Chương 55: Nhớ anh rồi.
Dịch: Anh Đào.
Beta: HP.
“Còn chuyện gì khác không?” Chu Túc Tấn hỏi anh ta.
Giống như muốn kết thúc cuộc gọi.
“Có, cậu đợi hãy cúp.” Lục An vẫn còn nhiều điều muốn nói.
Trên thương trường, từ trước đến nay Chu Túc Tấn đều bày mưu tính kế, nhưng phàm là người đắc tội anh, anh sẽ không cho đối phương bất cứ đường lui nào. Nhưng lần này, liên lụy đến Vệ Lai, anh ta cho rằng vẫn phải tính toán lâu dài.
“Vậy bên Vệ Lai thì sao? Vừa mới hợp tác đã xảy ra vấn đề, hơn nữa còn bởi vì cậu.”
Chu Túc Tấn dừng lại một lúc, người khác không hiểu Triệu Liên Thân nhưng anh hiểu, “Cho dù không có Công nghiệp Bách Đa, Triệu Liên Thân cũng sẽ có sắp xếp khác. Hơn nữa, giá trị lợi dụng của Bách Đa không nhỏ, xem cô ấy dùng như thế nào, để cô ấy tự mình xử lý.”
Lục An có hơi bối rối, nghi ngờ là mình hiểu sai ý, dứt khoát hỏi thẳng: “Ý của cậu là, cậu không quan tâm Vệ Lai? Cũng không nói cho cô ấy biết người kiểm soát thực sự của Bách Đa là Triệu Liên Thân?”
Chu Túc Tấn nói: “Tại sao một công ty có thực lực mạnh như Bách Đa lại thoải mái hợp tác với cô ấy, là người đưa ra những quyết định quan trọng nhất của công ty, trước đây còn làm trong ngành đầu tư mạo hiểm, rủi ro cơ bản như này cô ấy phải nắm được.”
Lục An: “…..”
Nếu như đổi lại là anh ta, bởi vì mình xích mích với người khác, dẫn đến liên lụy công ty của vợ, anh ta chắc chắn sẽ sợ vợ mình tức giận, ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng, nghĩ xem làm thế nào để bù đắp.
Đến chỗ Chu Túc Tấn thì, không liên quan gì đến tôi, cô ấy tự có nhận thức về rủi ro, nếu không thì làm người đưa ra quyết định quan trọng nhất của công ty làm gì.
“Nhưng… nhưng Vệ Lai chưa từng tiếp xúc với Triệu Liên Thân, làm sao cô ấy có thể nghĩ đến chuyện này?”
Chu Túc Tấn nhìn đồng hồ, gọi điện đã hơn năm phút, đổi lại là người khác anh đã sớm tắt máy.
Anh kiên nhẫn giải thích: “Vệ Lai biết tôi và Triệu Liên Thân xích mích, bây giờ cô ấy là người phụ trách của siêu thị, những rủi ro tiềm ẩn có thể từ người nhà hoặc nửa còn lại mang đến cho siêu thị, bắt buộc phải xem xét đến trường hợp này. Cô ấy muốn lọt vào top 30 siêu thị, cậu có biết không?”
Lục An trả lời: “Ừ, có nghe cô ấy nói qua.”
Chu Túc Tấn: “Top 30 chỉ là cách nói bảo thủ, trong lòng cô ấy muốn lọt vào top 10.”
Ngoại trừ tài nguyên và quan hệ, làm kinh doanh không chỉ cần sự nhạy bén mà còn phải có khả năng lường trước được nhiều rủi ro tiềm ẩn.
Đối với Vệ Lai mà nói, những chuyện này cô cần phải dần dần tích lũy kinh nghiệm.
Hợp tác với Triệu Liên Thân, cho dù giữa chừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cổ phần của Khôn Thần anh tặng cho cô, có sự hỗ trợ này cô đủ khả năng để ứng phó.
Nói xong, Chu Túc Tấn lại hỏi: “Còn có chuyện gì khác không?”
Lục An: “…..”
Phát hiện ra chuyện muốn hỏi ngày một nhiều.
“Tôi hỏi thêm ba vấn đề nữa.”
“Không được quá mười phút, tôi đang ở nhà dì.”
Lúc Chu Túc Tấn ở cùng người nhà không thích chuyện nghe điện thoại mãi không dừng, thói quen này Lục An biết từ lâu, “Được, tôi cố gắng nhanh.” Anh ta phát hiện mình còn lo lắng hơn nhiều so với đương sự là Chu Túc Tấn: “Lỡ như Vệ Lai không phát hiện được rủi ro này, cậu biết mà không nhắc, sẽ dẫn đến mâu thuẫn giữa hai vợ chồng, đến lúc đó cậu tính làm thế nào?”
Chu Túc Tấn không trả lời, bảo anh ta nói nốt hai vấn đề còn lại.
“Vệ Lai làm sao có thể là đối thủ của Triệu Liên Thân chứ?”
“Siêu thị có thể là tâm huyết của cô Trình, lỡ như tổn thất không thể vãn hồi được, cậu đã từng nghĩ đến hậu quả chưa?”
Chu Túc Tấn im lặng một lúc, “Tất cả vấn đề đều đã trả lời cho cậu, cậu nghĩ lại xem trước đó tôi đã nói những gì với cậu.”
Lục An phát hiện đúng là mình lo bò trắng răng, anh ta lo lắng nửa ngày trời, kết quả căn bản Chu Túc Tấn lại xem như không có chuyện gì.
Cúp điện thoại, Chu Túc Tấn đi vào phòng khách.
Ninh Như Giang đang cắm hoa, mỗi lần cháu trai đến đều mua hoa hồng Ecuador.
Bàn để ở trong sân uống trà khi đó bây giờ vẫn được đặt ở cạnh cửa sổ trong phòng, trời ấm trở lại, qua mấy ngày nữa có thể ngồi dưới gốc cây bạch quả uống trà.
Cửa sổ mở, bà ra hiệu cho cháu trai nhìn ra bên ngoài, lần thứ hai hỏi cháu trai: “Một năm phong cảnh đẹp chỉ có mấy tháng, hai đứa có suy nghĩ đến việc chụp ảnh cưới không?”
Tứ hợp viện này của bà hoàn toàn có thể làm địa điểm du lịch. Có mấy người bạn lấy cớ là con mình kết hôn muốn dùng khoảng sân này để chụp ảnh cưới nhưng bà không cho phép, để lại cho cháu trai và Vệ Lai.
Chu Túc Tấn: “Đợi Vệ Lai muốn chụp thì chụp.”
Ninh Như Giang bảo cháu trai hỏi thử Vệ Lai, lý do gì không muốn chụp ảnh cưới.
Bà cắm nốt cành hoa hồng cuối cùng vào trong lọ hoa, hỏi cháu ngoại: “Nếu như con không muốn hỏi, hôm nào gặp Vệ Lai dì sẽ nghe ngóng thử lý do.”
Chu Túc Tấn từ chối: “Không cần hỏi.”
Ninh Như Giang muốn nói lại thôi, tôn trọng ý kiến của cháu.
Bà chuyển chủ đề: “Đợi có thời gian, con dẫn Vệ Lai về nhà ăn cơm đi. Bố con nói còn chưa gặp Vệ Lai, úp mở phê bình con.”
Chu Túc Tấn nói: “Từng gặp rồi, có chào hỏi trong video.”
Ninh Như Giang: “…”
Thật ra anh rể úp mở phê bình không phải vì cháu trai không dẫn Vệ Lai về nhà, mà là cháu trai đã khiêu chiến uy quyền của ông, không tìm một người môn đăng hộ đối để kết hôn theo ý ông, ông không vui.
Bà chỉ có thể ba phải: “Bất kể như thế nào bố con cũng tặng quà cưới cho hai đứa, nghĩa là thừa nhận đám cưới của tụi con, nên về nhà vẫn nên về.”
Chu Túc Tấn vẫn nói câu cũ: “Lúc thích hợp con sẽ dẫn cô ấy về.”
Vào tiệc sinh nhật năm mươi tuổi của dượng, Vệ Lai gặp những trưởng bối xong cảm thán rằng họ đều là những ông lớn trong vòng quyền quý, cô không ứng phó được.
Nếu như gặp bố, cô càng không thể ứng phó.
Ninh Như Giang nói giúp chị gái mấy lời, còn về chuyện bao giờ cháu trai dẫn Vệ Lai về nhà ăn cơm, bà không quản được, bà chỉ tò mò: “Vậy con cảm thấy bao giờ mới thích hợp?”
Chu Túc Tấn: “Sau khi siêu thị Vệ Lai lên sàn.”
Tối đó, Vệ Lai gửi tin nhắn cho anh, sau khi suy đi nghĩ lại, cô quyết định không hỏi ý kiến anh về vấn đề kiểm soát rủi ro nữa, quyết định làm theo ý mình. Nếu như quyết định sai lầm, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý gánh vác mọi hậu quả.
Ngày hôm sau, Vệ Lai bảo trợ lý thông báo đến quản lý cấp cao mở họp.
Sau khi đạt được hợp tác chiến lược với Bách Đa sẽ tiến hành điều chỉnh lại cơ cấu tổ chức và quy mô kinh doanh của siêu thị. Mười bảy cửa hàng ban đầu vẫn có đội ngũ quản lý cũ, từ cửa hàng thứ mười tám trở đi, sau khi được tách ra sẽ có thêm hậu tố, thống nhất thành Vệ Lai – Bách Đa, hoạt động hoàn toàn theo mô hình mới và tổ chức lại đội ngũ.
Vệ Lai đã thăng chức cho quản lý Khương lên làm tổng giám đốc, phụ trách mười bảy cửa hàng đầu tiên của siêu thị Vệ Lai, khích lệ bằng cách chia lợi tức, có quyền nắm giữ cổ phần.
Dư Hữu Niên được bổ nhiệm làm tổng giám đốc của Vệ Lai – Bách Đa, với 1% cổ phần thực tế. Trần Kỳ được bổ nhiệm làm phó giám đốc kiêm CTO, với 3% cổ phần thực tế.
Vệ Lai nói: “Trọng điểm công việc tiếp sau đó sẽ là thu mua và sáp nhập.”
Dư Hữu Niên ngạc nhiên: “Thu mua và sáp nhập?”
Vệ Lai gật đầu, trong số chuỗi các siêu thị ở Giang Thành, ngoại trừ siêu thị Vệ Lai bọn họ và Phúc Mãn Viên làm ăn tương đối lớn ra thì còn có một chuỗi siêu thị khác nằm giữa hai chuỗi này.
Nhưng bởi vì ông chủ đầu tư vào ngành khác thua lỗ, phải bồi thường, vướng vào nhiều tranh chấp, không có ý định điều hành siêu thị khiến việc quản lý rối tung rối mù. Danh tiếng ngày xưa không còn tồn tại, bây giờ có vài cửa hàng mấy tháng liên tiếp không trả lương, tháng này hoãn sang tháng sau, không ít nhân viên đã lần lượt nghỉ việc.
“Tổng cộng có ba mươi sáu cửa hàng, vị trí đều không tệ, tôi quyết định mua toàn bộ.”
Lỗ Mãn Ức cũng có suy nghĩ này, đã từng nghĩ đến việc thu mua và sáp nhập, nhưng bởi vì vấn đề tiền vốn mà do dự, không dám mua lại một lúc ba mươi sáu cửa hàng.
Trần Kỳ tính đại khái số tiền cần chi cho việc thu mua, lo lắng nói: “Chúng ta cũng không khá giả gì. Tiền huy động được còn dùng cho mục đích khác.”
Vệ Lai: “Bách Đa có tiền, tiếp tục tìm bọn họ huy động vốn, chuyện này giao toàn quyền trách nhiệm cho cậu.”
Cô xoay người nói với Đường Chi, “Trong giai đoạn thu mua và sáp nhập, các công việc phòng tránh và kiểm soát rủi ro do cô làm.”
Trùng hợp Đường Chi nhàn rỗi, không có việc gì làm. “Không vấn đề gì.”
Sau khi tan họp, Đường Chi quay về văn phòng của mình trước, lấy một tờ giấy A3 từ trong túi ra gấp lại, lại xách anh đào tươi mới hái từ nhà bà ngoại đi tìm Vệ Lai.
Hôm nay Vệ Lai không kịp ăn sáng, vừa mới mở túi bánh mì nướng ra, trên bàn có một lọ mứt anh đào Triệu Nhất Hàm đưa cho cô.
Đường Chi đặt giỏ anh đào lên bàn, “Lại không ăn sáng?”
“Hôm qua nghĩ nhiều chuyện, mãi hơn 3 giờ mới ngủ, buổi sáng tí nữa không dậy được, không kịp ăn.” Vệ Lai lấy một lát bánh mì đổ đầy mứt lên. Cô và Đường Chi trước giờ đều không khách sáo, vừa ăn bánh mì vừa nhặt anh đào để vào tủ thấp.
Đường Chi vừa định nói gì đó lại nhớ ra cửa chưa đóng, đi ra đóng cửa lại.
“Cô nghi ngờ Trần Kỳ là người Mặc Địch sắp xếp vào sao?” Cô ấy ngồi xuống ghế trước bàn.
Vệ Lai gật đầu, mặc dù đã gỡ bỏ nghi ngờ về Trần Kỳ, nhưng không đồng nghĩa với việc không phải.
Cô nuốt bánh mì, nói: “Tôi không có chứng cứ.”
“Nếu như dễ dàng để cô phát hiện ra chứng cứ, anh ta dám làm chuyện thay Mặc Địch ngay dưới tầm mắt của chủ tịch Hạ sao?” Đường Chi mở tờ giấy A3 được gấp thành hình vuông nhỏ trong tay ra, “Tôi đã cố gắng hết sức rồi, vẫn không có cách nào xác định được người đứng sau vòng vốn Bách Đa ở Bắc Kinh có phải là Triệu Liên Thân hay không.”
Một tờ giấy lớn như vậy được viết chi chít dày đặc, tên các đại cổ đông của Bách Đa đã được phân tích kỹ từng người một.
Vệ Lai nghiêm túc xem tất cả phân tích, mở máy hủy giấy, bỏ tờ giấy vào trong máy hủy.
Tiếp đó cô ăn mứt anh đào với bánh mì nướng, trầm ngâm một lúc: “Nếu như đã không thể nào xác định được, vậy thì chính là anh ta.” Đảm bảo tuyệt đối không có sai sót.
Đường Chi nhìn thấy Vệ Lai ăn say sưa, đột nhiên cũng muốn ăn bánh mì nướng. Vươn tay lấy một lát, cô ấy không thích ăn mứt nên đặt khăn giấy lên bàn để hứng vụn bánh mì, sau đó chậm rãi ăn.
“Ví dụ như Công nghiệp Bách Đa là của Triệu Liên Thân, cô dùng tiền của anh ta thu mua và sáp nhập, dùng tiền của anh ta xây dựng hệ thống logistics riêng, sau đó lại dùng Trần Kỳ có tham vọng và có năng lực để bán m ạ n g làm việc cho cô, rất tốt.”
Điều duy nhất cần lo lắng chính là đợi sau khi Vệ Lai – Bách Đa lên sàn, phải đối mặt với việc giải quyết tận gốc của Triệu Liên Thân. Đồng thời còn phải ứng phó với những “sai sót trong công việc” có thể xảy ra từ Trần Kỳ bất cứ lúc nào.
Vệ Lai trả lời: “Tôi tưởng cô sẽ phản đối việc chia cổ phần cho Trần Kỳ.”
Đường Chi nói thật, trước đây có khả năng cô ấy sẽ lo lắng về rủi ro, bởi vì người như Trần Kỳ rất khó chế ngự.
Bây giờ hiểu ra, cô ấy không thể nào chỉ nhìn vào mặt rủi ro, trở nên bảo thủ và cố chấp, điều quan trọng là làm thế nào để dự đoán và đối phó được với rủi ro.
Người có tính cách như Trần Kỳ phù hợp khích lệ bằng quyền sở hữu cổ phần thì anh ta mới bán mạng.
Dựa vào bản thân Vệ Lai, không biết năm nào mới có thể đưa siêu thị lọt vào top 30, có trợ thủ đắc lực như Trần Kỳ và Dư Hữu Niên, cộng thêm sự giúp đỡ về vốn từ Công nghiệp Bách Đa, trong vòng ba đến năm năm có thể lọt thẳng vào top 20.
Vệ Lai ăn hai lát bánh mì ứng phó với bữa sáng, gọi điện thoại cho Viên Hằng Nhuệ, hỏi anh ta khi nào có thời gian, đến văn phòng anh ta một chuyến, muốn thuê tòa văn phòng.
Viên Hằng Nhuệ thụ sủng nhược kinh, chỉ cần Vệ Lai tìm, bất cứ lúc nào anh ta cũng có thời gian, chỉ là bây giờ anh ta không ở công ty, đang tính xem quay về mất bao lâu, “11 giờ, em xem được không?”
“Được, gặp mặt rồi nói.”
Viên Hằng Nhuệ vội vàng quay về công ty, về đến văn phòng việc đầu tiên làm là vào nhà vệ sinh soi gương, chỉnh tóc và áo sơ mi, đảm bảo không có gì không thích hợp.
Mặc dù Vệ Lai cũng không chú ý đến.
Trong văn phòng vẫn luôn chuẩn bị Geisha mà Vệ Lai thích, tưởng đến khi hết hạn cũng không uống được một lần.
Pha xong cà phê, Vệ Lai đến như đã hẹn.
Viên Hằng Nhuệ bưng cà phê qua, cười nói: “Anh cảm giác như văn phòng của anh bừng sáng lên.”
Dẫu sao Vệ Lai cũng đã kết hôn, anh ta quay lại chủ đề chính, hỏi Vệ Lai thuê tòa văn phòng dùng để làm gì.
Vệ Lai cười: “Được nhiên là để làm việc.”
“Không phải bọn em có khu văn phòng sao?” Hơn nữa còn không nhỏ, ở tầng trên của siêu thị chính làm gì cũng tiện.
Viên Hằng Nhuệ lại hỏi: “Định thuê đoạn nào?” Các tòa nhà văn phòng cao cấp của tập đoàn Giang Ngạn tọa lạc ở một số địa điểm, ở bên cạnh siêu thị tổng bộ Vệ Lai có một tòa.
Vệ Lai nói: “Thuê toàn bộ tầng văn phòng bên cạnh siêu thị.” Cô dự định tách khu văn phòng của siêu thị Vệ Lai và Vệ Lai – Bách Đa.
Vệ Lai – Bách Đa là một công ty mới được đăng ký từ tỉ lệ đầu tư từ siêu thị Vệ Lai và Công nghiệp Bách Đa, Thực phẩm Lạc Mông cũng nắm giữ một lượng cổ phần nhỏ.
Diện tích văn phòng hiện tại đủ để cho hai nhóm của công ty làm việc nhưng cô vẫn quyết định tách ra để không ảnh hưởng lẫn nhau.
Gần đây Viên Hằng Nhuệ đang bận rộn với chuyện của tập đoàn, không quan tâm đến động thái của siêu thị, nghe nói muốn thuê cả một tầng, ngạc nhiên: “Đoàn đội của em bây giờ nhiều người như vậy sao?”
“Bây giờ không nhiều người như vậy, đang xây dựng đoàn đội. Nếu như tiến độ thu mua và sáp nhập thuận lợi, cuối năm cần cả một tầng văn phòng.”
Viên Hằng Nhuệ bảo thư ký gọi điện xác nhận lại, tạm thời không có tầng trống nào cho thuê. Tháng 8 có một tập thể công ty chuyển đến khu đô thị, có thể để trống một tầng rưỡi.
“Giữa tháng 8.”
Vệ Lai: “Được.”
Vừa kịp.
Viên Hằng Nhuệ đặt điện thoại xuống, dựa vào ghế: “Theo tốc độ này của em, nói không chừng năm sau còn có thể mua được mặt tiền cửa hàng Giang Ngạn Vân Thần.”
Vệ Lai cười: “Nhờ vía của anh.”
Ra khỏi tập đoàn Giang Ngạn, cô không về văn phòng mà lái xe về căn hộ ngủ bù.
Liên tiếp mấy ngày phân tích các loại rủi ro có thể xảy ra, lại nghĩ cách làm thế nào để Trần Kỳ thành người của mình. Nghĩ nhiều đến mức đau đầu, ban đêm tinh thần kích động, căn bản không ngủ được.
Hôm nay tất cả mọi chuyện ổn định, đột nhiên cô kiệt sức.
Trên đường về nhà cô đi qua con đường của tập đoàn Tân Minh, trước đây thường xuyên đến đây tìm Chương Nham Tân. Nhìn logo trên nóc tòa nhà, dường như đã mấy đời.
Nếu như sau khi chia tay không gặp Chu Túc Tấn, không biết chuyện tình cảm bây giờ sẽ như thế nào.
Cho dù là có mối quan hệ mới hay là vẫn độc thân như cũ, điều duy nhất có thể xác định là sẽ không có ai dung túng cô như Chu Túc Tấn.
Lúc chờ đèn đỏ, cô lấy điện thoại ra soạn tin nhắn gửi cho anh: 【Sếp Chu, nhớ anh rồi.】
Chu Túc Tấn đang trên đường đến sân bay, anh nhìn vào tin nhắn mấy giây, trả lời cô:
【Anh biết rồi, buổi tối đón em tan làm.】
Ba giây đếm ngược đèn đỏ nhận được tin nhắn của anh, không kịp trả lời lại, khởi động xe đi qua ngã tư. Đột nhiên trước mắt xuất hiện một tầng sương mù, chớp mắt mới nhìn rõ đường.
Về căn hộ, cô nói với Chu Túc Tấn buổi chiều không đến công ty, ở nhà ngủ bù.
Một giấc ngủ này kéo dài đến chiều tối, sau khi tỉnh dậy cảm giác cuối cùng mình cũng sống lại.
Dọn dẹp căn hộ một lượt, lại đến siêu thị gần nhà mua một đôi dép lê kiểu nam.
Cô lấy chìa khóa xe xuống nhà, ở trong xe đợi Chu Túc Tấn.
Từ lúc mặt trời sắp ngả về hướng Tây đến lúc hoàng hôn buông xuống, vẫn không thấy người đâu.
Vệ Lai mở nóc bầu trời sao của chiếc Cullinan lên, ngồi ở ghế sau thưởng thức.
Lúc ngắm bầu trời sao cũng không tập trung như bình thường, thỉnh thoảng lại nhìn ra sau xe, sợ bỏ lỡ anh.
Vậy nên chiếc Bentley vừa mới tiến vào cô đã nhìn thấy, vội vàng đẩy cửa xuống xe.
Hôm nay Chu Túc Tấn mặc áo sơ mi màu đen, cầm áo vest trong tay, từ trên xe đi xuống.
Chú Diêm ở trong xe, Vệ Lai xông đến trước mặt anh, chỉ ôm anh một cái, lúc buông anh ra bị hai tay anh ôm chặt lấy, trái tim Vệ Lai đập thình thịch.
Chu Túc Tấn bảo chú Diêm về khách sạn trước, cửa đằng sau xe không đóng, anh nhìn thấy bầu trời sao bên trong, hỏi cô: “Vẫn muốn ngắm bầu trời sao một lúc nữa sao?”
Vệ Lai nắm tay anh: “Anh ngắm cùng em.”
Từ đầu đến cuối Chu Túc Tấn vẫn không hiểu, bầu trời sao giả có gì đáng xem, nhưng vẫn ngồi vào hàng ghế sau.
Không lựa chọn lắp ghế hàng không cũng có cái hay, vào trong xe có thể ôm anh.
Chu Túc Tấn cụp mắt nhìn cô: “Sao lại không đi làm? Có phải là không đối phó được những vấn đề khó khăn của siêu thị, hay là vẫn còn thắc mắc chuyện gì?”
“Ứng phó được, cũng nghĩ thông suốt thiết thực được mọi chuyện.” Vệ Lai ở trong lòng anh ngẩng đầu lên nhìn anh, “Chỉ là đột nhiên có hơi mệt. Nhìn thấy anh em không mệt nữa.”
Vệ Lai nói với anh việc tách hoạt động của siêu thị Vệ Lai và Vệ Lai – Bách Đa, mười bảy cửa hàng trước thuộc về siêu thị Vệ Lai, chỉ tập trung ở Giang Thành.
Các cửa hàng sau sẽ thuộc quyền quản lý của Vệ Lai – Bách Đa, dã tâm của Bách Đa lớn hơn cô, muốn mở rộng đến các thành phố thuộc phạm vi cấp hai toàn quốc, phấn đấu mở bốn trăm cửa hàng mới.
Sau khi Chu Túc Tấn nghe xong: “Không tệ, giảm thiểu mọi rủi ro của siêu thị Vệ Lai ở mức thấp nhất.”
Vệ Lai cười: “Cảm ơn sếp Chu khen ngợi. Bắt buộc phải giảm thiểu rủi ro ở mức thấp nhất, mười lăm cửa hàng trước là tâm huyết của mẹ em suốt 25 năm kinh doanh.”
Còn chuyện vì sao lại mở thêm hai cửa hàng cho siêu thị Vệ Lai, hơi dừng lại cô mới nói: “Ý nghĩa của cửa hàng thứ mười bảy đối với em mà nói không giống nhau.”
Chu Túc Tấn hỏi thẳng cô: “Lý do là anh sao?”
Vệ Lai gật đầu, “Ừm.”
Anh hỏi trực tiếp như vậy căn bản cô không đỡ nổi, chỉ đành chuyển chủ đề, mời anh: “Anh có muốn đến căn hộ của em xem thử không?”
Chu Túc Tấn nói: “Vẫn luôn muốn đến xem.”