Bức thư tình gửi Vệ Lai – Chương 56

Chương 56: Nếu như anh ấy muốn lợi dụng, tôi nguyện ý cho anh ấy lợi dụng.

Dịch: Anh Đào.

Beta: HP.

Nói muốn lên nhà nhưng Vệ Lai vẫn lưu luyến nóc bầu trời sao.

Chu Túc Tấn hỏi cô lúc nào có thời gian nghỉ dài ngày, “Dẫn em đi xem cảnh thật.” Lại hỏi cô: “Em muốn đi đâu xem nhất?”

Vệ Lai lắc đầu: “Không muốn đi đâu hết, em chỉ thích ngắm bầu trời sao ở trong Cullinan.”

Cô đã ngắm nhìn đủ loại trời sao, trên thảo nguyên, trên đỉnh núi tuyết, vùng địa cực, giữa bầu trời rộng lớn, cho dù có hùng vĩ, bao la đến đâu cũng không thuộc về cô.

Chỉ có khung cảnh nhỏ trong xe này là anh dành cho cô.

Cô ôm chặt lấy anh.

Chu Túc Tấn hỏi: “Có dẫn anh lên nhà xem không?”

Vệ Lai nhẹ ‘ừ’ một tiếng, buông anh ra.

Căn hộ của cô không có phòng khách rộng như bên Giang Ngạn Vân Thần, đứng ở cửa là có thể nhìn thấy tất cả đồ vật trang trí.

Trước khi Chu Túc Tấn đến, cô đã đặc biệt dọn qua, ngăn nắp và ấm áp.

Tủ ở huyền quan không đủ rộng để treo quần áo vào, Chu Túc Tấn vắt áo vest của mình lên ghế sô pha. Màu sắc của những dụng cụ trong nhà không khác mấy với màu sắc quần áo cô thích, sô pha màu nâu sữa, thảm len màu caramel cổ điển.

Đèn sàn tối màu, tựa tay ghế sô pha và bàn trà có mấy quyển sách.

Vệ Lai cởi váy dài, thay sang váy ngủ thoải mái.

Không lãng phí thời gian đi pha cà phê, rót cho anh một cốc nước ấm ở bên cạnh, kéo anh ngồi xuống sô pha.

“Bao giờ anh đi vậy?” Rõ ràng anh vừa mới đến nhưng cô đã bắt đầu đếm ngược thời gian anh rời đi.

Không phải cuối tuần, Chu Túc Tấn chỉ có thể ở cùng cô một đêm.

“Sáng sớm mai đưa em đến văn phòng, sau đó anh đến sân bay.”

Vệ Lai đã vô cùng thỏa mãn, sáng sớm mai thức dậy vẫn có thể nhìn thấy anh, anh thường xuyên bay chuyến sáng sớm, dỗ cô ngủ xong rồi đi.

Cô đột nhiên kéo mạnh áo sơ mi đen của anh, “Sếp Chu.”

Sau đó không nói gì.

Không phải bất cứ lúc nào Chu Túc Tấn cũng đoán được sự làm nũng của cô, tưởng rằng cô muốn uống nước trong cốc của anh, đưa cho cô.

Vệ Lai không cầm lấy cốc, cũng không mở miệng nói uống nước.

Chu Túc Tấn nhìn cô một lát, “Có phải muốn ngồi trong lòng anh không?”

“Ừm.”

Vốn dĩ Chu Túc Tấn đang bắt chéo hai chân dựa vào sô pha, sau đó hạ chân xuống.

Vệ Lai ngồi lên đùi anh, lần đầu tiên ngồi như vậy, trái tim đập thình thịch.

Cô ở trong lòng, Chu Túc Tấn không tiện cầm cốc nước, giơ cánh tay dài ra, đặt chiếc cốc lên bàn.

Trước đó Vệ Lai không chú ý, trong vô thức liếc nhìn đồng hồ hôm nay anh đeo, nắm lấy cổ tay anh. Cô không nhìn nhầm, là chiếc đồng hồ mà cô bán lại cho anh.

Chu Túc Tấn nhìn cô với vẻ mặt không ngờ đến, nói: “Không phải anh nói rồi sao, sau này anh sẽ còn đeo.”

Vệ Lai không nói gì, hôn xuống môi anh.

Chu Túc Tấn ôm cô, từ sô pha đứng dậy, đặt cô lên bàn sách, “Trong nhà có không?”

“Có.” Cô hôn anh, “Lúc đi siêu thị mua dép lê có mua mấy hộp.”

Cô ngồi, chênh lệch chiều cao càng lớn.

Chu Túc Tấn đặt hai tay lên mép bàn, cô muốn ngậm lấy môi anh, anh cúi đầu phối hợp với cô.

Vệ Lai lôi áo sơ mi đen ở trong quần anh ra, đầu ngón tay rơi xuống cúc áo.

Đèn sàn đang bật, điều chỉnh sang màu vàng mờ ảo ấm áp.

Ánh sáng dịu nhẹ chiếu giữa cổ áo đen và dáng vẻ nghiêm nghị của anh.

Chu Túc Tấn ngậm lấy môi cô, tay giữ đằng sau eo cô.

Lúc thâm nhập, Vệ Lai ở trong lòng anh không khỏi rên rỉ một tiếng: “Sếp Chu.”

Chu Túc Tấn ngừng thở.

Cô rời khỏi môi anh, hôn yết hầu anh.

Giây phút đó, tất cả tài liệu trên bàn đều bị hất xuống đất.

Được nhặt lên là hai tiếng sau.

Nhà nhỏ, ở phòng khách có thể nghe được tiếng nước róc rách ở trong phòng tắm.

Vệ Lai đang tắm, Chu Túc Tấn nhặt từng tài liệu dưới đất để lên bàn, sắp xếp theo số trang.

Trong đó có một tài liệu bị bỏ, mặt sau được cô dùng để phân tích số liệu, trong số đó có ba chữ ‘Chu Túc Tấn’, được cô viết mấy lần. Có lẽ lúc cô thất thần đã vô thức viết ra.

Chu Túc Tấn sắp xếp tất cả đống tài liệu về chỗ cũ, quay lại ghế sô pha ngồi, cẩn thận xem kỹ nơi cô ở thường ngày, một tấm ảnh để bàn cũng không có.

“Không thích chụp ảnh sao?” Đợi Vệ Lai quấn khăn tắm từ phòng tắm đi ra, cuối cùng Chu Túc Tấn vẫn hỏi cô lý do vì sao không muốn chụp ảnh cưới.

Vệ Lai nghĩ làm thế nào để trả lời anh: “Cũng không phải không thích, chỉ là có lúc cảm thấy không có ý nghĩa gì cả.” Cô chỉ vào ngăn kéo tủ bàn, “Trong đó đều là ảnh, ảnh chụp chân dung cả nhà trước lúc em mười tuổi. Mỗi năm đều chụp một bộ, sau khi bố mẹ em l y hôn không còn lấy ra nữa.”

Cô choàng khăn lau tóc qua vai, đi đến tủ lấy ảnh cưới của bố mẹ ở trong đó ra.

“Cho anh xem lúc bố mẹ em còn trẻ, khi đó tình cảm của họ rất tốt. Chụp một bộ ở Giang Thành, ở nước ngoài cũng chụp một bộ.” Lấy mấy tập ảnh cưới dày cộp đặt lên sô pha.

Cô không dám xem, đi đến bàn trang điểm sấy tóc.

Bố và mẹ có lẽ đều đã không còn nhớ đến ảnh cưới và ảnh chân dung gia đình đã từng chụp, bọn họ đều đang tiến về phía trước, người không thể nào buông bỏ chỉ có cô.

Chu Túc Tấn không lật xem ảnh cưới, hỏi cô vừa rồi lấy ở đâu, anh đặt lại về chỗ cũ.

Vệ Lai chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cánh tay, đùi và một mảng lớn sau lưng đều lộ ra ngoài.

Từ phòng ngủ đi ra, Chu Túc Tấn lấy áo vest của mình đưa cho cô, “Đừng để bị lạnh.”

Vệ Lai mặc áo vest của anh vào tiếp tục sấy tóc, Chu Túc Tấn giơ tay, cài cúc áo vest giúp cô, không nhắc đến ảnh cưới nữa.

Cuối tháng 6, Vệ Lai nhận được điện thoại của Mặc Địch.

“Tổn thất tăng gấp bốn lần, nhóm mua sắm và quản lý bị tôi mua chuộc mấy người, nhớ lấy lời cô nói.”

Vì lợi ích của nhà mình, Mặc Địch chỉ có thể xin lỗi cậu.

“Bây giờ tình cảm của cô với Chương Nham Tân là gì?” Trước khi cúp máy, Mặc Địch đột nhiên hỏi.

“Bây giờ tôi thích Chu Túc Tấn, cô nói xem tôi có tình cảm gì với chồng cô.”

Mấy chữ chồng cô vô cùng chói tai, Mặc Địch cúp điện thoại.

Sau đó Vệ Lai gọi điện cho Lỗ Mãn Ức, hơn hai tháng, bên ông ta vẫn không có tiến triển gì, cô đưa ra tối hậu thư cho ông ta.

Lỗ Mãn Ức không phải lừa gạt cho qua, quả thực là không biết ra tay tra từ đâu. Cháu gái trời sinh cảnh giác, ông ta không thể nào quá rõ ràng, nếu không trộm gà không thành còn mất nắm thóc.

Lợi bất cập hại.

Ông ta nhíu mày, “Tôi xác định là Trần Kỳ, nhưng tôi không có chứng cứ.”

Vệ Lai bình tĩnh: “Không có chứng cứ lại có thể xác định, giám đốc Lỗ không tự cảm thấy mâu thuẫn sao?”

Lỗ Mãn Ức nuốt giận: “Không phải là chưa đến thời hạn ba tháng sao?”

Gần đây bị mấy cửa hàng làm cho tức giận, bên thu mua cũng thường xuyên mắc sai lầm, đang định cúp máy nhưng lại không nhịn được muốn làm rõ sự thật: “Giám đốc Vệ, mấy cửa hàng bên này của tôi bị thua lỗ, có phải là cô làm đúng không?”

Vệ Lai cười: “Ông đoán xem là ai làm.”

Lỗ Mãn Ức làm sao có thể liên hệ kẻ phản bội này liên quan đến cháu gái mình, Vệ Lai ăn nói úp mở, cũng không phủ nhận, coi như cô ngầm thừa nhận.

“Cô muốn làm gì?”

“Gậy ông đập lưng ông, không phải sao?”

Vệ Lai lại nói với ông ta: “Không phải tất cả nhân viên thu mua trong đội và quản lý đều một lòng với ông. Tự thu xếp ổn thỏa đi.”

Máu của Lỗ Mãn Ức chạy ngược khắp cơ thể, trước mặt tối sầm lại.

Bị Vệ Lai nắm thóp trong lòng bàn tay, ông ta giận sôi m á u nhưng không dám tức giận trước mặt.

Nhóm thu mua có hơn một trăm người, ông ta phải tra thế nào?

Cúp điện thoại của Lỗ Mãn Ức, Vệ Lai rơi vào trầm tư, trực giác của cô không sai, chính là Trần Kỳ.

Phải đến cuối tháng 1 năm sau, cận kề đêm giao thừa cô mới lấy được chứng cứ.

Sau hơn nửa năm, việc thu mua và sáp nhập ba mươi sáu cửa hàng kết thúc thuận lợi.

Chọn ra một ngày tốt, toàn bộ đoàn đội Vệ Lai – Bách Đa chuyển đến tòa nhà văn phòng Giang Ngạn, để lại cho Vệ Lai một văn phòng ở tầng 32, có thể nhìn toàn cảnh khu thành phố Giang Thành từ trên cao.

Cộng thêm cả các cửa hàng mới mở vào nửa cuối năm, Vệ Lai – Bách Đa có tổng cộng năm mươi sáu cửa hàng, số lượng đội mua hàng đã vượt qua Phúc Mãn Viên.

Ngày đó, cô đang đi kiểm tra cửa hàng ở bên Giang Ngạn Vân Thần nhận được một số điện thoại lạ ở bên Bắc Kinh, đối phương tự xưng là thư ký của Triệu Liên Thân.

Cho dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng lúc đối phương giới thiệu nói ra chữ Triệu Liên Thân, nhịp tim của Vệ Lai không khỏi đập nhanh, bởi vì không ngờ nhanh như vậy đối phương đã tìm đến cửa.

Cô dự tính là sau khi Vệ Lai – Bách Đa lên sàn, kết quả lại sớm hơn dự kiến.

Vệ Lai để bản thân bình tĩnh lại, quân đến tướng chặn: “Có gì chỉ bảo sao?”

“Chỉ bảo không dám. Tổng giám đốc Triệu họp ở Thượng Hải, tiện đến Giang Thành xem tình hình kinh doanh của Vệ Lai – Bách Đa.” Thư ký nói, “Tổng giám đốc Triệu là người kiểm soát thực tế của Vệ Lai – Bách Đa. Giám đốc Vệ, bây giờ cô có tiện nói chuyện không?”

Đối phương ra đòn đột ngột nên cô không kịp chuẩn bị.

Vệ Lai: “Tiện, nhưng bây giờ tôi vẫn đang ở bên ngoài.”

“Một tiếng sau chúng ta gặp nhau ở phòng họp của Vệ Lai – Bách Đa.”

Vệ Lai ngồi ở góc cà phê, tiêu hóa từng chút một tin tức Triệu Liên Thân đến Giang Thành.

Bàn bạc trực tiếp, khí thế của cô chắc chắn không áp chế được Triệu Liên Thân, bởi một khi thua anh ta về mặt khí thế, sau này cơ hội lội ngược dòng rất mong manh.
【Triệu Liên Thân đến văn phòng rồi, một tiếng sau đến tòa văn phòng.】

Đường Chi trả lời ngay:【Đ m!】

Cô ấy vứt công việc trong tay xuống, văn phòng còn có đồng nghiệp mới tuyển, cô ấy cầm áo khoác đi ra ngoài.

“Vậy phải làm sao?” Cô ấy gửi voice chat cho Vệ Lai, lao vào thang máy.

Khu văn phòng có mở rộng thêm mấy chỗ, ở đâu cũng không tiện nói chuyện, nơi an toàn duy nhất chính là đi xuống tầng dưới của tòa văn phòng.

Vệ Lai trả lời: “Nếu như anh ta đã tự lộ thân phận chắc chắn là định ngả bài. Bây giờ tôi vẫn chưa đoán được anh ta có ý gì.”

Đường Chi sải bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, đứng ở quảng trường trống bên ngoài, gọi điện thoại cho Vệ Lai.

Vệ Lai đã ra khỏi siêu thị, ngồi lên xe.

Đường Chi nhất thời bối rối, không ra được ý kiến nào hay: “Cô không định nói trước một tiếng với sếp Chu nhà cô sao? Nước đi của Triệu Liên Thân, sếp Chu là người rõ nhất.”

“Tôi tiếp xúc trước đã, người còn chưa gặp nữa.”

Đường Chi đang định mở miệng nói chuyện một chiếc xe biển Bắc Kinh lái vào cổng, đi thẳng xuống bãi đậu xe dưới tầng hầm.

“Có lẽ tôi nhìn thấy xe của Triệu Liên Thân rồi.” Từ biển số xe là có thể nhìn ra.

“Có lẽ không phải. Thư ký của anh ta nói một tiếng sau.”

“Tôi đi xác nhận, sau đó gọi lại cho cô.”

Đường Chi vội vàng đi vào tòa văn phòng, có thang máy đi từ dưới tầng hầm, dừng ở tầng một. Cửa thang máy từ từ mở ra, bên trong có một hàng bốn người, đều mặc trang phục công sở, người đàn ông đứng ở giữa một tay đút túi quần, cau mày lại, khí thế nổi bật, đang nghe điện thoại.

Cô ấy chưa từng gặp Triệu Liên Thân, ở trên mạng không có ảnh liên quan, nhưng dựa vào trực giác, chính là người đàn ông ở giữa.

Đường Chi bước vào thang máy, nhìn nút thang máy lần nữa, tầng bọn họ ấn là “32”, không cần cô ấy phải ấn lại, trực tiếp ấn đóng cửa.

Có thể chắc chắn, người đằng sau chính là Triệu Liên Thân.

【Là anh ta, đã đến rồi.】

Ra khỏi thang máy, Đường Chi nhanh chóng báo cáo cho Vệ Lai.

Vệ Lai khởi động xe, cả đường đi cô luôn suy nghĩ sau khi gặp mặt sẽ đương đầu như nào.

Từ cửa hàng Giang Ngạn Vân Thần lái đến tòa văn phòng Giang Ngạn khoảng ba bốn mươi phút.

Dư Hữu Niên và Trần Kỳ ngồi cùng anh ta một lúc, anh ta không nói bất cứ câu nào với hai người, ra hiệu hai người đi làm việc.

Người ở trong phòng họp, Vệ Lai đi thẳng vào: “Xin lỗi vì không tiếp đón tổng giám đốc Triệu từ xa.”

Triệu Liên Thân đứng dậy, cười: “Không ngờ hôm nay tôi sẽ tới, có đúng không?”

Mới mở đầu đã vào thẳng vấn đề làm cô suýt chút nữa không đỡ được, Vệ Lai cười: “Hôm nào Chu Túc Tấn đến tôi còn tính không chuẩn, huống hồ là tổng giám đốc Triệu.”

Cô giơ tay, “Rất hân hạnh.”

Triệu Liên Thân giơ một tay ra: “Nghe danh đã lâu.”

Lá mặt lá trái, cả hai người ngồi xuống.

Vệ Lai cười như không cười: “Nghe nói tổng giám đốc Triệu quan tâm đến tình hình kinh doanh của Vệ Lai – Bách Đa, đặc biệt đến Giang Thành một chuyến. Bây giờ tôi đưa tổng giám đốc Triệu đi kiểm tra các cửa hàng?”

Triệu Liên Thân: “… Kiểm tra cửa hàng không cần, tôi quan tâm đến đội quản lý của Vệ Lai – Bách Đa hơn.”

Anh ta bưng cà phê lên, lấy cớ nhìn Vệ Lai thêm mấy lần, nhìn thì dịu dàng nhưng câu nào câu nấy trong bông giấu kim.

Vệ Lai mỉm cười, nói chuyện vòng vo là sở trường của cô: “Vậy tôi lập tức triệu tập mọi người mở họp, giới thiệu tất cả mọi người trong ban quản lý với tổng giám đốc Triệu.”

Triệu Liên Thân cười, không đáp, bình tĩnh uống cà phê.

Vệ Lai điều chỉnh trạng thái của mình trong nửa phút, để chiến đấu với một người thâm sâu khó đoán như Triệu Liên Thân bắt buộc cô phải giành lấy quyền chủ động, ra tay bất ngờ: “Tổng giám đốc Triệu đợi ngày này lâu lắm rồi nhỉ?”

Triệu Liên Thân: “Không phải cô cũng đang đợi tôi đến sao?”

Anh ta đặt cà phê xuống, lười vòng vo, “Cô tưởng rằng sau khi Vệ Lai – Bách Đa lên sàn tôi mới đến, không ngờ tôi lại đến trước.”

Vốn dĩ anh ta định sau khi lên sàn, chỉ là tạm thời thay đổi ý định.

Vệ Lai nghi ngờ anh ta là đại cổ đông của Bách Đa.

Anh ta cũng biết cô đang nghi ngờ.

Cô muốn lợi dụng vốn của anh ta để mở rộng siêu thị, anh ta muốn lợi dụng đội ngũ của cô để phát triển ngành thực phẩm tươi sống, vậy nên thuận nước đẩy thuyền.

“Vừa mới thu mua và sáp nhập ba mươi sáu cửa hàng, cũ mới bàn giao, nội bộ hỗn loạn. Lúc này nếu như tôi để đội ngũ của mình rút lui, cô nói xem, danh tiếng của siêu thị Vệ Lai sẽ sụp đổ đến mức nào?”

Trong ngành có thể phân biệt thành hai công ty, nhưng đối với người tiêu dùng mà nói đều là siêu thị Vệ Lai.

“Đương nhiên,” Triệu Liên Thân chuyển chủ đề: “tôi vẫn có thành ý hợp tác, chỉ có điều Chu Túc Tấn sẽ không tha thứ cho tôi nắm giữ cổ phần siêu thị của anh ta, anh ta vẫn luôn đợi ngày này.”

Vệ Lai nắm được trọng điểm trong lời nói của anh ta: “Sao lại gọi là anh ta vẫn luôn đợi ngày này rồi?”

Triệu Liên Thân cười: “Cô có thể đoán, Chu Túc Tấn đã sớm biết tôi là người kiểm soát thực sự của Bách Đa, vì sao vẫn luôn án binh bất động?”

Trái tim Vệ Lai đập thình thịch.

Từ phản ứng của Vệ Lai có thể biết Chu Túc Tấn cũng không nói cho cô.

Triệu Liên Thân nói: “Anh ta có thành kiến rất lớn với tôi, chỉ đợi lúc tôi khiến Vệ Lai – Bách Đa tiến không được lùi cũng chẳng xong, có lý do chính đáng để đối phó với tôi. Siêu thị của cô chẳng qua chỉ là một quân cờ của anh ta.” Nói rồi anh ta cười, “Anh ta muốn đối phó với công ty của tôi thế nào thì tùy anh ta, dù sao tổn thất của anh ta cũng không kém tôi bao nhiêu.”

Vệ Lai nhìn anh ta: “Anh đang giúp Chương Nham Tân?”

Triệu Liên Thân hừ lạnh một tiếng: “Cô quá đề cao Chương Nham Tân rồi, cô cảm thấy anh ta có thể sai bảo được tôi sao?” Anh ta đang cho mình thời gian nghỉ ngơi, nhân tiện muốn phát triển chuỗi siêu thị thực phẩm tươi sống, bắt đầu từ siêu thị Vệ Lai ở Giang Thành.

“Cô không muốn mười bảy cửa hàng của cô bị liên lụy, cũng không phải không có cách, cô rút khỏi Vệ Lai – Bách Đa, chuyển nhượng toàn bộ cổ phần cho tôi.”

“Muốn dùng danh tiếng của siêu thị Vệ Lai ở Giang Thành, còn muốn độc chiếm Vệ Lai – Bách Đa.” Vệ Lai cảm thấy buồn cười, “Tổng giám đốc Triệu, anh cảm thấy có chuyện tốt như vậy sao?”

“Hơn nữa,” Cô không cho Triệu Liên Thân cơ hội ngắt lời, “nếu như Chu Túc Tấn muốn dùng siêu thị như một quân cờ để thu thập anh, tôi nguyện ý để cho anh ấy mượn, dù sao tổn thất của siêu thị cũng không thể vãn hồi.”

Triệu Liên Thân giật mình, sau đó cười: “Siêu thị Vệ Lai chắc là tâm huyết của cô và mẹ cô.”

Vệ Lai: “Không sao, cho dù siêu thị có sụp đổ tôi vẫn có thể gây dựng lại từ đầu.”

Cô đứng dậy, “Công ty cũng có cổ phần của anh, anh muốn dùng sao thì dùng. Tôi còn có chuyện khác, xin thất lễ.”

Vệ Lai – Bách Đa vừa mới kết thúc thu mua và sáp nhập, nội bộ hỗn loạn, anh ta nhân cơ hội này ra tay. Nếu như thời điểm then chốt này anh ta rút lui sẽ tạo ra phiền phức, danh tiếng của siêu thị Vệ Lai sẽ hoàn toàn bị sụp đổ một nửa.

Trở về văn phòng của mình, Vệ Lai đứng trước cửa sổ để bình tĩnh.

Có một số chuyện cô vẫn nên hỏi cho rõ ràng.

【Sếp Chu, đang bận sao? Hỏi anh một số chuyện.】

Muốn hỏi anh, có phải là đã biết Triệu Liên Thân là người kiểm soát thực tế của Bách Đa từ lâu.

Bất kể vì lý do gì không nói với cô, cô cũng muốn nghe chính miệng anh nói ra.

Chu Túc Tấn gọi điện lại, cô hít sâu một hơi mới nghe máy: “Alo.”

“Hỏi anh chuyện công việc sao?” Vừa rồi tin nhắn đó của cô gửi vào số wechat công việc của anh.

Vệ Lai ‘ừ’ một tiếng, vào thẳng vấn đề: “Anh có biết Triệu Liên Thân là người kiểm soát thực tế của Bách Đa không?”

Chu Túc Tấn nói: “Biết.”

Anh phản ứng nhạy bén, “Triệu Liên Thân đến tìm em rồi?”

“Ừ.” Vệ Lai hơi dừng lại, “Triệu Liên Thân đã ngả bài rồi, anh tính làm thế nào?”

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *