Bức thư tình gửi Vệ Lai – Chương 5

Chương 5: Nếu như đã công khai rồi, qua đây ngồi bên cạnh anh.

Dịch: Anh Đào.

Beta: HP. 

Mấy khách sạn cao cấp ở Giang Thành đều tập trung ở trung tâm thành phố, căn hộ nhỏ của Vệ Lai nằm trong một khu sa hoa ở trung tâm, chưa đến 70 mét, căn hộ này hai mươi năm trước bố mua, khi đó rất rẻ. Căn  hộ đã hơn hai mươi năm tuổi, sau khi cô tốt nghiệp đại học bố đã sửa sang lại căn hộ, cô ở đây tiện đi làm.

Khách sạn tổ chức bữa tiệc cách căn hộ chưa đến 2 kilomet, cô có đủ thời gian trang điểm.

Tủ quần áo trống một nửa, cô đã xử lý xong chỗ váy và quần áo Chương Nham Tân tặng, nên bán lại thì bán lại, nên vứt thì vứt.

Bây giờ trong tủ không có một chiếc váy dạ hội nào, chỉ có một chiếc váy dài màu nâu thích hợp cho buổi tối nay. Ban đầu vì để chúc mừng sinh nhật cho Chương Nham Tân cô đã cắn răng mua chiếc váy này.

Do dự một lúc, cuối cùng Vệ Lai giơ tay lấy váy xuống.

Thay váy trang điểm thích hợp, trước khi ra cửa cô gọi xe. Tối nay những trường hợp như này chắc chắn không tránh nổi việc uống rượu, gọi xe tiết kiệm hơn tìm tài xế.

【Tôi đang trên đường, cô thì sao?】Triệu Nhất Hàm gửi tin nhắn.

Vệ Lai:【Vừa ra khỏi cửa, chắc là đến trước chị.】

Tối nay Triệu Nhất Hàm đi xã giao cùng cấp trên, lấy việc công làm việc tư dẫn Vệ Lai theo, trước đó cô ấy đã hỏi ý kiến cấp trên, hỏi có thể dẫn theo người không. Cấp trên nghe nói người dẫn theo là Vệ Lai, không có bất cứ ý kiến nào.

Vệ Lai xuất chúng lại khéo léo, có cô ở đây, có thể làm ít ăn nhiều, cấp trên rất vui khi dẫn thêm một người như này đi xã giao.

“Hôm nay có không ít người đến.” Vào thang máy, cấp trên nói.

Ông ấy lại hỏi: “Em gái cô sao vẫn chưa đến.”

“Nói có lẽ sẽ đến trước tôi. Để tôi hỏi lại.” Triệu Nhất Hàm gửi tin nhắn cho Vệ Lại, mãi đến khi ra khỏi thang máy Vệ Lai vẫn không trả lời.

Cấp trên: “Vào trước đi, gửi số phòng bao cho cô ấy.”

Triệu Nhất Hàm trước đó đã nói địa chỉ cụ thể cho Vệ Lai.

Lúc nói chuyện hai người đã đến cửa phòng bao, nhân viên phục vụ đẩy cửa ra, dẫn bọn họ vào trong.

Đây là phòng bao to nhất khách sạn, cùng lúc chứa hai lăm, hai sáu người cũng không vấn đề gì. Triệu Nhất Hàm không ngờ được mọi người đã đến gần hết, chiếc bàn rộng như vậy gần như đã ngồi đầy.

Có quá nhiều người nên tạm thời cô ấy không nhìn qua.

Hạ Vạn Trình chào hỏi với cấp trên cô ngồi xuống, công ty bọn họ có dự án hợp tác cùng Hạ Vạn Trình. Gần đây gặp nhau thường xuyên nên Hạ Vạn Trình mới nói ông ấy là người đến muộn nhất, cấp trên bày tỏ xin lỗi với Hạ Vạn Trình, lại nói: “Còn có người sắp đến nữa.”

Hạ Vạn Trình không để ý, cười ôn hòa: “Không sao, biết chiều nay ông có cuộc họp, dự án gấp hơn. Tối nay cùng nhau tụ tập ăn một bữa, cũng không phải bàn chuyện làm ăn.”

Trong thế giới của ông lớn, đi ăn có thể thật sự là ăn cơm tám chuyện, nhưng đối với bọn họ, đây là cơ hội ngàn năm mới có, Triệu Nhất Hàm không dám lơ là chút nào.

Cô ấy để túi ra đằng sau, vẫn luôn cảm giác có ánh mắt đang nhìn mình, theo trực giác nhìn sang, khoảnh khắc nhìn thấy người đó, cô ấy sững sờ mấy giây.

Không thể nào ngờ được Chương Nham Tân cũng ở đây.

Lại nhìn ra sau lưng anh ta, người phụ nữ ngồi đó có lẽ chính là sếp cũ của Vệ Lai, Mặc Địch.

Triệu Nhất Hàm bình tĩnh, dùng tay trái cầm lấy chiếc túi vừa đặt xuống, sờ điện thoại nói với Vệ Lai: 【Đến đâu rồi? Chương Nham Tân Mặc Địch đều ở đây, cô đừng đến nữa.】

Vệ Lai đang chờ thang máy ở đại sảnh:【Sắp đến rồi.】

Triệu Nhất Hàm tự trách:【Tại tôi, tôi vừa nhìn thấy bọn họ, trước đó không biết. Hai người bọn họ ngồi cùng nhau, cô xác định vẫn muốn đến chứ?】

Vệ Lai:【Hạ Vạn Trình biết cấp trên chị dẫn thêm một người đến chưa?】

Triệu Nhất Hàm nói thật:【Biết rồi.】

Vệ Lai:【Vậy không được. Có c h ế t tôi cũng đi. 】

Khó khăn lắm Triệu Nhất Hàm mới tranh thủ được cơ hội xin với cấp trên, nếu như bây giờ cô cho leo cây, cấp trên của Triệu Nhất Hàm sẽ xấu hổ với Hạ Vạn Trình. Cô không thể không biết suy xét.

Vệ Lai cúi đầu nhìn chiếc váy trên người, con m ẹ nó đúng là mỉa mai.

Nhưng bây giờ quay về thay quần áo căn bản là không kịp, cô an ủi bản thân đến đâu thì hay đến đó.

Bước vào phòng bao, Vệ Lai mới phát hiện mình là người cuối cùng đến, mấy chục đôi mắt lần lượt nhìn qua, khiến nhiều người như vậy đợi một mình cô, trong đó còn có cả ông lớn giới kinh doanh, đây chính là khoảnh khắc huy hoàng nhất trong hai mươi lăm năm cuộc đời cô.

May mắn từ nhỏ cô đã bị nhìn chằm chằm thành quen, nếu không với tình huống như này người thường khó mà chịu được.

Cấp trên Triệu Nhất Hàm vẫy tay: “Tiểu Vệ, bên này. Chỉ chờ mỗi cô đó.”

Vệ Lai bình tĩnh đi về chiếc ghế trống bên cạnh Triệu Nhất Hàm, trước đó cô đã gặp Hạ Vạn Trình một lần trong tiệc rượu tài chính ở Giang Thành, hơn 50 tuổi, lịch lãm tao nhã.

Người đã đủ bàn, cô nhìn về phía ghế trên cùng, chuẩn bị chào hỏi với Hạ Vạn Trình – người chủ trì bữa tiệc tối nay.

Theo tầm nhìn cô nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi khí chất mạnh mẽ ngồi ở ghế chính, khuôn mặt người đàn ông góc cạnh rõ ràng, hơi cụp mắt xuống trả lời tin nhắn ai đó.

Không kịp nghĩ nhiều, Vệ Lai không để lại dấu vết thu tầm mắt lại, nhìn về chỗ bên cạnh người đàn ông, cười nói với Hạ Vạn Trình: “Chủ tịch Hạ, nghe danh đã lâu. Tôi đến muộn, tự phạt mình ba ly.”

“Không tính đến muộn. Tiểu Vệ đúng không?” Hạ Vạn Trình khách sáo: “Ngồi đi.”

Đối với một vai nhỏ như cô, người giàu nhất căn bản không thể nào làm khó cô, Vệ Lai bình tĩnh ngồi xuống.

Từ lúc bước vào phòng bao cho đến lúc ngồi xuống, từ đầu đến cuối cô không liếc nhìn xung quanh, không tò mò Chương Nham Tân và Mặc Địch ngồi chỗ nào, cảm ơn vì bàn tiệc này đủ lớn, người trên bàn tiệc đủ nhiều, không cần phải chào hỏi từng người một.

Lúc này tâm điểm của bàn ăn chuyển sang chỗ người ngồi ghế chính, Triệu Nhất Hàm quay đầu, dựa gần cô nhỏ giọng nói: “Cô có bạn trai mới rồi à?”

Vệ Lai không hiểu chuyện gì: “Hả?”

Triệu Nhất Hàm biết tin đồn không đáng tin, tiếp tục ghé vào tai cô: “Trước đó trong phòng bao có người hỏi tôi, ông lớn cô mới quen tên là gì.”

Vệ Lai dùng giọng nói như Triệu Nhất Hàm hỏi: “Người đó nói như nào? Nguyên văn nói gì?”

Nguyên văn quá dài, Triệu Nhất Hàm dùng điện thoại gõ chữ đưa qua: 【Nói trong vòng bọn họ đang truyền nhau, cô bám lấy ông lớn trong vòng tròn Bắc Kinh. Đồn rằng cô có mắt nhìn người, còn có người nhìn thấy hai người hẹn hò.】

Càng nói càng không đáng tin.

Từ lúc Vệ Lai bàn giao xong công việc hầu như ngày nào cô cũng ở nhà, chỉ có khoảng thời gian bán nhà có đi ra ngoài mấy lần, tối nay ăn mặc lộng lẫy như này đi đến cuộc hẹn cũng là lần đầu tiên.

“Ai tung tin đồn? Tôi căn bản không quen ông lớn nào đó ở vòng tròn Bắc Kinh, bán nhà cũng chẳng có tâm trạng đừng nói……” hẹn hò.

Nói rồi đột nhiên cô phản ứng lại, trong số khách hàng xem nhà có người bên Bắc Kinh, không đầu tư ở khu công nghiệp Giang Thành, cô có ngồi xe biển Bắc Kinh mấy lần. 

Có kẻ nhiều chuyện tìm hiểu qua, muốn hóng chuyện xem rốt cuộc Vệ Lai đã bám lấy ông lớn nào, đáng tiếc không tra ra được chủ nhân thực sự của biển số xe đó là ai.

Không tra ra được mới là vấn đề lớn, vì vậy tin đồn cô quen ông lớn trong vòng tròn Bắc Kinh ngày càng tràn lan.

Tin đồn này Chương Nham Tân tin đến bảy tám phần, ở bên nhau hơn hai năm, cho đến nay anh ta luôn cảm thấy Vệ Lai xinh đẹp, dựa vào nhan sắc đó của cô qua lại với ông lớn ở vòng tròn Bắc Kinh cũng không phải chuyện khó.

Từ lúc Vệ Lai vào phòng bao cho đến lúc cô ngồi xuống, anh ta chỉ nhìn cô một lần, váy cô mặc là váy tối chúc mừng sinh nhật anh ta. Trước đây lúc chia tay bạn gái cũ, trước giờ anh ta chưa bao giờ cảm thấy mình nợ ai, chỉ duy nhất Vệ Lai, cho dù bù đắp cho cô nhiều hơn nữa, anh ta vẫn cảm thấy nợ cô.

Cô là người duy nhất anh ta quan tâm, cũng là người duy nhất sau khi chia tay vẫn còn nhớ nhung.

Trên bàn bắt đầu nâng ly chúc mừng, Chương Nham Tân kính người ngồi ghế chính: “Tổng giám đốc Chu, có thời gian cùng nhau chơi bóng.”

Chu Túc Tấn gật đầu, cho anh ta thể diện, uống hết rượu trong ly.

Chương Nham Tân lại chú ý đến chiếc đồng hồ trên cổ tay Chu Túc Tấn, lúc anh ta vừa bước vào phòng bao bắt tay nói chuyện với Chu Túc Tấn liền thắc mắc, giá trị của chiếc đồng hồ này không phù hợp với thân phận của Chu Túc Tấn.

Nghe nói Chu Túc Tấn thích sưu tầm đồng hồ, không lý do gì lại đeo chiếc đồng hồ không có giá trị sưu tầm như này.

Kính Chu Túc Tấn, Chương Nham Tân lại kính Hạ Vạn Trình một ly, bố mẹ anh ta và Hạ Vạn Trình là bạn thân. Bữa tiệc tối nay anh ta đến để ủng hộ, không cần phải nịnh nọt, kính rượu xong hai người quan trọng nhất trên bàn, anh ta đặt ly xuống. Bởi vì Vệ Lai đột nhiên xuất hiện, anh ta mất hết hứng thú với mọi chuyện, không có tâm trạng xã giao với ai.

“Vệ Lai, chúng ta uống một ly đi. Gần đây đang bận gì vậy?” Giọng điệu Mặc Địch thân quen, rót đầy ly rồi nâng lên.

Trong trường hợp này, bất cứ ai kính rượu cũng không thể nhắm mắt làm ngơ.

Vệ Lai kính lại, môi chạm vào mép ly, không chạm vào rượu, làm động tác nuốt xuống, sau đó mới bình tĩnh trả lời câu hỏi trước đó của Mặc Địch: “Ngày nào cũng bận.”

Chương Nham Tân không đoán được Mặc Địch sẽ tìm Vệ Lai uống rượu, với quan hệ ba người họ, tốt nhất là nên im lặng, xem như không quen biết.

Trên bàn có năm sáu người biết quan hệ của ba người trước đó, đều đang đợi xem náo nhiệt.

Mà anh ta ghét nhất là trở thành đối tượng tám chuyện.

Anh ta cầm đũa gắp thêm một miếng thịt đặt vào trong đĩa Mặc Địch: “Ăn đi.”

Đồng thời ánh mắt anh ta nhắc nhở cô ta, cuộc nói chuyện phiếm với Vệ Lai đến đây thôi.

Mặc Địch cười, không nói chuyện, dùng đũa gặp miếng thịt trên đĩa đưa vào miệng, không nếm ra vị gì. Trong lòng anh ta vẫn hướng về Vệ Lai, lo lắng cô ta sẽ làm khó Vệ Lai trước mặt mọi người.

Chương Nham Tân cầm lấy ly của mình, lúc này có thể hào phóng nhìn về phía Vệ Lai, lúc chia tay anh ta không nhắn nhủ bất cứ điều gì, nửa câu giải thích cũng không có, ngay cả một tiếng xin lỗi cũng không nói trước mặt.

Hôm nay anh ta chủ động mời cô một ly: “Nghe nói em có tình yêu mới rồi, chúc mừng nhé.”

Anh ta nghĩ rất đơn giản, anh ta đã đính hôn với Mặc Địch, sớm muộn gì cũng kết hôn, mà cô cũng có tình yêu mới, về sau ai có cuộc sống của người đó.

Câu nói này rơi vào tai Vệ Lai, bởi vì lập trường không giống nhau, lại hiểu theo một cách nghĩ khác.

Thật sự Vệ Lai nghĩ không thông, đã chia tay rồi, đã từ chức rồi, cô cũng chẳng dây dưa, nhưng hai người này đều không buông tha cho cô, nhất định phải công khai khiêu khích cô, không muốn cô sống tốt.

Vì sao không thể xem nhau như c h ế t rồi.

Cô bắt đầu nghi ngờ mắt nhìn người của mình, làm sao cô có thể hẹn hò với người đàn ông lòng dạ hẹp hòi như vậy hai năm được chứ.

Anh ta đeo nhẫn ở ngón áp út tay đang cầm ly rượu.

Trước khi chia tay cô đã ngây thơ nghĩ rằng, lúc xem trang sức sẽ cố ý nhìn nhẫn cưới, cô cho rằng có thể kết hôn cùng anh ta, còn nghĩ sau này hai người họ đeo kiểu nhẫn nào sẽ đẹp.

Vệ Lai buộc mình phải ngừng suy nghĩ, nâng ly từ xa, giả vờ cười đáp lại.

“Mọi người đang nói chuyện gì vậy?” Hạ Vạn Trình vừa nói chuyện ở bên kia xong, liền nghe thấy tình yêu gì đó, “Ai yêu rồi?”

Cấp trên Triệu Nhất Hàm giải vây cho Vệ Lai: “Là Tiểu Vệ chúng tôi.”

Hạ Vạn Trình không biết Vệ Lai tên gì, là người chủ trì, ông chu đáo nói: “Nào, Tiểu Vệ, mời cô một ly, chúc mừng cô.”

Lại khách sáo nói: “Lần sau ăn cơm nhớ dẫn theo bạn trai đi cùng.”

“Cảm ơn chủ tịch Hạ.” Vệ Lai uống hết rượu trong ly.

Vốn tưởng rằng chuyện tình yêu đến đây sẽ kết thúc, nhưng trên bàn lại có người muốn xem náo nhiệt, không sợ nhiều chuyện, vừa rồi anh ta nghe ngóng từ chỗ Triệu Nhất Hàm xem bạn trai mới của Vệ Lai là ai, có điều không nghe ngóng được gì, sự tò mò thôi thúc liền hỏi thẳng đương sự: “Bạn trai của người đẹp Vệ Lai đây không biết là ông lớn nào ở vòng tròn Bắc Kinh nhỉ? Không ít bạn bè nghe ngóng từ chỗ tôi, cô nói làm sao tôi có thể biết được chứ, hôm nay hỏi thay bọn họ vậy.”

Vệ Lai: “……”

Đúng là chọc trúng chỗ đau, muốn trốn cũng không trốn được.

Vừa rồi Hạ Vạn Trình nâng ly với cô, chúc mừng cô có bạn trai, cô ngầm thừa nhận mình đang hẹn hò, bây giờ không thể nào phủ nhận bản thân không có. Nhưng nếu như nói bạn trai cô không phải ông lớn nào trong vòng tròn Bắc Kinh, sẽ có người xem là trò cười, cười cô không bao giờ tìm được người bạn trai nào tốt hơn Chương Nham Tân.

Chỉ khi cô tìm được người bạn trai mới tốt hơn người bạn trai cũ trong lòng bọn họ mới không thoải mái.

Cô thừa nhận bản thân mình tự phụ, không muốn thua Chương Nham Tân và Mặc Địch. Chí ít tối nay trước mặt bọn họ, cô không muốn thua, cũng muốn trút giận cho chính mình.

Nhưng ông lớn trong vòng Bắc Kinh cô không quen một người nào.

Lúc cô không biết làm thế nào để tiếp tục diễn tiếp vở kịch này trong đầu lóe lên một cái tên, người mua đồng hồ của cô.

Cô nhớ rõ, khi đó cửa hàng trưởng nói người này không có vị hôn thê, không có bạn gái.

Không có nhiều thời gian cho cô cân nhắc, Vệ Lai cười, không nghĩ đến hậu quả: “Là Chu Túc Tấn.”

Cô vừa dứt lời, trong phòng bao liền rơi vào yên lặng.

Tất cả mọi người trên bàn, bao gồm cả Hạ Vạn Trình đều kinh ngạc nhìn về người đàn ông ở ghế chính, mà Chương Nham Tân không cẩn thận suýt nữa làm đổ rượu trong tay, may mắn anh ta nhanh chóng dùng tay đỡ lấy, vô thức nắm chặt nó.

Vệ Lai hoang mang, cũng nhìn về phía ghế chính, đối diện với ánh mắt lạnh lùng mang chút ý vị sâu xa của người đàn ông, cuối cùng cô cũng nhìn rõ mặt anh. Người đàn ông dựa vào lưng ghế, kiêu ngạo lạnh lùng, tư thế thoải mái nhưng khí chất áp bức, dùng ánh mắt nhàn nhã nhìn cô.

Người có thể khiến Hạ Vạn Trình – chủ trì bữa tiệc nhường ghế chính, thân phận chắc chắn không tầm thường.

Tối nay bị chiếc nhẫn của Chương Nham Tân và cốc rượu của Mặc Địch thu hút mọi sự chú ý, cô không quan tâm nghe ngóng xem người đàn ông ngồi ở ghế chính là ai. Đây là điều cấm kỵ trong xã giao, vậy mà cô lại phạm phải. Cô bắt đầu kiểm điểm lại chính mình, đến đây là vì cái gì?

Vì Triệu Nhất Hàm giành lấy cơ hội cho cô.

Vì để gom góp nhân mạch cho bản thân.

Còn cô thì sao?

Người đàn ông vẫn đang nhìn cô, Vệ Lai cảm thấy bất an, anh là bạn học Chu Túc Tấn? Người nhà? Hay là……

Sâu hơn nữa cô không dám nghĩ.

Triệu Nhất Hàm ngồi bên cạnh âm thầm hít một hơi thật sâu, tối nay hỏng việc rồi.

Cô ấy hối hận không thôi, thật sự không nên để Vệ Lai tham gia bữa tiệc này, không những mất mặt trước Chương Nham Tân, còn đắc tội Chu Túc Tấn. Lấy danh nghĩa bạn gái của người khác để giả danh lừa bịp, chạm vào điểm cấm kỵ của đối phương.

“Cậu ta chính là người đó.” Cô ấy lấy tay che mũi, nhỏ giọng nói với Vệ Lai.

Tổng giám đốc của tập đoàn Khôn Thần là Chu Túc Tấn, vừa rồi trên bàn có người nói đến Khôn Thần, có thể Vệ Lai không chú ý. Vừa rồi Triệu Nhất Hàm mới phát hiện, chiếc đồng hồ Chu Túc Tấn đeo chính là chiếc đồng hồ Vệ Lai bán lại, ngồi cách xa đoán là Vệ Lai chưa nhìn thấy.

Lúc này ở bên ghế chính, Hạ Vạn Trình thấy Chu Túc Tấn không phủ nhận, mà Tiểu Vệ người này căn bản không có trong danh sách khách mời đột nhiên lại xuất hiện ở bữa tiệc này không ngờ lại là bạn gái Chu Túc Tấn, như này đúng là hợp tình hợp lý.

Ông cười chúc mừng: “Nào nào, bắt buộc phải uống một ly. Nghe nói dự án ở Giang Thành đều giao cho Lục An rồi, tôi nói làm sao cậu lại đột nhiên đến Giang Thành, hóa ra là đến thăm bạn gái.”

Chu Túc Tấn cười nhạt, không giải thích.

Lần này đến Giang Thành là để xử lý chuyện dự án, mặc dù dự án đã giao cho Lục An nhưng kinh nghiệm của Lục An không nhiều, có chuyện xử lý không thỏa đáng, anh đến giải quyết hậu quả.

Còn chuyện đến thăm bạn gái.

Chính anh còn không biết mình có bạn gái ở Giang Thành lúc nào.

Hạ Vạn Trình nâng ly, anh chạm cốc với Hạ Vạn Trình, lúc hơi nghiêng đầu uống rượu ánh mắt quét qua nhìn Vệ Lai.

Vệ Lai chưa bao giờ gặp chuyện xấu hổ nào đến vậy, cũng chưa bao giờ làm ra chuyện buồn cười như này, nhất thời không biết phải xử lý như nào. Vốn dĩ cô muốn tự phụ, muốn xả cơn giận trước mặt Chương Nham Tân và Mặc Địch, kết quả lại tìm cái c h ế t trước mặt bổn tôn Chu Túc Tấn.

Cô lại nhìn về phía Chu Túc Tấn, không nhìn ra được chút tức giận nào trên mặt anh, chỉ có thể im lặng chờ xử lý.

Chu Túc Tấn quay đầu nói với người bên cạnh mấy câu: “Làm phiền đổi chỗ một chút.” Sau đó nhìn Vệ Lai, nói câu đầu tiên với cô: “Đã công khai rồi, qua đây ngồi bên cạnh anh.”

2 Comments

  1. ngủ đi mà

    =)))))))) tới h vẫn thấy anh Chu quá ngầu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *