Bức thư tình gửi Vệ Lai – Chương 6

Chương 6: Sao, muốn về khách sạn cùng tôi?

Dịch: Anh Đào.

Beta: HP. 

Trước khi Chu Túc Tấn mở miệng nói, cô muốn đào một cái lỗ để mình chui xuống, nghĩ đến việc sẽ bị vạch trần trước mặt mọi người, không còn mặt mũi xuất hiện trước mặt Chương Nham Tân và Mặc Địch, hận bây giờ có thể đi phẫu thuật thẩm mỹ, đổi tên, vạch ra giới hạn triệt để với người tên “Vệ Lai” này.

Lúc cô cho rằng mình sắp rơi khỏi vách đá, thịt nát xương tan, Chu Túc Tấn đã giơ tay ra kéo cô.

Vòng vo chín chín tám mốt vòng, mặc dù Vệ Lai đã chơi đến vòng tròn này, lúc phản ứng lại cũng chậm nửa nhịp.

Đủ loại ánh mắt phức tạp đều rơi lên người Vệ Lai, Triệu Nhất Hàm cầm ly rượu của Vệ Lai đặt vào tay cô, giọng điệu tự nhiên: “Qua đó ngồi đi.”

Mối quan hệ giữa cô và Chu Túc Tấn chỉ là một màn trình diễn ngẫu hứng không có kịch bản, cô không đoán được kết cục như nào, chuyện đã đến nước này, chỉ có thể cắn răng diễn tiếp.

Vệ Lai cầm chặt ly rượu, cầm túi xách, đổi chỗ dưới ánh mắt của tất cả mọi người.

Ánh mắt Chương Nham Tân nhìn cô từ lúc cô ngồi bên cạnh Triệu Nhất Hàm cho đến khi ngồi bên cạnh Chu Túc tấn, hai phút trước anh ta còn chúc mừng cô có tình yêu mới. Khi đó không có người đàn ông cụ thể nào trước mặt nên có thể bình tĩnh chúc phúc.

Mà bây giờ, người đàn ông đó đang bên cạnh cô.

Vệ Lai đặt túi lên đùi, suy nghĩ rối rắm, tiếp sau đây phải diễn như nào, cô không có lấy một chút manh mối. Cũng may Hạ Vạn Trình cứu cô, lại bắt đầu tìm Chu Túc Tấn uống rượu.

“Tôi nói bảo sao cậu cứ nhìn về phía Tiểu Vệ.” Hạ Vạn Trình cười cụng ly với anh.

Chu Túc Tấn: “….”

Câu này đúng là nói dối không chớp mắt.

Trước giờ anh không nhìn bất cứ người phụ nữ nào, càng đừng nói là trên bàn rượu. Trước khi người phụ nữ bên cạnh tự xưng mình là bạn gái anh, nói ra tên của anh, cô trông như thế nào anh cũng chẳng chú ý. Cho đến khi nghe cô nói ba chữ Chu Túc Tấn anh mới nhìn qua, cảm thấy rất quen mắt nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu.

Một tuần rượu qua, tin đồn Vệ Lai qua lại với ông lớn trong vòng Bắc Kinh coi như kết thúc.

Chu Túc Tấn vẫn luôn nói chuyện với Hạ Vạn Trình, không để ý người phụ nữ bên cạnh, trong mắt anh, cô ngồi đó không động đậy, lưng thẳng tắp.

Anh nhìn qua, cô đang nhìn đồng hồ của anh.

“Lục An không cùng đến Giang Thành sao?” Hạ Vạn Trình vừa nói vừa cầm đũa gắp thức ăn, ăn một miếng lại buông đũa xuống, đồ ăn không hợp khẩu vị.

“Cậu ta đang ở nước ngoài.” Chu Túc Tấn phát hiện Vệ Lai vẫn đang nhìn đồng hồ của anh, anh tháo dây, tháo đồng hồ xuống đưa cho cô để cô ngắm cho đủ.

Vệ Lai thấy đồng hồ đưa qua, hơi do dự, cô chắc chắn anh không biết chiếc đồng hồ này là cô bán lại, vậy đột nhiên đưa đồng hồ cho cô là có ý gì.

Ánh mắt hai người nhìn nhau.

Chu Túc Tấn: “Cầm lấy xem đi.”

Có lẽ vừa rồi cô nhìn đồng hồ của anh bị anh phát hiện, tưởng cô có hứng thú với đồng hồ của anh.

Vệ Lai giơ tay nhận lấy, anh lại quay người qua nói chuyện với Hạ Vạn Trình.

Trên dây có hơi ấm của anh, một tháng sau chiếc đồng hồ này vẫn có thể ở trên tay cô, cảm giác này vô cùng kỳ diệu.

Vệ Lai không hiểu Chu Túc Tấn, anh không thiếu đồng hồ, kiểu đồng hồ này đối với anh bình thường đến nỗi không thể nào bình thường hơn, vậy mà lại có cơ hội được anh đeo, xuất hiện trong buổi xã giao như này.

Thỉnh thoảng có ánh mắt hóng chuyện trên bàn rượu nhìn về phía cô, không cần ngẩng đầu cũng cảm nhận được. Cô nghiêm túc đeo vào, nếu như bạn trai thật sự tháo đồng hồ xuống đưa cho cô nghịch, cô sẽ làm thế nào?

Cô sẽ không do dự đeo lên tay mình.

Vậy là trực tiếp cho đồng hồ vào cổ tay, nhẹ nhàng thắt dây lại.

Dây đeo quá dài, lắc lư trên cổ tay cô.

Cô giơ tay lên, chiếc đồng hồ trượt thẳng một đường đến giữa cẳng tay.

“Chúc mừng nhé.” Lần thứ hai Mặc Địch mời rượu cô tối nay.

Vệ Lai không muốn nhìn Mặc Địch thêm một chút nào, càng đừng nói đến chuyện uống rượu với cô ta. Nhưng đáng tiếc bây giờ ở trên bàn rượu cô không thể nào tùy hứng làm liều, đặc biệt là bây giờ cô đang giữ danh hiệu bạn gái Chu Túc Tấn.

Chu Túc Tấn thấy cô không tình nguyện cầm ly rượu, trên cánh tay trắng sứ đeo đồng hồ của anh.

Anh nói: “Không muốn uống thì đừng uống.” Nói rồi, đoạt lấy ly rượu từ trong tay cô, nhìn qua bàn, hơi nghiêng ly rượu trong tay, đáp lại lời mời nâng ly của Mặc Địch, thay Vệ Lai uống cạn rượu trong ly.

Vệ Lai không dám tin nhìn Chu Túc Tấn, sinh ra ảo giác cô giống như thật sự là bạn gái của anh, để cô tự nói ra sự thật. Yết hầu sắc bén và gợi cảm của anh chuyển động lên xuống, nuốt rượu xuống.

Ly không cũng không trả lại cô, đặt bên cạnh mình.

Đột nhiên ánh sáng trước mắt cô bị chặn lại, có thêm một chiếc điện thoại màu đen. Chu Túc Tấn nghiêng người về phía cô, hơi thở lạnh lẽo trên người anh hướng về phía cô, tính xâm lược quá mạnh.

Chu Túc Tấn không nói gì, hất cằm ra hiệu cô nhìn điện thoại của anh.

【Tên là gì?】Anh gõ ba chữ lên ghi chú.

Vệ Lai: “…..”

Hóa ra vẫn chưa biết tên cô.

Trước đó Mặc Địch tìm cô uống rượu đã gọi thẳng tên cô, xem ra anh không để trong lòng.

Dựa gần như vậy Vệ Lai có thể nhìn rõ những đường nhỏ li ti trên cúc áo sơ mi của anh, cô nín thở, dùng đầu ngón tay gõ hai chữ ‘Vệ Lai’ lên ghi chú.

Nhân cơ hội này cô tiếp tục gõ chữ, giải thích vì sao lại nói dối là bạn gái anh.

【Tôi không phải cố ý lấy danh nghĩa của anh đâu, Chương Nham Tân là bạn trai trước của tôi, vị hôn thê bên cạnh anh ta là sếp cũ của tôi, lúc bọn họ quyết định đính hôn Chương Nham Tân vẫn là bạn trai tôi, Mặc Địch vẫn là sếp tôi. Tôi bị đá, sau một đêm vừa thất tình lại thất nghiệp, không nuốt nổi cục tức này, vừa rồi không nghĩ liền nói ra tên anh.Mong anh đại nhân đại lượng. 】

Gõ nhiều chữ như vậy trong một hơi, cổ tay cô vô tình chạm vào ngón tay Chu Túc Tấn ba lần.

Chu Túc Tấn nhìn cô, ánh mắt cô sắc bén, trong sự khôn ngoan có chút chân thành. Anh không lên tiếng, xóa hết chữ đi, khóa màn hình điện thoại để lại lên bàn.

Vệ Lai thở phào một hơi, nhưng không chắc chắn anh có bỏ qua cho cô không.

“Hôm nào quay về?” Hạ Vạn Trình hỏi.

Chu Túc Tấn mập mờ nói: “Nói sau đi.”

Hạ Vạn Trình cười: “Cũng đúng, đến đây một chuyến phải ở bên Tiểu Vệ nhiều hơn.”

Vệ Lai chột dạ, cô ích kỷ hy vọng rằng tốt nhất tối nay Chu Túc Tấn nên đáp chuyến bay về Bắc Kinh, sau này không gặp lại nữa.

Thời gian sau đó cô nhàn nhã thoải mái, không cần xã giao với ai, bởi vì ly rượu đã bị Chu Túc Tấn tịch thu, ‘không cho phép’ cô uống rượu nữa, mọi người trên bàn đều có mắt nhìn, đương nhiên sẽ không có ai tự chuốc lấy khổ đến mời rượu cô nữa.

Chưa đến 10 giờ bữa tiệc kết thúc, từ phòng bao đi ra, Mặc Địch tiến lại gần Chương Nham Tân nửa bước, rất tự nhiên đưa tay cho Chương Nham Tân.

Chương Nham Tân im lặng nhìn cô ta một lúc, trong đầu có tiếng nhắc nhở anh ta rằng cô ra là người phụ nữ anh ta muốn cưới.

Cuối cùng, anh ta giơ tay ra nắm lấy tay Mặc Địch.

Vệ Lai đi đằng sau, không muốn nhìn cảnh này cũng không được.

Cô hít thở, đưa tay ra nắm lấy tay Chu Túc Tấn.

Chu Túc Tấn đang nghiêng đầu nói chuyện dự án ở Giang Thành với Hạ Vạn Trình, chỉ cảm thấy tay mình chìm xuống, bị một bàn tay ấm áp nhẵn mịn nắm lấy.

Không cần nói cũng biết, Vệ Lai lợi dụng anh đến nghiện, càng ngày càng tùy ý.

Nắm lấy bàn tay ấm áp của Chu Túc Tấn, trái tim Vệ Lai đập thình thịch. Chu Túc Tấn rất cho cô thể diện, tiếp tục diễn vở kịch đôi tình nhân giả tạo, anh không quay đầu nhìn cô, để cô nắm lấy ngón tay mình, anh coi như không có chuyện gì, tiếp tục nói chuyện dự án với Hạ Vạn Trình.

Rất nhanh, cô cùng Chu Túc Tấn đi ngang qua Chương Nham Tân, đi trước mặt bọn họ.

Ánh mắt Chương Nham Tân khóa chặt đôi tay của Vệ Lai. Bây giờ bọn họ đều có người khác, người bên cạnh anh ta là Mặc Địch, cô nắm lấy tay Chu Túc Tấn.

Sự ghen tuông sôi sục trong lồng ngực anh ta.

Trên thế giới này căn bản không tồn tại cái gọi là ai sống tốt cuộc sống người đó.

Bước vào thang máy, lòng bàn tay Vệ Lai ướt đẫm, cứ nắm như vậy cũng không phải cách hay, nhưng Mặc Địch vẫn nắm tay Chương Nham Tân.

Cô biết rõ kiểu âm thầm so đo và sân si này rất vô nghĩa, đến trả thù cũng rất buồn cười, nhưng cô không kiềm chế được chính mình.

Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi, cô buông tay Chu Túc Tấn ra, tìm một chiếc dây buộc tóc trong túi xách, sau đó đặt thẳng túi vào tay Chu Túc Tấn: “Anh cầm giúp em.”

Giọng điệu sai bảo có hơi làm nũng.

Chu Túc Tấn nhìn túi xách trong tay, lại liếc nhìn Vệ Lai, cô là người đầu tiên dám sai bảo anh.

Vệ Lai giả vờ tóc dài vướng víu, dùng dây chun buộc một cái búi đơn giản, buộc xong mới thong thả lấy túi lại từ trong tay Chu Túc Tấn.

Thang máy dừng ở tầng 1, vở kịch sắp hạ màn, xem như có thể tự giải quyết được vấn đề không cần dựa dẫm vào anh.

Nói lời tạm biệt với Hạ Vạn Trình và những người khác, một chiếc Bentley màu đen chạy tới.

Chỉ lúc đi chơi với bạn Chu Túc Tấn mới lái Cullinan, tiệc thương mại anh dùng Bentley nhiều hơn.

Diễn xuất hết mình, Vệ Lai ngồi ở ghế sau chiếc Bentley, lúc này điện thoại rung, hình như Triệu Nhất Hàm rất gấp, không kịp gõ chữ, gửi cho cô liên tiếp ba voice chat.

Tài xế Chu Túc Tấn trong xe, nghe voice chat không tiện, cô chuyển thành tin nhắn: 

【Vệ Lai cô bình tĩnh lại, suy nghĩ xem làm thế nào để Chu Túc Tấn tha thứ cho cô đi.】

【Tôi tìm Lục An nghe ngóng, từ nhỏ Lục An đã quen cậu ta, nhưng vẫn sợ cậu ta, trước giờ không dám lấy cậu ta ra làm trò cười.】

【Cô đừng thấy vừa rồi cậu ta thuận theo cô, giống như rất bảo vệ cô, nhưng ngộ nhỡ sau này tính sổ thì sao? Cậu ta là người không dễ chọc, trên thương trường thủ đoạn độc ác, những người đắc tội cuối cùng đều bị cho phá sản, cái này là sếp tôi nói.】 

Vệ Lai: “….”

Mấy tin nhắn đó của Triệu Nhất Hàm khiến cô đột nhiên mông lung, trong lòng không khỏi lo lắng.

Còn chưa đợi cô tiêu hóa xong mấy tin nhắn này, cửa bên còn lại mở ra, Chu Túc Tấn ngồi lên xe, không khí trong xe đột nhiên như đông cứng lại, trái tim Vệ Lai ngay lập tức vọt lên tận cổ họng.

“Cốc cốc” tiếng gõ cửa rất nhẹ vang lên.

Triệu Nhất Hàm không thấy tình hình trong xe nhưng Chu Túc Tấn lại nhìn rõ bên ngoài, anh hạ cửa sổ xuống, ánh mắt chất vấn đối phương có chuyện gì.

Triệu Nhất Hàm cao, lúc nói chuyện hơi cúi người, bình thường quen nghiêm mặt với sếp, bởi vì năng lực nghiệp vụ cao, cô không cần nhìn sắc mặt cấp trên, đều là cấp trên nhường cô. Nhưng bây giờ cô đến để xin tha thứ, không thể nào nghiêm mặt, vừa rồi tập nói chuyện nhẹ nhàng mang theo nụ cười mấy lần: “Xin chào tổng giám đốc Chu, tôi là chị của Vệ Lai.”

Quan hệ chị em như nào cô ấy nghĩ Chu Túc Tấn không có hứng thú nên không nhiều lời.

“Hôm nay tôi đưa Vệ Lai đến, bởi vì một số nguyên nhân, con bé muốn thay đổi môi trường làm việc, tôi đề nghị con bé đi Tô Thành nên dẫn con bé đến làm quen với chủ tịch Hạ, ai biết được lại trùng hợp gặp bạn trai trước con bé là Chương Nham Tân. Chuyện xảy ra trên bàn tiệc anh cũng nhìn thấy rồi, sau khi bị đá còn dính tin đồn cặp với ông lớn trong vòng Bắc Kinh. Trong lòng con bé ấm ức, khi đó bị dồn vào bước đường cùng, vậy nên mới lấy anh làm lá chắn. Con bé không có ý xúc phạm anh.”

“Tôi là bạn học của Lục An, anh có thể hỏi từ chỗ Lục An, con người tôi nhân phẩm khá tốt.”

Chu Túc Tấn có ấn tượng, tối đó Lục An đến nhà hàng ven sông mang đồ ăn đêm về, nói có gặp một người bạn, ‘Đến tên của tôi cô ấy cũng không nhớ’.

‘Tôi biết cô ấy là người Giang Thành.’

Triệu Nhất Hàm: “Tôi lấy nhân cách của mình để bảo đảm, Vệ Lai tuyệt đối không có ý gì khác, trước đó cũng chưa từng giả mạo làm bạn gái anh để làm những chuyện tổn hại đến lợi ích và danh tiếng của anh. Tôi bảo đảm sau này con bé sẽ không như vậy nữa, hy vọng anh đừng tức giận, tha thứ cho sự lỗ mãng của con bé.”

“Chị,” Vệ Lai quen Triệu Nhất Hàm 10 năm, lần đầu tiên xưng hô như vậy, thấy Triệu Nhất Hàm bỏ kiêu ngạo xuống cầu xin giúp mình, trong lòng cô khó chịu không nói rõ được, “Không sao đâu, em đã giải thích với tổng giám đốc Chu rồi, chị mau về đi, đừng để sếp chị chờ.”

Những lời nên nói Triệu Nhất Hàm đã nói, cô ấy cũng đoán được chắc chắn Vệ Lai sẽ giải thích, có điều vẫn không yên tâm, tự mình đến một chuyến mới yên tâm.

“Tổng giám đốc Chu, vậy không làm phiền anh nữa.”

Cô ấy hơi cúi người, dùng tay ra hiệu gọi điện liên lạc với Vệ Lai xong xoay người rời đi.

Trong thời gian bọn họ nói chuyện, xe của Hạ Vạn Trình và Chương Nham Tân lần lượt rời khỏi nhà hàng.

Chu Túc tấn không định truy hỏi đến cùng, nhìn Vệ Lai vẫn không có ý xuống xe: “Sao, muốn về khách sạn cùng tôi à?”

Vệ Lai: “…..”

Cô xấu hổ cười: “Tổng giám đốc Chu, vô cùng xin lỗi, tối nay đem đến phiền phức cho anh rồi.” Cô xuống xe, trước khi đóng cửa lại nói cảm ơn.

Chu Túc Tấn không đáp lại, chiếc Bentley màu đen từ từ lái đi.

Tối nay giống như một giấc mơ, Vệ Lai đứng bên đường tỉnh táo một lát, lấy điện thoại ra gọi xe, lúc này mới chú ý đến chiếc đồng hồ của Chu Túc Tấn đeo bên tay trái. Sau khi ăn xong, cô và Chu Túc Tấn đều quên mất chiếc đồng hồ vẫn đeo trên tay cô.

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *