghe ra được giọng nói cô rất bình tĩnh, thấp giọng hỏi: “Vẫn đang tức giận với anh sao?”
Vệ Lai bình tĩnh giải thích với anh: “Thực sự không tức giận, có thể do anh không hiểu em. Em rất ít khi tức giận, chỉ có lúc làm việc bị người khác làm khó mới tức giận. Ngay từ lúc mới bắt đầu, em đã liên hệ Bách Đa với Triệu Liên Thân, làm sao tức giận với anh được. Chiều nay không phải đã nói rồi sao, là do em không khống chế được cảm xúc.”
Chu Túc Tấn không nói nhiều, giọng điệu của cô xa cách, anh có thể cảm nhận được, “Bây giờ anh không đi được, qua hai ngày nữa đến thăm em.”
“Không sao, anh bận việc của anh đi, không cần thường xuyên chạy đến Giang Thành. Hai tuần qua đây một lần là được, nếu như đặc biệt bận, lâu một chút cũng không sao.”
“Vệ Lai…” Chu Túc Tấn không biết nói gì tiếp theo, chuyển chủ đề: “Triệu Liên Thân giao cho anh giải quyết.”
“Không cần, chuyện công ty giải quyết xong rồi.”
“Giải quyết thế nào?”
“Cho Triệu Liên Thân 10% cổ phần.”
Sau khi Vệ Lai bình tĩnh mấy giây mới nói: “Có thể trong mắt anh là em nhượng bộ, nhưng đây là con đường duy nhất để bảo toàn Siêu thị Vệ Lai. Thứ chúng ta để ý không giống nhau, em tình nguyện nhượng bộ, cũng không muốn mười lăm cửa hàng của mẹ em bị liên lụy. Em đã cố gắng khiến tổn thất ở mức nhỏ nhất, kết quả này em vẫn khá hài lòng, không lỗ.”
Dừng một chút, “Còn chuyện gì khác không?”
Trước đây câu này đều là anh hỏi cô, hóa ra ý là muốn kết thúc điện thoại.
Chu Túc Tấn nói: “Không có.”
Vệ Lai không dính lấy anh nữa: “Vậy ngủ ngon.”