Bức thư tình gửi Vệ Lai – Chương 7

Chương 7: Vào đi, không cần đóng cửa.

Dịch: Anh Đào

Beta: HP.

Vệ Lai không có phương thức liên lạc của Chu Túc Tấn, không rõ anh ở khách sạn nào, chỉ đành nhờ Triệu Nhất Hàm giúp đỡ hỏi thăm hộ làm thế nào để có được liên lạc với ông lớn như anh, liên lạc cá nhân rất khó lấy được, không thể làm khó chị.

【Số điện thoại của tài xế hoặc thư ký anh ta cũng được.】

Triệu Nhất Hàm trả lời cô, bảo cô đợi.

Vệ Lai đứng ở bên đường, ngây người với cảnh đêm.

“Vệ Lai, sao em lại ở đây?”

Vệ Lai quay đầu về nơi truyền đến âm thanh, một chiếc xe thể thao màu xanh đậm dừng lại.

Chiếc xe này đã không xuất hiện trước mặt cô hai năm.

Trong xe, hai tay Viên Hằng Nhuệ ôm lấy vô lăng: “Anh nói rồi, anh sẽ đợi em, khi đó chắc chắn em không tin đúng chứ.” Anh ta tự ti: “Khi đó trong mắt em chỉ có anh ta, em có thể tin ai.”

Hai năm trước, Viên Hằng Nhuệ là một trong số những người theo đuổi cô, cô từ chối anh ta. Sau này cô và Chương Nham Tân ở bên nhau, Viên Hằng Nhuệ nói với cô, anh đợi hai người chia tay. Anh ta lại không can tâm: Rõ ràng là anh theo đuổi em trước, Chương Nham Tân không biết xấu hổ chen chân vào!

Khi đó hai người bọn họ vì cô mà suýt nữa đánh nhau.

Nếu như không phải gia thế nhà Chương Nham Tân cao hơn nhà Viên Hằng Nhuệ, anh ta sẽ không kiêng dè gì muốn đánh Chương Nham Tân một trận để trút giận.

Viên Hằng Nhuệ vẫn là dáng vẻ bất cần đời như trước đây, theo như lời bạn anh ta nói, anh ta chỉ dựa vào khuôn mặt và có một người bố giàu có.

Anh ta nhìn Vệ Lai: “Hai người đã chia tay một tháng rồi, xem như anh có thể theo đuổi em. Hôm nay anh ăn mặc không long trọng, để hôm khác tìm em.”

Vệ Lai: “….”

Không thèm để ý anh ta.

Viên Hằng Nhuệ nói người đáng sợ nhất không phải bố anh ta, bố anh ta có đóng thẻ anh ta anh ta cũng không sợ, chỉ sợ duy nhất Vệ Lai, sợ nhất cô tức giận.

Tâm trạng cô lúc này có vẻ không tốt nên anh ta biết điều ngậm miệng lại, lùi xe ra xa.

Đoán là cô đợi xe hoặc là đợi ai đến đón, anh ta ở cùng cô.

Lúc này Triệu Nhất Hàm gửi cho cô số điện thoại của Chu Túc Tấn, kèm theo tên khách sạn anh ở.

Vệ Lai chặn một chiếc taxi rời đi, Viên Hằng Nhuệ mới quay đầu xe, lái xe về nhà mình.

Lên xe, Vệ Lai báo địa chỉ.

Đi được nửa đường cô nhập số điện thoại của Chu Túc Tấn, ấn gọi.

Chu Túc Tấn đang chuẩn bị đi tắm tiếng chuông điện thoại vang lên, là số điện thoại cá nhân có người gọi.

Cầm điện thoại lên xem, là số điện thoại Giang Thành xa lạ.

Người biết số điện thoại cá nhân của anh không nhiều, anh nhấn nghe: “Ai vậy?”

“Là tôi.” Vệ Lai giải thích vì sao lại làm phiền anh, “Đồng hồ quên trả lại anh, tôi sắp qua đó rồi, lúc nào anh tiện.”

“Để ở quầy lễ tân đi.”

“Ey, tổng giám Chu anh đợi một chút hãy cúp máy, có tiện gặp mặt trả anh không? Tôi còn có chuyện muốn thương lượng với anh, sẽ không làm chậm trễ anh quá lâu.”

Cô nhỏ giọng hỏi: “Có thể không?”

Giọng nói Chu Túc Tấn rất nhạt: “Không ít chuyện nhỉ.”

Vệ Lai chỉ có thể giả vờ không hiểu giọng nói lạnh lùng của anh: “Ừm, gần đây tôi quả thực nhiều chuyện, đặc biệt là những chuyện không may mắn, hết chuyện này đến chuyện khác.”

Chu Túc Tấn cạn lời.

Vệ Lai: “Vậy lát nữa gặp, khoảng 15 phút nữa tôi đến.”

Anh chẳng ừ hử gi cả, chắc là không từ chối.

Nhưng cô không có thẻ phòng, không cách nào đi thang máy lên phòng tổng thống được.

“Tổng giám đốc Chu, đến khách sạn rồi tìm lễ tân sao?”

Chu Túc Tấn “ừ” một tiếng, sau đó cúp máy.

Vệ Lai thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến chả mấy chốc lại gặp anh, hơi thở trong lòng chỉ nhẹ nhõm một nửa lại dâng lên.

Đây là lần đầu tiên cô sợ một người như vậy, dường như có thể hiểu được vì sao người đàn ông tên Lục An lại sợ anh đến vậy.

Đến khách sạn cô đi thẳng đến quầy lễ tân.

Nhân viên phục vụ hỏi cô có chuyện gì, cô nói muốn tìm Chu Túc Tấn ở phòng tổng thống, nhân viên phục vụ không nói nhiều, đưa thẳng cô lên tầng cao nhất.

Vệ Lai đứng trước cửa phòng chuẩn bị sẵn tâm lý mới gõ cửa.

Lần đầu gõ cửa không có ai đáp, hai phút sau cô lại gõ lần nữa.

Cửa mở ra từ bên trong, Chu Túc Tấn xuất hiện trước mặt cô, vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng trong buổi xã giao tối nay, cổ áo không cài cúc, hơi hở, vừa hay để lộ ra yết hầu đẹp đẽ của anh.

Anh cao hơn cô rất nhiều, cô phải ngẩng cổ lên nhìn anh.

“Xin lỗi, trả lại đồng hồ cho anh.” Cô lấy từ trong túi ra. Anh không biết chủ nhân cũ của chiếc đồng hồ này là cô, không cần thiết phải nói với anh.

Chu Túc Tấn nhận đồng hồ, xoay người về phòng khách.

Vệ Lai đứng ở cửa không đi vào, tránh hiểu lầm không đáng có.

“Có chuyện gì?”

Chu Túc Tấn lấy chai nước trên quầy bar mở ra, ngồi xuống sô pha uống.

Cô không đi vào anh cũng không mời cô.

Hai người cách nhau bốn năm mét, khoảng cách này đối với Vệ Lai mà nói rất thích hợp.

Cô tìm anh là muốn thương lượng và xác nhận một chút: “Nếu như ngày mai có người nhiều chuyện, hỏi tôi có thực sự đang hẹn hò với anh không, tôi có thể ngầm thừa nhận không?”

Chu Túc Tấn bóp chặt chai nước soda trong tay, xoay đầu nhìn cô: “Cô nói xem?”

Vệ Lai thuận theo ý của anh: “Không thể.”

Chu Túc Tấn: “Biết là tốt.”

Vệ Lai cố gắng hết sức để anh hiểu cô không phải có ý muốn lấy danh nghĩa bạn gái anh, mà bất đắc dĩ mới làm vậy: “Tối nay chúng ta mới ‘công khai’, ngày mai liền chia tay, có phải qua loa quá không? Chuyện này không hợp với tính cách yêu lâu dài như tôi.”

Chu Túc Tấn: “….”

Anh cười chế nhạo.

Vệ Lai hiểu thái độ của anh rồi.

Chỉ là sau khi công khai liền chia tay, vậy không khác gì tự làm lộ mình với người khác, Chu Túc Tấn căn bản không coi cô ra gì. Bởi vì cô tự ý công khai hẹn hò với anh, chọc giận anh, lần nữa bị đá.

Đến lúc đó những người trong vòng của Chương Nham Tân sẽ xem cô như trò đùa.

Vệ Lai điều chỉnh cảm xúc, cười nhạt: “Tổng giám đốc Chu, anh bận đi, không làm phiền anh nữa.” Cô cảm ơn lần nữa, “Cảm ơn tối nay anh đã giúp tôi trên bữa tiệc.”

Nhẹ nhàng đóng cửa rời đi.

Trong lúc thất thần thang máy dừng ở tầng 1.

Từ trong thang máy đi ra, bên cạnh có người gọi cô.

“Vệ tiểu thư, chào cô.” Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi từ từ đi đến, “Tôi là tài xế của tổng giám đốc Chu.”

“Chào chú.”

Tài xế đưa chìa khóa cho cô: “Chiếc Cullinan của tổng giám đốc đậu ở ô A028 trong bãi đỗ xe dưới tầng hầm khách sạn. Ngày mai cô lái xe đi, cô mượn lái ba ngày, ba ngày sau đậu lại nguyên chỗ đó, chìa khóa cô cứ để ở quầy lễ tân.”

Đưa chìa khóa cho cô xong tài xế hơi cúi đầu sau đó đi lên lầu.

Vệ Lai nắm lấy chìa khóa, cuối cùng anh vẫn không nhẫn tâm thấy cô bị người khác làm trò cười, vậy nên đưa xe cho cô lái. Trong ba ngày đó cô lái đi đâu tùy cô, cô đi rêu rao khắp nơi để người khác biết hai người đang hẹn hò, tình cảm còn rất tốt.

【Nợ anh quá nhiều ân tình, về sau nếu như tôi có thể giúp gì được chắc chắn không từ chối.】Cô không có wechat của anh, chỉ có thể gửi tin nhắn qua, không biết anh có xem không.

“Ơ, đây không phải Tiểu Vệ sao?” Một giọng nói không quá quen thuộc vang lên, bởi vì mới chia tay hơn một tiếng trước nên giọng nói không tính xa lạ.

Vệ Lai vội quay người lại, nụ cười hoàn hảo: “Chào chủ tịch Hạ.”

Hạ Vạn Trình gật đầu, ra hiệu trợ lý bên cạnh đưa hai phần ăn khuya gói lại cho Vệ Lai: “Trùng hợp gặp cháu ở đây, vậy không làm phiền hai đứa nữa, vất vả cho cháu tiện đường mang lên rồi. Chu Túc Tấn nói cháu không kén chọn, nên chú tự gói cho cháu một phần cơm rang hải sản.”

Vệ Lai không rõ chuyện gì, nhận lấy đồ ăn trước: “Cảm ơn chủ tịch Hạ, làm phiền chú khuya như vậy vẫn còn đích thân đem đồ ăn đến cho bọn cháu.”

“Không phiền, chú tiện tay mà, dẫu sao chú cũng muốn ăn.”

Mỗi lần đi xã giao Hạ Vạn Trình đều ăn không no, đồ ăn ở khách sạn rất ít món hợp khẩu vị, mỗi lần kết thúc xã giao ông đều đi ăn khuya.

Tối nay ông chú ý trên bàn rượu Chu Túc Tấn chỉ uống rượu, gần như không động đũa, vậy là gọi điện cho Chu Túc Tấn xem có muốn ông mang về cho một phần mì hải sản không, thằng bé không từ chối.

Nghĩ đến còn có Vệ Lai, vậy nên gói thêm một phần.

Vệ Lai không có thẻ phòng, không lên được tầng trên cùng, chỉ đành kiếm cớ: “Chủ tịch Hạ chú bận đi, cháu đến quầy lễ tân lấy đồ ạ.”

Hạ Vạn Trình vẫy vẫy tay ra hiệu cô đi, ông cùng trợ lý vào thang máy.

Hóa ra Hạ Vạn Trình cũng ở khách sạn này.

Cô xách đồ ăn khuya đến quầy lễ tân tìm nhân viên phục vụ, chỉ nói lúc xuống mình quên mang thẻ phòng, phiền cô ấy quẹt thẻ thang máy giúp cô.

Nhân viên phục vụ liếc nhìn hai hộp đồ ăn khuya trong tay cô, tay còn lại còn cầm chiếc chìa khóa có logo của Rolls-Royce, không nói gì, trực tiếp quẹt thẻ lên tầng trên cùng cho cô.

Đi lại quay lại, lại nhìn thấy gương mặt này của cô đoán Chu Túc Tấn rất cạn lời.

Vệ Lai cắn răng gõ cửa phòng, “Là tôi.”

Chu Túc Tấn mở cửa, nhìn cô từ trên xuống dưới.

Vệ Lai đưa đồ ăn khuya: “Gặp chủ tịch Hạ dưới lầu.”

Sợ anh sẽ hiểu lầm, cô đặc biệt nhấn mạnh: “Là chủ tịch Hạ bảo tôi mang lên.” Không phải cô tự mình đa tình hay là có ý nghĩ khác với anh.

Chu Túc Tấn không nhận đồ ăn khuya của mình, chỉ nói một câu: “Vào đi, không cần đóng cửa.”

Vệ Lai: “Không làm phiền anh chứ?”

Hỏi một câu thừa thãi, Chu Túc Tấn không trả lời.

Vệ Lai muốn cảm ơn trực tiếp chuyện anh cho cô mượn chiếc xe Cullinan, vậy nên thoải mái bước vào, đặt hai phần đồ ăn lên bàn, rửa tay rồi ngồi đối diện Chu Túc Tấn.

Chu Túc Tấn ngước mắt lên, thấy cô đang trầm ngâm nhìn mình, “Muốn nói gì?”

Vệ Lai hỏi: “Anh xem tin nhắn chưa?”

Chu Túc Tấn: “Chưa xem.”

Chưa xem cũng không cần căng thẳng, cảm ơn nói trước mặt càng có thành ý hơn.

Vệ Lai: “Cảm ơn anh lại lần nữa giúp tôi.” Tối nay anh giúp cô hết lần này đến lần khác, giữa hai người không quen không biết, cô áy náy, lời xin lỗi cũng không có thành ý.

“Trước đó tôi làm ở công ty đầu tư mạo hiểm, nếu như sau này anh hay giám đốc Lục, Lục An có đầu tư tiếp ở Giang Thành, cần chỗ nào giúp đỡ anh cứ phân phó.”

Chu Túc Tấn nói thẳng: “Với năng lực công việc hiện tại của cô, không giúp nổi tôi.”

Vệ Lai bị đả kích không nói nên lời, sau khi phản ứng lại cảm thấy tò mò: “Anh biết tôi làm gì rồi sao?”

Chu Túc Tấn hất cằm về phía bàn trà bên cạnh, Vệ Lai nhìn qua đó, trên mặt kính có mấy tờ giấy, xem ra là bối cảnh của cô.

“Không biết cô là ai, tôi sẽ cho cô lên, cho cô mượn xe?”

Cũng đúng.

Nhất thời Vệ Lai không biết tiếp lời như nào, cúi đầu ăn cơm.

Trong ánh mắt có anh, còn có chìa khóa của chiếc Cullinan.

Nhà đồng nghiệp cũ Đường Chi bán xe ô tô cũ, làm ăn cũng khá lớn, có khoảng thời gian anh trai Đường Chi mua lại một chiếc Cullinan cũ không biết đã qua bao nhiêu người, Đường Chi kéo cô đi hóng gió. Cô có lái qua mấy lần, không lạ gì với hệ điều hành của xe.

Trong phòng vẫn luôn im lặng khiến cô có cảm giác áp bức, nói đến chiếc xe của anh: “Trước đây tôi có từng lái qua Cullinan, các tính năng cơ bản xem như quen thuộc, sẽ lái xe anh cẩn thận.”

Ở giữa dừng lại mấy giây sau đó cô nói tiếp: “Anh không giống với những gì tôi nghe được.”

Chu Túc tấn cúi đầu chậm rãi ăn mì: “Chỗ nào không giống.”

Vệ Lai thành thật nói: “Anh tốt bụng, tốt tính.”

Chu Túc Tấn: “….”

Đây là những lời mỉa mai và nực cười nhất anh từng nghe.

Vệ Lai không nói nữa, yên lặng ăn cơm trong hộp.

Ánh mắt Chu Túc Tấn rơi vào hộp cơm của cô, phát hiện cô rất kén ăn, các loại hải sản đều bị cô nhặt để sang một bên.

“Không thích ăn cơm rang hải sản sao?”

Vệ Lai gật đầu: “Thích, nhưng tôi không thích ăn hải sản, chỉ thích ăn cơm.”

Chu Túc Tấn không nói nên lời.

Ăn xong cũng gần nửa đêm, Vệ Lai cáo từ.

Trong thang máy, tài xế của Chu Túc Tấn đang đợi cô, nói muộn quá rồi nên đưa cô về.

Một đêm này Vệ Lai trằn trọc.

Đêm đầu tiên sau khi chia tay cũng không như vậy.

Trưa hôm sau, ăn uống đơn giản, Vệ Lai đến khách sạn Chu Túc Tấn lái chiếc xe anh cho cô mượn dùng đi.

Đến bãi đậu xe, đứng trước ô A028, Vệ Lai sửng sốt, đây chính là chiếc xe Cullinan màu xanh lục ngọc đậm cô nhìn thấy ở nhà hàng ven sông, khi đó còn mở cửa xuống để ngắm một lúc.

Lúc này điện thoại kêu, nhìn thấy số điện thoại lập tức nghe máy.

“Xin chào tổng giám đốc Chu.”

Giọng nói Chu Túc Tấn lạnh lùng: “Xe để ở chỗ cô, cuối tuần sau có người liên lạc với cô.”

Cuối tuần sau mới lái xe đi?

Vậy không phải để xe ở chỗ cô hơn mười ngày sao.

Lúc này Vệ Lai nghe thấy bên anh có tiếng loa thông báo ở sân bay nhắc nhở hành khách lên máy bay, vội hỏi anh: “Bây giờ anh đang ở sân bay sao? Hôm nay bay về sao?”

Chu Túc Tấn “ừ” một tiếng.

“Vậy khi nào anh lại đến Giang Thành?”

Vệ Lai hỏi xong mới biết mình vượt quá giới hạn.

Chu Túc Tấn đã xử lý xong những vấn đề khó giải quyết của dự án Giang Thành, tiếp sau đó không cần anh phải đích thân ra mặt, anh nói: “Không có chuyện gì sẽ không đến nữa.”

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *